THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 46: Chim sẻ rình sau
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:18:22
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kẻ ẩn trong bóng tối lên tiếng, cũng chẳng hề đáp , chỉ lạnh lùng liếc một cái lưng bỏ .
Tiết Tích Dương vứt dây cương ngựa, đuổi theo, gặng hỏi: "Tại là ? Chẳng lẽ ... sợ Huyện chủ phát hiện ?"
"Là ." Cuối cùng đó cũng mở miệng. Trong khoảnh khắc tranh tối tranh sáng bình minh, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng vô cùng: “Nàng phát hiện cũng quan trọng. Ta sẽ luôn kiên trì những việc mà cho là đúng đắn, là lợi cho nàng . Còn kết quả cuối cùng cũng chẳng quan trọng, thành bại ở đời cứ chiếm mới là thắng, chúng đều chọn con đường sáng suốt nhất."
Tiết Tích Dương buột miệng: "Ta tin! Xưa nay nàng tin tưởng như , hiểu giở trò lưng nàng... Làm thế , nàng còn thể chọn ?"
"Ngươi quả thực hiểu. Ở bên cạnh khác, nàng chỉ thể trở thành vật phụ thuộc, cuộc đời nhất?" Giọng đó bình thản, nhẹ nhàng: “Sự kỳ vọng và giúp đỡ của dành cho nàng cao hơn bất cứ ai đời . Dù cuối cùng nàng lựa chọn thế nào, ở nơi , đều giúp nàng tỏa sáng rực rỡ, lưu danh sử sách để nàng trở thành huyền thoại như tổ phụ, như cao tổ mẫu của nàng. Những thứ , ngoài , ai thể cho nàng ."
" dựa mà cho rằng, sẽ những thứ ban cho chứ?"
Trong bóng tối phía , một giọng trong trẻo nhưng mang theo chút lạnh lùng vang lên.
Ngay đó, ánh lửa bùng lên sáng rực. Vô ngọn đuốc thắp sáng trong đêm đen, bóng đông đúc trang giáp trụ chỉnh tề hiện . Đó là binh lính Khâu Từ âm thầm truy kích tới nơi.
Hèn gì bọn họ chạy trốn thuận lợi như hóa là "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình ".
Mấy tên t.ử sĩ cứu Tiết Tích Dương và nhóm nhỏ quân Tây Phiên tiếp ứng chống cự bao lâu, chỉ vài đường tóm gọn.
Tiết Tích Dương và áo đen vây chặt ở giữa. Ánh đuốc soi rõ bọn họ, cũng soi rõ bóng đang bước từ màn đêm, dáng vẻ mảnh mai nhưng hề yếu đuối, từng bước từng bước kiên định về phía họ.
Ánh lửa rực rỡ chiếu rọi gương mặt thanh tú thoát tục, cũng chiếu sáng vết sẹo vắt ngang lông mày nàng. Vết sẹo khiến dung nhan vốn mỹ của nàng chút khiếm khuyết, nhưng chính vì tỳ vết mà nàng toát lên vẻ sống động rạng ngời lạ thường.
"Huyện chủ..."
Tiết Tích Dương lẩm bẩm theo bản năng, sang bên cạnh.
Dưới ánh sáng chói chang, dù thể che giấu, nhưng đó vẫn theo bản năng nghiêng , đối mặt trực diện với nàng lúc .
Rõ ràng, hề nắm chắc phần thắng như lời .
Thiên Đăng lẳng lặng họ, giơ tay hiệu cho binh lính áp giải những khác lui xuống .
Người lính già thuộc bộ hạ cũ lo lắng: "Huyện chủ, kẻ tội ác tày trời, lỡ như..."
"Không , ở đây với Huyện chủ." Phía , Lý Dĩnh Thượng cầm lấy một cây đuốc, bước đến lưng Thiên Đăng.
Mọi thấy ở đó thì còn gì yên tâm, lập tức dẫn những liên quan lui xuống.
"Tiết lang quân, đêm hôm khuya khoắt thế , ngài tiếng nào định bỏ trốn sang nước khác thế?" Thiên Đăng , ánh mắt từ từ chuyển sang bên cạnh.
"Còn Thôi Thiếu khanh nữa? Ngài thịnh tình đêm khuya tiễn bạn cũ như , với chúng một tiếng?"
Cái bóng đen che giấu trong màn đêm , là Thôi Phù Phong.
"Sương đêm dày đặc, nơi hoang dã vắng vẻ, Huyện chủ đích tới đây?"
Chuyện đến nước , cũng chẳng cần che giấu nữa, từ từ cởi áo choàng nàng. Ánh lửa phản chiếu trong mắt tối tăm như những vì xa xôi.
"Thực chuyện cứ giao cho là . Dù xảy chuyện gì, cũng sẽ sắp xếp thỏa cho Huyện chủ, chẳng lẽ nàng yên tâm về ?"
"Quả thực, với tài năng vận trù trong trướng của Thôi Thiếu khanh, nếu theo sự sắp đặt của ngài, đương nhiên sẽ tiền đồ nhất. Dù thì..."
Thiên Đăng chằm chằm , thốt kết luận bình tĩnh nhưng chấn động: "Ta, Tiết Tích Dương, phản quân Khâu Từ, quân Tây Phiên, thậm chí cả Thái t.ử và Đại Đường, tất cả đều chỉ là những quân cờ trong tay ngài. Dưới sự điều khiển thản nhiên của ngài, tất cả đều đang đến kết cục mà ngài mong ."
Hắn tránh né ánh mắt nàng, còn thẳng thắn hỏi: "Huyện chủ cảm thấy, kết cục mong là gì?"
"Đương nhiên là hy vọng kiểm soát Khâu Từ, mặt Đại Đường trấn áp cục diện Tây Bắc. Mà tiền đề của tất cả những chuyện là vương tộc Khâu Từ c.h.ế.t hết, chỉ thể tìm thể nâng đỡ từ dòng thứ, ví dụ như ." Thiên Đăng một lời vạch trần thiên cơ, chút lưu tình : "Thôi Thiếu khanh, tuy ngoài mặt, kẻ trộm thánh khí trấn quốc, tàn sát vương tộc Khâu Từ là Tiết Tích Dương và đám phản quân, nhưng thực sự màn thiết lập tất cả, đẩy cục diện đến bước đường ngày hôm nay, là ngài!"
Tuy lờ mờ đoán vài phần, nhưng Tiết Tích Dương vẫn lộ vẻ kinh ngạc, sang Thôi Phù Phong.
Còn hề hoảng loạn, ngược còn mỉm Thiên Đăng: "Ồ? Không suy đoán của Huyện chủ từ mà ? Phù Phong xin rửa tai lắng ."
"Thực bắt đầu nghi ngờ Thôi Thiếu khanh từ khi phát hiện ba món thánh khí trấn quốc mất trộm." Giống như vô họ cùng thảo luận vụ án đây, giọng điệu Thiên Đăng bình tĩnh và tỉ mỉ: “Khi vạch trần thủ đoạn của Tiết Tích Dương, từng nhắc tới việc món thánh khí thứ hai là Pháp luân lưu ly vàng vì quá nặng nên phản quân chọn cách giấu trong đèn Hải Đăng, dìm nó trong dầu thơm, Vậy thì ai là cơ hội tay đêm đó?"
Nàng sang Tiết Tích Dương: "Theo suy đoán thông thường, liệu là Tiết lang quân, trộm đóa thanh liên lưu ly ? Ta nghĩ là . Sau khi Tiết lang quân trộm thanh liên, chiếc lồng vàng vẫn còn nguyên vẹn đặt ở chỗ cũ, tỏa ánh kim rực rỡ. Hơn nữa vì đan dày nên nếu ghé sát xem thì dễ bỏ qua thứ bên trong. Pháp luân và chày Kim Cương bày hương án là những vật dễ thấy. Cho dù Tiết lang quân thể thừa nước đục thả câu mang hoặc giấu , nhưng đêm đó và Đồi Mồi túc trực suốt đêm trong Linh điện. Chỉ cần chúng một chút trong điện là sẽ phát hiện đồ đạc biến mất ngay, thể đợi đến ngày hôm khi Bắc Vương hại, Linh điện kiểm tra mới phát hiện cả ba món thánh khí đều cánh mà bay?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-46-chim-se-rinh-sau.html.]
Tiết Tích Dương lập tức : " chuyện mạo hiểm và dễ vạch trần như thế, đương nhiên sẽ ."
Thôi Phù Phong chỉ lặng lẽ nàng, khẽ thở một , gì.
"Cho nên khẳng định, ngoại trừ đóa thanh liên lưu ly, sự biến mất của hai món đồ còn diễn trong thời gian rời khỏi Linh điện , cũng là lúc Thôi Thiếu khanh một ở trong đó chép kinh. Thời gian dài như đủ để ngài dìm Pháp luân đèn Hải Đăng. Còn chày Kim Cương vì kích thước nhỏ, chỉ dài bằng hai bàn tay, khéo thể giấu trong trục của cuộn kinh văn ngài chép, gói trọn nó bên trong. Thậm chí lúc đó ngài còn mở cuộn kinh cho Quốc sư xem, thực trọng lượng của chày Kim Cương và trục cuộn kinh ban đầu khác , chỉ cần ông mở thêm chút nữa, hoặc cầm tay là sẽ thấy bất thường. ngài diễn xuất quá tự nhiên, Quốc sư trong lúc vội vàng cũng nghĩ đến việc kiểm tra kỹ, nên ngài cứ thế qua mặt , giúp phản quân ba món thánh khí biến mất ."
Lặng lẽ nàng phân tích, trong mắt Thôi Phù Phong hiện lên nụ nhẹ nhõm: "Thực lúc tay, cũng luôn nghĩ rằng trò vặt vãnh e là qua mắt Huyện chủ. vẫn đ.á.n.h cược một , cược sự tin tưởng của Huyện chủ dành cho , cược rằng nàng tuyệt đối sẽ chĩa mũi dùi nghi ngờ về phía ... Đáng tiếc, cuối cùng vẫn đ.á.n.h giá quá cao, và đ.á.n.h giá thấp Huyện chủ ."
Lý Dĩnh Thượng những lời , như xoay xoay cây đuốc trong tay, cũng nhớ khoảnh khắc chính Thiên Đăng dùng roi quất và đuổi .
"Không, ngài đ.á.n.h giá cao bản . Thực khi hỏi Tiết lang quân về dải thắt lưng màu xanh, vẫn luôn , cũng dám nghi ngờ ngài." Thiên Đăng thẳng mắt , lắc đầu: “ dải thắt lưng đó giúp xác định suy đoán của . Người quyết định lấy dải thắt lưng ký hiệu bên phe chúng là ngài, mà lúc đó Tiết lang quân và đám thích khách quyết định xong việc dùng loại thắt lưng nào ."
Tiết Tích Dương hít sâu một , vỡ lẽ: "Vậy là cái đó... trùng hợp!"
", ngươi cho rằng vì nhà họ Kim nên hai bên tình cờ chọn giống , đó là vì ngươi cũng như bình thường, tin ai cố tình chọn ký hiệu giống hệt thích khách. nếu đổi góc độ, Thôi Thiếu khanh, thực đó trùng hợp, mà là khi ngài ký hiệu của đối phương, ngài mới cố ý sắp xếp như thì ?"
Thôi Phù Phong gì, chỉ dùng hàng mi dài che đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mím chặt.
"Thậm chí, tin đồn ngày hôm đó vương tộc g.i.ế.c , chắc cũng là giả tượng do ngài tạo ? Sự thật là ngài dùng thánh khí trấn quốc để đạt thỏa thuận hợp tác với phản quân, ngày hôm đó chúng sẽ tay với vương tộc ở Linh điện, ký hiệu là thắt lưng xanh. Thế là ngài ngụy tạo dấu vết cửa sổ, tạo giả tượng trộm cắp qua cửa sổ, kích động mâu thuẫn giữa dân chúng và tầng lớp cao cấp Khâu Từ, từ đó khiến Kỷ Lân Du và các cựu binh tin rằng cấp Khâu Từ sẽ gây bất lợi cho , ấn định kế hoạch đúng giờ phút đó. Đợi khi Kỷ Lân Du đưa chạy trốn, sẽ khéo hội họp với cuộc t.h.ả.m sát ở Linh điện, gán chặt tội danh g.i.ế.c hại vương tộc lên đầu , Mục đích, đương nhiên là để dồn đường cùng, ép chấp nhận đề nghị của ngài, cuối cùng đạt mục đích ngài kiểm soát Khâu Từ và An Tây!"
"Không, điểm thì Huyện chủ sai ."
Thôi Phù Phong ngước mắt nàng, khóe môi mím chặt thậm chí còn nhếch lên: "Thôi gia Bác Lăng là dòng họ đầu các gia tộc Đại Đường, môn hiển hách, cần gì nhúng tay Tây Bắc? Thậm chí để giữ gìn thanh danh trong sạch, Thôi gia vốn nên phân rõ giới hạn với dị tộc, càng sẽ ý đồ bố cục kiểm soát."
Hắn gần nàng như ánh lửa phản chiếu, Thiên Đăng dường như thể thấy bóng hình phản chiếu rõ ràng chân thực trong đôi mắt sâu thẳm của .
Nàng thấy giọng trầm thấp và thận trọng: "Ta , sẽ cùng nàng đồng mưu, đồng hành, đồng quy. nàng đến bước đường , ở Đại Đường còn chốn dung nữa . Ta vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc nàng con đường nào mới là sự lựa chọn nhất.
"Tất cả các ứng cử viên phu quân của nàng, đều tìm hiểu kỹ càng. Sau khi xảy nhiều chuyện như càng nắm rõ quá khứ của Tiết Tích Dương như lòng bàn tay. Cho nên khi đến Khâu Từ, nhất là khi thấy bức tranh ở Linh điện, thấu phận của sớm hơn cả Huyện chủ. Sau khi trộm đóa thanh liên lưu ly, nhắm , âm thầm mưu tính của và phản quân, cũng chuyện phản quân từng gửi thư cho nàng, Liên hệ với lá thư mất khi nàng qua đời, đoán dụng ý của Tiết Tích Dương và phản quân, cũng tìm lối thoát nhất cho Huyện chủ."
Hắn lẳng lặng, nhanh chóng vạch kế hoạch của , ngày hôm trộm nốt hai món thánh khí còn .
Hắn giả mạo là bộ hạ cũ của Xương Hóa Vương từng chịu ơn nhà Tô Na Lê, mang theo chùy Kim Cương tìm đến phản quân, bày tỏ các cựu binh cũng ủng hộ Huyện chủ lên ngôi. Phản ứng của phản quân quả nhiên chứng thực suy đoán của , hai bên ăn nhịp với . Nhân lúc quân Tây Phiên động tĩnh lạ, Khâu Từ rơi hỗn loạn, đổ thêm dầu lửa, giở chút thủ đoạn đơn giản để chuyển tội danh sang cho Thiên Đăng, ý đồ khiến nàng và vương tộc Khâu Từ trở mặt thành thù.
"Huyện chủ, đây là con đường chọn cho nàng. Nàng chấn hưng vinh quang của phủ Xương Hóa Vương thì nên thế vương tộc Khâu Từ nhu nhược d.a.o động hiện nay, kẻ năm xưa ép cha ông nàng tha hương cầu thực. Hãy trở thành một Nữ vương chấn hưng Khâu Từ như cao tổ mẫu của nàng, thế vương tộc hiện tại để quyền lực trở tay dòng dõi Xương Hóa Vương nhà nàng."
Thiên Đăng chằm chằm. Lời đầy sức cám dỗ, đủ để khiến bao động lòng...
Đoạt tất cả những gì cha ông mất, chấn hưng vinh quang Bạch gia, trở thành Nữ vương sức ảnh hưởng ở Tây Vực...
Cả đời nàng đau đáu cầu mong những điều , giờ sự sắp đặt của , nó dễ như trở bàn tay.
giấc mơ thành hiện thực theo cách , thực sự là con đường nàng ?
"Thôi Thiếu khanh..." Nhìn vị lang quân danh gia vọng tộc phong tư trác tuyệt, vạn ngàn khuê nữ Trường An thầm thương trộm nhớ nhưng cũng sợ hãi , Thiên Đăng chỉ thấy cổ họng nghẹn ứ.
Hồi lâu , nàng mới lẩm bẩm: "Ta cũng từng những lời đồn về ngài. Người Trường An rằng, những cô nương đem lòng ái mộ ngài đều kết cục , bởi vì thứ ngài mưu đồ cuối cùng thường là diệt sạch cả nhà nàng ."
Và giờ đây, diệt sạch cả nhà là nàng.
Chỉ là , ngài tiêu diệt là tất cả của nàng, là vương tộc Khâu Từ cùng chung huyết thống duy nhất còn đời của nàng.
Ngài một nữa mượn d.a.o g.i.ế.c , đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió, với danh nghĩa tạo tiền đồ nhất cho nàng.
" Thôi Thiếu khanh , dù ngài xuất phát từ mục đích gì, dù ngài chỉ là kẻ đẩy thuyền là chủ mưu màn, con đường ngài chọn cho , tiền đồ ngài cùng mưu tính với , tuyệt đối là thứ . Bạch gia ba đời mãi mãi giữ tấm lòng trung thành với Đại Đường, bảo vệ Khâu Từ, tuyệt đối sẽ cùng ngài đồng hành đồng quy con đường như thế !"
Sự quyết tuyệt trong mắt nàng như một sự băng lạnh lẽo, đ.â.m thẳng tim Thôi Phù Phong.
Ngọn lửa nóng bỏng trong lồng n.g.ự.c phút chốc dập tắt. Tương lai cùng nàng mà từng trù tính lâu dài, từng thiết tha mong mỏi, trong khoảnh khắc đều hóa thành bọt nước.
Vì sự thất vọng quá lớn , cuối cùng giữ nổi khí chất thanh cao lạnh lùng của thế gia trăm năm, bất chấp tất cả mà hét lên: "Huyện chủ, việc lớn cần gì kiêng kỵ những thứ ? Những kỳ vọng của cha ông, lòng dân bia miệng mà nàng cố chấp, những lo lắng về biên giới bất đều là lời nhảm! Thứ nàng cần cân nhắc là cuộc đời của chính nàng, con đường nàng ! Vị trí địa lý của Khâu Từ vốn quyết định nó là vùng đất trăm trận chiến, dù nàng nhẫn nhục cầu , cố sức giữ vài năm yên ngắn ngủi thì ý nghĩa gì?"
"Cho dù là một năm, một tháng, một ngày chiến tranh, chỉ cần thể để bá tánh Khâu Từ tránh khỏi loạn lạc, cuộc sống bình yên thì cũng ý nghĩa!"
Thiên Đăng lớn tiếng ngắt lời . Vết sẹo trán khiến thần sắc nàng càng thêm lẫm liệt quyết tuyệt.
"Nếu phận của Khâu Từ là vùng đất trăm trận chiến thì nguyện giống như cha ông, mãi mãi cùng một chỗ với nhân dân Khâu Từ, bảo vệ sự bình yên của Tây Bắc và Đại Đường, vĩnh viễn phản bội!"