THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 46: Bắt bẻ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:58
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời vô cùng thấu tình đạt lý, khiến trong điện đều âm thầm gật đầu tán thưởng.

Phu nhân của Thôi Thị trung, họ Dương, chồng thì đầu các quan văn, bản là cháu gái Thái hậu, địa vị siêu nhiên nên ở hàng đầu. Lúc bà cũng kìm ngạc nhiên, lên tiếng: "Huyện chủ Linh Lăng lý. Đồng tiền mừng tuổi của trưởng bối tặng, con cái trong phủ còn trân trọng cất giữ hàng năm, huống hồ là đồ ngự ban?"

Cáo Quốc Công chúa lạnh lùng vặn : "Ai mà chứ? Xưa nay chuyện lén lút trăng hoa thiếu gì. Hàn Thọ trộm hương, chẳng cũng trộm đồ ngự ban quý hiếm ? Nhỡ Huyện chủ Linh Lăng yêu say đắm một gã đàn ông hoang dã nào đó, cảm thấy tặng đồ quý nhất thì đủ để bày tỏ tình yêu thì ?"

Lời trắng trợn khó như khiến cả điện rơi im lặng, ai nấy đều cau mày.

Thiên Đăng tranh cãi với bà , chỉ : "Nói như thì Đại Trưởng Công chúa là chính nhất phẩm, Xương Ấp Quận chúa là tòng nhất phẩm, lúc nào cũng thể đeo Cửu Thụ Kim Hoa, tin rằng trong tay ít bộ như thế . Khả năng hai đem tặng cho khác còn lớn hơn nhiều đấy chứ?"

Thấy trong tình thế mà nàng cầu xin tha thứ, còn hắt nước bẩn , Cáo Quốc Công chúa tức giận tím mặt: "Tiện nhân! Làm chuyện ô nhục tày trời như thế, bại lộ mà còn dám vu khống Công chúa và Quận chúa, thấy ngươi chán sống !"

"Công chúa xin tự trọng, những gì Linh Lăng dựa giả thiết của Công chúa mà suy thôi, ý gì khác."

Cáo Quốc Công chúa giận quá hóa rồ, bật dậy, sải bước đến bên cạnh Thiên Đăng đang quỳ, giơ tay định tát nàng một cái.

Thiên Đăng luyện thương pháp gia truyền ba năm, thủ linh hoạt, nghiêng đầu né tránh cú tát, đồng thời giơ tay nắm chặt cổ tay bà , khiến bà thể động đậy.

"Buông tay!" Cáo Quốc Công chúa nghiến răng ken két, dùng sức định rút tay về.

Thiên Đăng bèn buông tay ngay lập tức. Cáo Quốc Công chúa đang dùng sức kéo về phía , đột nhiên mất đà nên ngã ngửa , cả bọc trong gấm vóc ngã uỵch xuống sàn đại điện, phong thái Công chúa tan biến sạch sẽ.

Giữa tiếng kêu kinh ngạc của cả điện, Tiêu Phù Ngọc vội vàng chạy tới, luống cuống đỡ bà đang mất mặt bao dậy. Vừa ngẩng đầu lên, ả bỗng thấy Thái t.ử điện hạ đang bậc thềm.

Hắn đến từ lúc nào , vẻ mặt cứng đờ màn kịch trong điện, mím chặt môi một lời.

Đứng phía là Đại Lý Tự Thiếu khanh Thôi Phù Phong. Vị công t.ử thế gia phong hoa tuyệt đại nhất kinh thành chỉ hờ hững liếc qua ả, cùng Thái t.ử chăm chăm bóng lưng đang quỳ của Thiên Đăng, thèm để ý đến ả dù chỉ một khắc.

Trong khoảnh khắc, sự ghen tị đang trào dâng như dội một gáo nước lạnh, Tiêu Phù Ngọc ngẩn đang từng bước lên thềm, cứng đờ thể cử động.

Nội giám ngoài điện vội vã thông báo: "Thái t.ử điện hạ đến ngoài điện Tuyên Huy, cùng Đại Lý Tự Thiếu khanh cầu kiến Hoàng hậu điện hạ."

Hoàng hậu ngước mắt hai con Công chúa nhếch nhác trở về chỗ , Thiên Đăng đang lặng lẽ quỳ điện, ánh mắt ngoài điện nơi Thái t.ử đang , giọng trầm xuống: "Vào ."

Thái t.ử rảo bước điện, đến bên cạnh Thiên Đăng, hành lễ với Hoàng hậu: "Mẫu hậu, Đại Lý Tự phụng mệnh triều đình phụ trách việc của phủ Xương Hóa Vương. trong quá trình điều tra phát hiện vụ án liên quan rộng, hoàng mệnh phụ dính líu , nên dám tự tiện quyết định. Mẫu hậu thống lĩnh lục cung cùng các mệnh phụ triều đình, nên nhi thần và Đại Lý Tự Thiếu khanh đến bái kiến mẫu hậu, bẩm báo chi tiết."

Hoàng mệnh phụ - Ánh mắt suy tư của Hoàng hậu dừng Cáo Quốc Công chúa và Tiêu Phù Ngọc. Dù thì , chính hai vị hoàng mệnh phụ đang bới móc chuyện của phủ Xương Hóa Vương.

Thấy Thái t.ử thèm lấy một cái, Tiêu Phù Ngọc c.ắ.n răng, chỉ Thiên Đăng đang quỳ đất, : "Điện hạ, ngài còn định chủ trì công đạo cho phủ Xương Hóa Vương ? Ngài Huyện chủ Linh Lăng đem đồ ngài ban tặng cho gã đàn ông tư tình bên ngoài ? Thật liêm sỉ!"

Thái t.ử lặng lẽ đầu, liếc ả một cái.

Vẻ mặt lạnh lùng bình thản, hàng mi dài che khuất đôi mắt, rõ cảm xúc bên trong nhưng cũng đủ khiến ớn lạnh.

Tiêu Phù Ngọc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ trán xuống sống lưng, theo bản năng lùi một bước, trong lòng chợt hiểu ...

Hắn còn là thiếu niên ôn hòa bao dung, việc gì cũng đặt ả lên hàng đầu nữa .

Loạn quân nổi dậy, Đế Hậu bỏ trốn, bỏ một trấn thủ kinh thành nhanh chóng lột xác. Trong biến cố lớn của cuộc đời và thời cuộc, vứt bỏ sự mềm yếu và tình cảm dịu dàng chốn thâm cung, trong đó Có lẽ cũng cả phần tình cảm dành cho ả.

Nếu sự trưởng thành của một đàn ông, sự biến đổi của một bậc đế vương, định mệnh vứt bỏ tình cảm thì Tiêu Phù Ngọc lớn lên bên cạnh hoàng quyền thể thản nhiên chấp nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-46-bat-be.html.]

... Ánh mắt Tiêu Phù Ngọc chuyển sang Thiên Đăng, hai tay siết chặt đầy oán hận.

Vậy thì phần tình cảm dành cho Huyện chủ Linh Lăng trong tim, cũng nhất định vứt bỏ cho bằng hết!

Ánh mắt Hoàng hậu kín đáo lướt qua Tiêu Phù Ngọc với vẻ thất vọng, nhưng vẫn mở lời giúp ả: "Được , đúng sai đơn giản. Linh Lăng, bộ Cửu Thụ Kim Hoa của con còn ở trong phủ ?"

Thiên Đăng cúi đầu đáp: "Sau binh loạn, trong phủ nhiều việc bận rộn, vẫn đang kiểm kê đồ ngự ban. Quả thực là tìm thấy tung tích bộ Cửu Thụ Kim Hoa do trong cung ban thưởng."

Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa vuốt mái tóc rối, vẫn quên châm chọc: "Triều đình dẹp loạn mấy tháng , phủ Xương Hóa Vương các ngươi bao nhiêu đồ mà dám lơ là đồ ngự ban như thế, đến giờ vẫn kiểm kê xong?"

"Vâng, Linh Lăng tội." Thiên Đăng cung kính đáp: “Chỉ là con tuổi còn nhỏ, phẩm cấp thấp kém, từng thấy các bộ Cửu Thụ Kim Hoa khác, đều cùng một kiểu dáng . Tại nữ sử phủ Công chúa mua bộ Kim Hoa ngoài chợ, thể khẳng định đó là bộ trong cung ban cho con?"

Nữ sử phủ Công chúa lên , thấy Cáo Quốc Công chúa gật đầu với bèn : "Nô tỳ đây từng ở trong cung, Lục cục quy định để quản lý thợ thủ công trong cung, trang sức đều ký hiệu. Cây Kim Hoa sẽ khắc ký hiệu ở cuối cuống hoa."

Nghe cung nữ lập tức nhặt một bông Kim Hoa lên, dâng tận tay Hoàng hậu.

Hoàng hậu lật bông hoa lên xem, quả nhiên thấy ở cuối cuống hoa khắc hai chữ nhỏ như hạt vừng "Nhâm Nhị".

Cung nhân chạy đến Ty Trân thuộc Thượng Công Cục lấy hồ sơ lưu trữ ngày đó đối chiếu, bẩm báo: "Thợ thủ công của Ty Trân lấy Thiên can Địa chi ký hiệu. Người phụng mệnh chế tác bộ Cửu Thụ Kim Hoa cho phủ Xương Hóa Vương đúng là thợ thủ công chữ Nhâm, là bộ hoa thứ hai trong năm nay."

Như bộ Cửu Thụ Kim Hoa ném đất đích thực là bộ trong cung ban cho Huyện chủ Linh Lăng còn nghi ngờ gì nữa.

Cáo Quốc Công chúa chằm chằm Thiên Đăng, nụ giấu vẻ đắc ý: "Huyện chủ Linh Lăng, kêu oan nữa? Chẳng lẽ lời gã đàn ông là thật, đúng là ngươi đem đồ ngự ban tặng cho , giờ hết đường chối cãi ?"

"Làm con thể kêu oan ? Một khi con chứng minh sự trong sạch, lời nữ sử quý phủ sẽ đưa tòa án triều đình thẩm tra. Đến lúc đó nha dịch quan lục soát khắp các phường trong chợ Đông chợ Tây, chuyện Huyện chủ Linh Lăng phủ Xương Hóa Vương tư thông với đàn ông bên ngoài sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Trường An, thậm chí cả thiên hạ. Dù kết quả cuối cùng thế nào, con là nữ nhi, vết nhơ danh tiết một khi dính thì tuyệt đối thể gột rửa ." Thiên Đăng nhếch mép với bà , nhưng mặt hề ý : “Sao, Đại Trưởng Công chúa xem trò của phủ Xương Hóa Vương, thấy triều đình bôi nhọ lắm ?"

Nụ mặt Cáo Quốc Công chúa trở nên dữ tợn: "Hừ, ngươi chuyện tày đình như thế, còn sợ triều đình truy cứu ?"

"Chuyện con từng tại triều đình truy cứu?" Thiên Đăng quỳ gối tiến lên một bước về phía Hoàng hậu, ngẩng đầu bà, : “Xin Hoàng hậu điện hạ cho phép Linh Lăng hỏi nữ quan phủ Công chúa vài câu."

Hoàng hậu nâng chén lên, thản nhiên : "Hỏi ."

Thiên Đăng thẳng nữ quan, hỏi: "Ngươi gặp bán hàng ở chợ Tây, hỏi ngươi, là ở và khi nào?"

Nữ quan đáp ngay cần suy nghĩ: "Giờ Thân hôm qua, ở đầu ngõ gần chợ Tây."

"Ngõ nào, rõ ràng."

Nữ quan đáp: "Ngõ Chiết Liễu."

"Được, đầu ngõ Chiết Liễu. Người bán Cửu Thụ Kim Hoa, là do tặng trông như thế nào?"

"Hắn che mặt, nhưng lông mày và mắt lộ ngoài thì vẻ là một lang quân trẻ tuổi tuấn tú, ngoài hai mươi, mặc trang phục Hồ đang thịnh hành, giọng Giang Nam."

"Nhìn kỹ, rõ, còn tìm hiểu lai lịch món đồ trong tay , xem các ngươi chuyện ở đầu ngõ ít thời gian nhỉ?"

Nữ quan đang đối đáp trôi chảy bỗng khựng một chút, mới : "Khoảng... một khắc, nô tỳ tìm hiểu lai lịch xong, thấy đồ nên mua ."

Thôi Phù Phong nãy giờ vẫn yên lặng bên cạnh, ngay khi câu lập tức hiểu ý đồ của Thiên Đăng.

Hắn nàng đầy tự tin, thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, mặt thoáng hiện nụ nhạt đến mức khó nhận .

 

Loading...