Lúc bếp núc đang thong thả, các trù nương dọn dẹp tán gẫu. Thấy Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đến, cô cô Huyền Cơ vội vàng lấy một cuộn tranh trả cho Thôi Phù Phong: “Đa tạ Thiếu khanh cho mượn tập tranh, nay xin trả nguyên vẹn.”
Thôi Phù Phong mỉm nhận lấy: “Chuyện của Quận chúa cũng là chuyện của , cô cô đừng khách sáo.”
Huyền Cơ mỉm hài lòng, đám thợ bếp cũng liếc đầy ẩn ý, khí bỗng chốc trở nên đầy "tình ý". Thiên Đăng ngượng ngùng ho khẽ một tiếng, lật xem tập tranh. Bên trong vẽ đủ loại bánh trái, hoa văn tinh xảo, nhất là bộ "Tố Chưng Âm Thanh Bộ" gồm bảy mươi hai hình nhân bằng bột sinh động. Nàng nhớ bữa tiệc hôm đó, trầm trồ hỏi: “Bếp cũng nhiều , mà chuẩn kịp bộ đồ sộ thế ?”
“Cũng nhờ các lang quân giúp một tay đấy ạ. Tiết lang quân khéo tay vẽ mẫu, Mạnh lang quân thì thông thạo thảo mộc nên giúp pha chế nước màu, còn Kim lang quân thì mời hẳn thợ bánh lừng danh nhất kinh thành đến chỉ dạy, nếu chúng nổi những chi tiết cầu kỳ như vạt áo, lọn tóc thế .”
Thiên Đăng trầm tư: “Mạnh lang quân pha chế nước màu gì cơ?”
Đầu bếp A Liễu giải thích: “Màu cho bánh bột dùng nước ép rau củ quả. Như màu đỏ từ rau dền, màu xanh từ rau chân vịt, màu vàng từ nghệ...”
“Làm bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu ?”
“Vì đây là hình nhân trang trí mâm cỗ, đồ cúng cũng chủ yếu là màu trắng nên cần nhiều lắm. Mạnh lang quân việc kỹ, nước màu nào cũng lọc thật sạch, đựng từng hũ nhỏ mang đến. Xong việc còn tự tay mang hũ về rửa sạch, thật là chu đáo quá.”
Thiên Đăng hỏi tiếp: “Nước màu dùng chung hết ? Việc nhuộm màu cũng cùng lúc?”
“ thế ạ, chúng và thợ bánh cùng dùng nước màu đó để nhào bột, chia từng mẻ cho lồng hấp, mất cả ngày trời mới xong đấy ạ.” Mọi ở bếp vẫn còn nhớ như in buổi việc tất bật đó.
Như lúc bánh Mạnh Lan Khê mặt trực tiếp, nước màu mang đến cũng dùng chung cho tất cả, gì bất thường.
“Các ai nếm thử bánh ?”
A Viễn, thợ phụ nhỏ tuổi nhất, gãi đầu ngượng nghịu: “Dạ con nếm thử cái hình nhân còn sót buổi tiệc. Trông thì mắt thật đấy nhưng ăn khô cứng, đúng là chỉ để ngắm thôi ạ.”
“Đồ ngốc, đó là đồ trang trí, bằng bột nhào cùng hương liệu để tỏa mùi thơm và mâm cỗ, ai bảo ngươi ăn gì!”
Giữa tiếng đùa, Thiên Đăng và Thôi Phù Phong hỏi thêm vài chi tiết nữa nhưng tìm thấy manh mối nào mới nên rời khỏi nhà bếp. Ánh mắt mong chờ của cô cô Huyền Cơ vẫn dõi theo, khiến Thiên Đăng cúi đầu giả vờ chăm chú xem tập tranh để giấu vẻ lúng túng.
Lật giở từng trang, nàng trầm tư: “Hóa bảy mươi hai hình nhân đều là những nhân vật thật trong lịch sử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-45-to-chung-am-thanh-bo.html.]
Thôi Phù Phong vốn là bậc thầy về điển tích, bèn giải thích: “ . Quận chúa xem, Nữ Oa thổi huân, Tương Linh gảy sắt; Bá Nha chơi đàn, Lộng Ngọc thổi tiêu; Chiêu Quân ôm tỳ bà, Lưu Lan Chi gảy hầu... Mỗi một vẻ, y phục là nhận ngay.”
Thiên Đăng tranh, hồi tưởng mâm cỗ đêm đó: “Đuôi rắn là Nữ Oa, áo choàng cáo bạc là Chiêu Quân, Lục Châu mặc áo xanh, Bá Nha mặc áo nâu thô...”
Trong đó, chỉ Lộng Ngọc là công chúa, mặc váy hồng rực rỡ, chim loan phượng thổi tiêu, tà áo tung bay cực kỳ lộng lẫy.
“Thổi tiêu dẫn phượng... thẻ Dẫn Phượng.” Thiên Đăng như sực nhận điều gì, thầm thầm: “Có lẽ hung thủ hạ độc như thế nào để g.i.ế.c chính xác .”
Thôi Phù Phong kinh ngạc, đôi mắt sáng lên: “Quận chúa ?”
“Ừm... chút manh mối nhưng dám chắc.” Vẻ mặt Thiên Đăng mấy vui vẻ, còn thoáng chút ưu tư. Nàng im lặng hồi lâu thở dài: “Thôi, chân tướng sẽ rõ, hung thủ nhất định đền tội. Dù nữa, cũng thể để nhởn nhơ.”
Thôi Phù Phong quan sát nàng, trầm ngâm: “Nếu Kim Đường cũng c.h.ế.t vì cùng một loại độc, và cả hai hạ độc đều tinh vi như chắc chắn kẻ thủ ác chỉ là một ?”
Thiên Đăng gật đầu, nhỏ: “Ta chỉ hy vọng đây là hành động đơn độc của , đồng phạm, nếu thì...”
Trải qua bao nhiêu sóng gió, đối mặt với bao cái c.h.ế.t, nhưng Thôi Phù Phong bao giờ thấy nàng d.a.o động và lo âu đến thế. Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ Quận chúa thực sự bận tâm đến Mạnh Lan Khê như ? Hay là... đồng phạm mà nàng nhắc tới là đó?
Nhớ cái đêm nàng gặp nạn trong rừng, sự đổi trong thái độ của nàng đối với Lăng Thiên Thủy, Thôi Phù Phong thoáng chút thẫn thờ. Thiên Đăng trả tập tranh cho , tránh ánh mắt của chuyển chủ đề: “Sau khi Lam Tú Dung và Phùng Dực trốn thoát, triều đình vẫn đang truy tìm chứ? Có tin tức gì ?”
“Ngự Lâm quân và Bắc Nha Cấm quân đều đang truy lùng, nhưng vẫn dấu vết.” Thôi Phù Phong : “Rừng núi sâu thẳm, nếu họ trốn núi Chung Nam thì khó mà tìm ngay .”
Thiên Đăng gật đầu im lặng. lúc đó, Lưu Ly dẫn Lăng Thiên Thủy . Nghe thấy họ đang bàn bạc chuyện , bình thản : “Người chạy , cuống lên cũng vô ích. Cứ để họ trốn, đến lúc chịu nổi chui thì bắt một thể.”
Thái độ thản nhiên khiến Thiên Đăng và Thôi Phù Phong liếc một cái. Lăng Thiên Thủy sang Thôi Phù Phong: “Thôi Thiếu khanh, hôm nay gặp một thuộc hạ của Kỷ Lân Du. Hắn nhớ Kỷ Lân Du và Kim Đường từng hiềm khích đây. Ta nghĩ chuyện thể liên quan đến vụ án nên bảo đến Đại Lý Tự trình báo .”
Thôi Phù Phong hiểu ý, liếc Thiên Đăng xin phép rời .
Khi trong sân chỉ còn hai cùng tiếng lá chuối xào xạc trong gió, Thiên Đăng tránh ánh mắt sắc lẹm của , tựa lan can, giả vờ hỏi: “Có chuyện gì ?”
Hắn rút một tờ lệnh điều động đập xuống mặt nàng, ánh mắt lạnh lùng: “Tại nàng điều sang phủ Xương Hóa Vương?”