THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 45: Dấu vết cũ

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:53
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là Viễn Tùng Cư mà nàng sắp xếp cho ở. Đêm qua nàng ở bên Y Lan Quán dường như trúng độc, thần trí tỉnh táo lắm, tiện đưa nàng về chỗ ở, sợ ầm ĩ lên."

Hắn bước gần bên giường quan sát nàng.

Rõ ràng cách một , rõ ràng nàng vẫn mặc quần áo đắp chăn, nhưng cái soi mói đầy thâm ý của , Thiên Đăng cảm thấy bối rối như thể đang trần trụi.

Nàng cố trấn tĩnh, bất chấp tiếng tim đập thình thịch bên tai, nheo mắt giả vờ ngái ngủ, tránh ánh mắt quanh quất: "Phải , tối qua thế nào nhỉ? Ta nhớ là tìm thấy một miếng ngọc bội, đó... chắc là buồn ngủ quá, mấy câu lăn ngủ mất, còn mơ một giấc mơ dài lắm, mơ thấy nhà nữa..."

Hắn nàng đầy ẩn ý, giọng hờ hững: "Ồ, miếng ngọc bội đó là di vật của Mạnh Lan Khê, sợ mất nên giở chút trò ở đó. Giờ nàng bôi t.h.u.ố.c giải , nữa ."

Nàng giơ tay cử động mấy ngón tay, chỗ sưng đỏ nóng rát tối qua trở bình thường, cử động linh hoạt.

Nói là... bôi t.h.u.ố.c cho nàng?

Nàng ngẩng đầu Lăng Thiên Thủy. Khi ánh mắt hai chạm , khẽ ho một tiếng , bước gian ngoài: "Trời sắp sáng , nàng mau về , chắc ai phát hiện ."

Thấy vạch trần lời dối của , nàng thầm thở phào, thấy vững tâm hơn đôi chút...

Vốn dĩ là thế mà, nàng trúng t.h.u.ố.c mê nên nhận nhầm , mất hết lý trí, tỉnh thì quên sạch sành sanh, hợp tình hợp lý, tin chứ?

Nhân lúc lưng , Thiên Đăng vỗ vỗ đôi má ửng hồng, hít sâu một xốc chăn bước xuống giường.

Kéo bộ quần áo nhăn nhúm , nàng cố gắng bình cảm xúc: "Đêm nay phiền , chuyện ở đây..."

Hiểu ý nàng, đáp: "Yên tâm, chuyện đêm qua chỉ là sơ suất lúc việc, nàng và cứ coi như từng xảy ."

Thiên Đăng thầm thở phào nhẹ nhõm, thấy trời còn sớm nữa, vội vã ngoài.

Lúc lướt qua Lăng Thiên Thủy, ánh mắt nàng vô tình lướt qua phong thư tay .

Lăng Thiên Thủy đang ném lá thư ngăn kéo. Nàng chỉ kịp thấy góc bên phong thư in một vết móng tay hình trăng khuyết nghiêng, bán trong suốt, hằn lớp sáp niêm phong.

Tim nàng đập mạnh một cái, ngước mắt Lăng Thiên Thủy.

Đường viền hàm cương nghị, bờ vai và cổ thẳng tắp gọn gàng, lồng n.g.ự.c rộng lớn vạm vỡ...

Là cơ thể nàng ôm ấp khi mất lý trí tối qua, và dường như cũng là... cơ thể nàng vô tình va trong gian nhà tối om trong ký ức.

Vừa bắt đầu so sánh và suy nghĩ sâu xa, nàng kìm rùng một cái, tay run run siết chặt.

Vết trăng khuyết ... nàng sẽ nhận nhầm , đó là vết nàng vô tình bấm phong thư khi sáp nến nóng nhỏ tay.

Bức thư Thôi Phù Phong giúp nàng gửi đến doanh trại quân Sóc Phương ở kinh thành, chỉ qua một đêm trong tay Lăng Thiên Thủy.

đàn ông , vạm vỡ cao lớn, ngang ngược vô tình, áp lực tỏa giống hệt Lâm Hoài Vương. Ngay cả đầu gặp mặt, ánh mắt nàng cũng sắc bén như d.a.o rạch trung, đ.â.m thẳng n.g.ự.c khiến nàng run rẩy.

Trong đầu lóe lên lời của Kỷ Lân Du, nàng lẳng lặng cụp mắt xuống. Lúc lướt qua vai , bỗng nhiên chân nàng vấp một cái, đá ngưỡng cửa suýt ngã nhào.

Nàng ngã ngược , va mạnh cánh tay của Lăng Thiên Thủy, túm lấy tay áo mới vững .

"Xin , chú ý chân." Thiên Đăng vội vàng xin , quan tâm nâng cánh tay lên, vén tay áo lên xem: “Huynh chứ? Vừa nãy hình như va ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-45-dau-vet-cu.html.]

Lăng Thiên Thủy lẳng lặng, ấn tay nàng, thả tay áo xuống: "Không ."

chỉ trong tích tắc đó cũng đủ để Thiên Đăng thấy cổ tay quả thực một vết sẹo cũ, chạy dọc qua cánh tay rắn chắc, chắc chắn lúc thương nhẹ.

Thiên Đăng ngẩn , ngẩng đầu , buột miệng hỏi: "Cái ... thế?"

"Lâu quá , nhớ nữa." Hắn buông tay xuống, hờ hững đáp.

Lòng Thiên Đăng rối bời, gật đầu một cái bước qua ngưỡng cửa, theo con đường lát đá xanh về phía tiền viện.

Ánh ban mai lờ mờ, hoa cỏ trong hậu viện chập chờn, hòn non bộ gồ ghề chắn mặt nàng. Những cái bóng đen kỳ dị quái đản bao trùm lấy, khiến bước chân nàng ngày càng chậm , cho đến khi dừng hẳn.

Nàng kìm ngoái đầu Viễn Tùng Cư đang chìm trong bóng tối cuối cùng bình minh.

Rõ ràng rời xa , nhưng cảm giác ôm chặt lấy đêm qua dường như vẫn còn lưu từng tấc da thịt, xua .

Lăng Thiên Thủy... Lâm Hoài Vương...

Bây giờ nghĩ , dáng vẻ Lăng Thiên Thủy ép nàng vứt bỏ ảo tưởng, đối diện với xác c.h.ế.t thối rữa trong Nghĩa trang giống hệt như những lời dạy bảo tàn nhẫn của Lâm Hoài Vương khi nàng tuyệt vọng vì mất , ép nàng thoát khỏi đau thương để đối mặt với thù hận.

Cùng một sự tàn nhẫn quyết liệt chút lưu tình; cùng ép nàng lột bỏ con đường bằng phẳng định sẵn của một tiểu thư danh gia vọng tộc; cùng ngang ngược đặt cây cầu độc mộc đầy chông gai mặt nàng, đinh ninh rằng đó mới là khát vọng thực sự trong lòng nàng...

Dù khó tin, dù trong lòng cũng thấy hoang đường, nhưng...

Thiên Đăng cụp mắt vết t.h.u.ố.c mờ nhạt còn sót tay, lòng rối như tơ vò.

Đừng mà...

Nàng hít thở sâu, cố sức tống khứ cái suy đoán kỳ quái trong đầu ngoài.

Nhất là khi nàng những hành động hoang đường như với , giữ nàng qua đêm và còn tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c cho nàng.

Dù chỉ là một chút xíu khả năng thôi nàng cũng chịu đựng nổi.

Lén lút trở về tiền viện, Thiên Đăng bộ quần áo nhăn nhúm ướt khô , thầm mắng đàn ông tối qua ném xuống suối cả trăm .

Về thế , chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Thiên Đăng từ nhỏ đấu trí đấu dũng với cô cô Huyền Cơ, bèn vòng sân phụ chỗ để xe ngựa kiếm hai cái gậy, đến bên giếng ở tiền viện, múc một thùng nước đặt lên thành giếng, trượt chân một cái, cả lẫn thùng ngã lăn bên giếng, nước dội ướt sũng .

Đã thu, nước lạnh nàng run cầm cập, nàng ôm hai tay, giọng mếu máo gọi: "Người !"

Mấy bà v.ú dậy sớm tiếng vội chạy tới, thấy Huyện chủ nông nỗi thì hoảng hồn, vội vàng đỡ nàng dậy dìu hậu đường.

Ở cửa hậu đường, cô cô Huyền Cơ buộc dây áo vội vã chạy tới, chẳng còn chút hình tượng nữ sử nghiêm túc thường ngày: "Huyện chủ, ... thế ?"

Thiên Đăng cầm gậy ngắn suốt dọc đường là đợi câu hỏi của bà. Nàng ném đạo cụ xuống hành lang, mếu máo : "À, hôm nay dậy sớm, thấy ngủ say quá nên gọi, chỗ vắng tập vài bài quyền. Kết quả lúc về khát nước, uống nước bên giếng thì ngã, cô cô xem , quần áo ướt hết !"

Chuyện nàng một chạy tập thể d.ụ.c buổi sáng cũng một hai, đành bất lực hầu hạ nàng tắm rửa đồ, dâng lên bát cháo sữa dê cho nàng nhuận giọng.

Cô cô Huyền Cơ lải nhải trách nàng nên ngoài một sáng sớm, sai dọn dẹp rêu xanh bên giếng.

 

Loading...