THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 45: Vu Oan

Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:56:06
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi nhớ dáng vẻ nâng niu đóa hoa châu như báu vật của Minh Thứu lúc nãy, rõ ràng là do Huyện chủ Linh Lăng tặng , giờ là di vật của Cáo Quốc Công chúa, ai nấy đều ngờ vực kinh ngạc, ai dám lên tiếng.

Minh Thứu tức vội, giật đóa hoa châu, rảo bước ngoài sân mã cầu.

Mọi nhao nhao theo, thấy thẳng cổng Hưng Khánh Cung. Thị nữ phủ Công chúa đang đợi bên ngoài, thấy một đám tới, còn đang hiểu chuyện gì thì Minh Thứu giơ đóa hoa châu tàn tạ trong tay lên, hỏi phủ đầu: "Các ngươi ai từng thấy thứ ?"

Các thị nữ qua, lập tức kinh ngạc: "Đây là hoa châu của Công chúa chúng mà!"

Tố Hoàn là nữ sử, đương nhiên quen thuộc hơn cả, bước lên xem xét kỹ càng, : "Đây quả thực là của Đại Trưởng Công Chúa, thậm chí hôm xảy chuyện ở hồ Khúc Giang, Công chúa đeo là hoa châu . Lúc đó rơi xuống nước trang sức rơi rụng, chúng cũng tìm , ở trong tay Vương tử?"

Thấy bằng chứng xác thực, Minh Thứu tức giận đến mức dậm chân, siết chặt đóa hoa châu trong tay, một lời định bỏ .

Tiêu Phù Ngọc đời nào chịu tha, giọng khản đặc chất vấn: "Đừng ! Tại Huyện chủ Linh Lăng tặng di vật của cho ngươi, cô thứ ?!"

"Ông đây !" Minh Thứu gầm lên phẫn nộ, ném mạnh cục hoa châu ả.

Đóa hoa châu mỏng manh góc cạnh, ném qua bèn móc vạt áo ả. Tiêu Phù Ngọc đưa tay giật mạnh xuống, áo lụa trắng lập tức kéo mấy sợi chỉ, suýt rách một lỗ nhỏ.

" là sống thấy ma, c.h.ế.t thấy xác!" Minh Thứu c.h.ử.i đổng định , Tiêu Phù Ngọc túm chặt lấy Thái tử, mắt đỏ hoe: "Cầu xin điện hạ chủ cho phủ Công chúa, chủ cho !"

Xảy chuyện lớn như giữa chốn đông , Thái t.ử đương nhiên thể yên, hiệu cho thị vệ chặn Minh Thứu : "Xin Vương t.ử dừng bước."

"Dừng cái gì mà dừng? Ta đủ đen đủi !" Nghĩ đến việc trân trọng thứ đồ của c.h.ế.t , còn áp lên má, Minh Thứu hận thể về rửa mặt rửa tay một trăm ngay lập tức.

Thái t.ử thấy các Vương gia và quyền quý bên cạnh đều lộ vẻ dò xét, nếu hoa châu thực sự do Thiên Đăng tặng thì chuyện e là vô cùng bất , bèn dặn dò: "Vương t.ử cần lo lắng, ngài là quý khách của Đại Đường, triều sẽ tiếp đãi theo lễ. Hiện giờ Cô và Xương Ấp đến phủ Xương Hóa Vương, Vương t.ử cùng về ?"

"Về thì về, nhất định xem ai dùng thứ đồ rách nát hại !"

Thái t.ử đến phủ Xương Hóa Vương , chỉ mang theo Tiêu Phù Ngọc, còn sai báo cho Đại Lý Tự một tiếng, nên khi Thiên Đăng đón tiếp Thái t.ử giá lâm thì Thôi Phù Phong cũng vội vã trở về.

Về phần đóa hoa châu , phủ Xương Hóa Vương đều khẳng định, trong phủ từng loại hoa châu kiểu dáng .

"Vậy thứ rốt cuộc ở ?" Minh Thứu sụp đổ gào lên: “Tối qua chỉ ôm mỗi Huyện chủ, từng chạm phụ nữ nào khác mà!"

Lời thốt , cả sảnh đường kinh hãi.

Đừng đến thị nữ Vương phủ, thị vệ Đông Cung, ngay cả Thái t.ử cũng thể tin nổi, chằm chằm Minh Thứu chuyển sang Thiên Đăng, há miệng nhưng gì.

Thiên Đăng cạn lời, liếc qua vẻ mặt đau thương nhưng ẩn chứa sự hả hê của Tiêu Phù Ngọc, gằn từng chữ với Minh Thứu: "Đừng năng lung tung! Ngươi kể tường tận chuyện tối qua, bỏ sót chi tiết nào!"

Thấy nàng nổi giận, Minh Thứu bất giác sợ, cũng sự tình nghiêm trọng, bèn : "Tối hôm qua, về Vương phủ, cửa thấy ồn ào, qua xem thì thấy một thị nữ dìu một gậy một cong..."

Mọi cũng lười sửa cho là tập tễnh, chỉ nôn nóng chờ đoạn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-45-vu-oan.html.]

"Thôi Phù Phong cầm ô , bọn xúm hỏi cô , mới Tiên Châu mưa lớn giữ chân ở hậu viện. Nghe cô thế, bọn vội vàng chạy hậu viện đón Tiên Châu, ngờ nàng ngủ quên mất. Ta thấy Tiên Châu hồ dán mềm nhũn (mơ màng) suýt ngã, nên mới vác nàng lên vai, đưa nàng về..."

Chuyện những khác đều , nên cũng thấy bình thường, chỉ Thái t.ử sắc mặt xanh mét, trầm mặc một lời.

Thôi Phù Phong thản nhiên hỏi: "Cho nên, ngài cho rằng đóa hoa châu là do Huyện chủ đeo, lúc ngài vô lễ với nàng, Kim Hoa móc ngài, đúng ?"

" thế, mới vác Huyện chủ lên, các ngươi xúm ngăn cản, Tiên Châu cũng vùng vẫy chạy mất. Ta về Tế Liễu Ổ ngủ, phát hiện vai dính đóa hoa . Chắc chắn là hoa Tiên Châu đeo móc , trùng hợp thế, tam hạ ngũ trừ nhị (loáng cái) nó chẳng thành tín vật định tình Huyện chủ tặng ? Nên mới mang theo, ai ngờ là cái thứ c.h.ế.t... tức c.h.ế.t !"

Tiêu Phù Ngọc chữ "c.h.ế.t tiệt" sắp sửa thốt mặt , nghiến răng nghiến lợi: "Được lắm, như nếu Minh Thứu Vương t.ử chỉ tiếp xúc với Huyện chủ Linh Lăng thì thứ còn thể là của ai?"

Thôi Phù Phong : "Món trang sức quá hoa lệ, phù hợp với thiếu nữ độ tuổi Huyện chủ. Hơn nữa từ khi Kỷ Quốc phu nhân qua đời, Huyện chủ chịu tang , thường ngày chỉ cài hoa cung bằng lụa trắng, tất cả trong phủ và các lang quân hậu viện đều thể chứng, nàng từng đeo trang sức vàng ngọc ở nhà."

"Không đeo, chẳng lẽ thể là cô cầm ?"

"Sao thế, Xương Ấp Quận chúa là lôi kéo cái c.h.ế.t của Công chúa ?" Thiên Đăng đương nhiên để yên cho ả vu khống vô căn cứ: “Đáng tiếc thứ nhất thời gian gây án, thứ hai từng lẻ, thứ ba tư tình với Công chúa, Quận chúa khi những lời , xin hãy cân nhắc một chút."

"Không ngươi thì cũng là trong phủ ngươi! Chắc chắn là hại c.h.ế.t mới lấy hoa châu của bà !" Tiêu Phù Ngọc nàng bác bỏ ngay mặt, thấy Thái t.ử cũng đang cau mày, trong cơn giận hận giọng cũng trở nên chói tai: “Ngươi chẳng luôn từ chối hòa với Hồi Hột ? Đây chẳng là cơ hội vu oan giá họa cho Vương t.ử Hồi Hột, trốn tránh hòa ?"

"Chuyện chẳng liên quan gì đến vụ án, Quận chúa cần gì cãi cùn?" Thiên Đăng hiệu cho cô cô Huyền Cơ cho lui xuống, giải thích với Minh Thứu là hiểu lầm, mời về hậu viện .

Minh Thứu thấy thần sắc nàng chút tự nhiên, Tiêu Phù Ngọc gì cũng sai, nhưng chuyện Thiên Đăng hòa đúng .

đương nhiên tin Thiên Đăng sẽ vu oan cho , nhạt trừng mắt Tiêu Phù Ngọc, bỏ một câu "Hiếu thảo thế, chúc cô và cô sớm ngày tròn tròn!" nghênh ngang bỏ .

Cái gọi là "sớm ngày tròn tròn", đương nhiên là ý "sớm ngày đoàn tụ".

Ánh mắt Tiêu Phù Ngọc theo như con d.a.o tẩm độc, hận thể khoét hai lỗ lưng .

Thôi Phù Phong lẳng lặng kéo câu chuyện trở : "Ta thấy chuyện chắc chắn nguyên do, còn cần tìm hiểu kỹ đóa hoa châu vàng rốt cuộc từ ."

Hình bộ Thị lang Trương Hoắc Sơn gọi đến sắc mặt Tiêu Phù Ngọc, ngập ngừng : "Thái t.ử điện hạ, theo ý thần, lời Vương t.ử Hồi Hột đáng ngờ. Hắn và Đại Trưởng Công Chúa ân oán ai cũng , lúc đầu còn luôn mồm đòi Công chúa c.h.ế.t mặt . Đám man di dị tộc , chuyện gì mà chẳng , cậy công, xằng bậy. Đóa hoa châu , e là g.i.ế.c Công chúa xong lấy , vì chúng phát hiện nên mới bịa chuyện nhầm là đồ của Huyện chủ Linh Lăng, ai ngờ vì thế mà lộ đuôi!"

Thôi Phù Phong phản bác: " nếu Vương t.ử Minh Thứu bịa chuyện, cứ đại đóa hoa châu là do cô nương nào đó quen tặng là , tại lôi Huyện chủ bình phong? Hắn còn cầu Huyện chủ để hòa , nếu Huyện chủ liên quan đến cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa, chẳng là chặt đứt con đường hòa ?"

"E là chính vì Huyện chủ Linh Lăng hòa nên mới như !" Trương Hoắc Sơn hùng hồn : “Hậu viện Huyện chủ Linh Lăng nhiều đàn ông như cho dù là Vương t.ử Hồi Hột thì lấy phần thắng chắc chắn? nhưng nếu Huyện chủ xảy chuyện, mà còn là trọng tội nghi ngờ sát hại Đại Trưởng Công Chúa thì nếu nàng bảo vệ , bảo vệ phủ Xương Hóa Vương, cách nhất e là chỉ ..."

"Thay triều đình hòa , gả sang Hồi Hột Vương phi." Lời của Tiêu Phù Ngọc tránh khỏi mang theo chút châm chọc cay nghiệt.

"Không phiền Trương Thị lang và Quận chúa bận tâm." Thiên Đăng lạnh lùng : “Nếu thực sự ngày đó, sẽ tự dốc sức rửa sạch oan khuất cho bản , tuyệt đối trốn chui trốn lủi nơi đất khách quê , sống tạm bợ qua ngày."

Thấy nàng lạnh lùng điềm tĩnh, hoa châu rõ ràng liên quan đến nàng, Thái t.ử yên tâm, giảng hòa: "Vụ án quan hệ trọng đại, thể vội vàng quyết định. Thân phận Đại Trưởng Công Chúa và Vương t.ử Minh Thứu đều tầm thường, một khi xử lý thỏa đáng sẽ tổn hại đến bang giao hai nước. Hiện nay đang lúc Đại Đường và Hồi Hột thương thảo việc biên giới, đang bàn chuyện hòa , mong Thôi Thiếu khanh và Hình Thị lang tiếp tục điều tra kỹ lưỡng, sắp xếp phương diện thỏa đáng, chớ để triều đình thất vọng."

 

Loading...