THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 48: Quyết biệt
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:18:24
Lượt xem: 364
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Roi ngựa vung lên, hiệu lệnh phát.
Thiên Đăng dõi mắt Lý Dĩnh Thượng dẫn ngàn kỵ binh cuốn qua hoang nguyên, lao về phía xa xăm.
Cát vàng che khuất bóng và tất cả chiến sĩ theo, mãi đến khi khói bụi tan hết, chỉ còn Thiên Đăng và Thôi Phù Phong ánh nắng ban mai, trong gang tấc nhưng chẳng gì, chỉ sự im lặng bao trùm.
Hồi lâu , cuối cùng vẫn là Thiên Đăng mở miệng : "Thôi Thiếu khanh, e là thể theo con đường ngài sắp đặt . Không ngài định về ?"
Trong cuộc phản loạn , tuy là kẻ tiếp tay, nhưng thực những gì chỉ là dẫn mũi dùi về phía nàng, ép nàng bước lên vị trí mà nàng từ chối.
Dù khi nàng dứt khoát từ chối Nữ vương Khâu Từ, ý định cứu Tiết Tích Dương để quân Tây Phiên tiếp tục mối đe dọa bên ngoài, tiếp tục gây sóng gió, nhưng cũng nàng và Lý Dĩnh Thượng kịp thời ngăn chặn, gây đại họa.
Cho nên họ chỉ giải quyết chuyện riêng với , công khai, là tỏ rõ thái độ của nàng, nàng đồng ý với những việc Thôi Phù Phong , nhưng nàng thể, và cũng truy cứu những việc .
Bởi lẽ và nàng cùng gánh vác tội danh đồng lõa nặng nề nhất thế gian , bao che cho , thể với bất kỳ ai.
Ánh mắt Thôi Phù Phong từ bóng dáng Lý Dĩnh Thượng đang thúc ngựa lệnh từ từ thu , dừng cổ tay Thiên Đăng.
Dưới lớp áo mỏng tay hẹp màu xanh lam kiểu Khâu Từ, cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của nàng lộ , đó đeo chiếc vòng tay bằng dây leo uốn lượn màu ngà voi.
Hắn đương nhiên nhớ, đây là quà sinh nhật Lâm Hoài Vương tặng nàng.
Sau khi họ quyết liệt chia tay, nó từng biến mất, nhưng giờ đây nó xuất hiện cổ tay nàng.
Và dáng vẻ nàng đeo nó thoải mái như . Xem đời kiếp , lẽ nàng sẽ tháo nó xuống nữa.
Bất giác, chiếc vòng tay , khẽ : "Huyện chủ, nàng vốn thể chiếc vòng tay nạm vàng khảm ngọc, hoa lệ nhất thế gian , mà cần ngày ngày bạn với lưỡi d.a.o sắc bén sát khí, phai màu ảm đạm trong gió cát đại mạc ."
"Vậy ? nhưng thấy thế ." Thiên Đăng đưa tay vuốt ve chiếc vòng tay mài nhẵn bóng, sức nặng trầm và lưỡi d.a.o thu bên trong khiến nàng cảm thấy yên tâm.
"Thôi Thiếu khanh, chiếc vòng vàng ngọc khiến ngưỡng mộ thích hợp với con đường đầy ánh hào quang mà ngài trải sẵn cho . Còn ... quyết định qua chiếc cầu độc mộc gập ghềnh gian nan, nên cần nó hơn, cần bảo vệ chính hơn là sự phù hoa rực rỡ."
"Nếu Huyện chủ chấp nhận con đường chuẩn thì cũng thể ép quá đáng, thể chi phối tiền đồ của nàng." Thôi Phù Phong nàng hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài một thật dài, : "Phù Phong chúc Huyện chủ thuận lợi đến bến bờ mong cầu, thành công viên mãn."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, hỏi: "Còn ngài?"
"Bệnh tình của Thái t.ử chắc sẽ mất kiểm soát, hộ tống về Đại Đường, tiện thể Lạc Dương một chuyến."
Lạc Dương, nơi Quang Vương đưa Thế t.ử Lý Tư đến năm ngoái.
Khi Thái t.ử còn gánh vác nổi trọng trách Đại Đường, khả năng kế thừa xã tắc nhất, lẽ là Quang Vương.
Và Thôi gia bọn họ sẽ trở thành công thần mưu tính ủng hộ vị đế vương tiếp theo sớm nhất. Sau , cha con cùng Tể tướng là chuyện trong tầm tay, địa vị đầu các thế gia của Thôi gia Bác Lăng càng thêm vững chắc thể lay chuyển.
Xem khi sắp xếp kết cục cho Thái tử, cũng sớm sắp xếp xong vinh quang mấy mươi năm cho Thôi gia.
Cho dù nàng dã tâm đó, phối hợp để thành lý tưởng chính trị của ở Tây Bắc, cũng vẫn ảnh hưởng đến cục diện tương lai của và Thôi gia.
Nhìn gương mặt tuy thoáng vẻ buồn bã nhưng vẫn rạng rỡ ánh nắng ban mai, Thiên Đăng chợt nhớ thời gian năm ngoái, lúc đến chủ trì đại điển kén rể cho .
Dù các lang quân ứng cử đầy sảnh đường đều dung mạo xuất sắc, mỗi một vẻ xuân lan thu cúc, nhưng ai khí độ cao sang quyền quý nuôi dưỡng từ thế gia trăm năm như .
Hắn như một vị thần tiên bước từ ráng chiều mờ ảo, đến bên cạnh nàng, cùng nàng qua đoạn đường gian nan trắc trở nhất cuộc đời.
Nàng từng chấp nhận tình ý của , quyết tâm cùng hết cuộc đời, cùng đối mặt với mưa gió quãng đời còn .
Họ từng vì đối phương mà tiếc tính mạng, cứu giúp trong tai ương ngập đầu. Hắn vì nàng mà phạm tội tày trời, còn nàng cũng sẽ dùng cả đời để che giấu.
Chỉ là giờ đây, đạo bất đồng bất tương vi mưu, họ đến lúc chia đôi ngả đường.
Hắn sự theo đuổi của , nàng sự kiên trì của nàng.
Không đúng sai, chỉ là họ đều thể vì đối phương mà đổi bản , mà con đường mỗi cách quá xa, đời kiếp thể đồng hành nữa.
Có lẽ ánh nắng ban mai quá chói chang, đôi mắt Thiên Đăng ngân ngấn nước, hoe đỏ, thứ gì đó chực trào .
Nàng rũ mắt xuống, cúi hành lễ thật sâu với : "Vậy ... chúc Thôi Thiếu khanh chuyến thuận buồm xuôi gió, cầu gì nấy, tiền đồ vô lượng."
Thôi Phù Phong khẽ cúi đầu, cũng trịnh trọng vái chào nàng một cái: "Sau ngày hôm nay, ở Trường An giữ Đại Đường, Huyện chủ vì Khâu Từ trấn An Tây, e là khó ngày gặp ... Từ nay về trong những năm tháng còn sống, mong rằng nàng và dù ở chân trời góc bể, cũng vĩnh viễn trái lời hứa với , quên niềm tin hôm nay."
...
Thiên Đăng một chờ đợi bên ngoài thành, khi ánh bình minh chuyển thành hoàng hôn, trong ráng chiều đỏ như máu, nàng thấy Lý Dĩnh Thượng dẫn quân trở về.
Hắn mang về tin vui quân Tây Phiên tiêu diệt , và cũng mang t.h.i t.h.ể của Tiết Tích Dương về.
"Vốn dĩ thể tiếp cận chiến trường, chỉ cần chỉ cho chúng phương vị chi tiết là ." Lý Dĩnh Thượng lệnh phủ vải trắng lên , cùng đưa đến Thiên Phật Động với những chiến sĩ hy sinh khác, đợi cầu phúc tiêu tai xong sẽ cùng an táng.
" chủ động đề nghị, giao chiến trực diện chắc chắn thương vong quá lớn, nên đơn thương độc mã doanh trại địch, dụ hết quân Tây Phiên ổ mai phục của chúng , cũng vì thế mà khi đối phương phát hiện, c.h.ế.t loạn đao."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, nhẹ nhàng tém tấm vải trắng bọc xác cho Tiết Tích Dương.
Thực lúc , nàng định về.
Chỉ là trong ánh tà dương như m.á.u nhuộm đỏ cả đất trời, nàng di thể Tiết Tích Dương, bỗng nghĩ, là tên là Tiết Tích Dương. Hậu nhân nhà họ Tiết sớm chôn vùi trong gió cát, chỉ để phận và cái tên đ.á.n.h cắp, trở thành ứng cử viên phu quân của nàng.
tư liệu về nhà Tô Na Lê đều thất lạc, nàng vĩnh viễn thể tên là gì nữa.
Tiêu diệt bộ quân Tây Phiên, khải về thành, dân Vương thành Khâu Từ chật hai bên đường reo hò, tranh ngắm phong thái của các tướng sĩ.
Trong vạn , Lâm Hoài Vương đương nhiên chú ý nhất. Hắn cưỡi ngựa thành, uy nghi lẫm liệt như thần minh, khiến tiếng trầm trồ vang lên như thủy triều.
"Hèn gì ai cũng bảo Lâm Hoài Vương là thiên kiêu ngàn năm một, tướng mạo , khí thế , thể là phàm?"
Tuy nhiên những tinh mắt chú ý đến cô nương bên cạnh : "Vị ... là Huyện chủ Đại Đường?"
Lời thốt , ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Thiên Đăng.
Nàng ăn mặc giản dị, trang điểm cầu kỳ, ngay cả vết sẹo khuyết lông mày cũng chẳng buồn che giấu.
dù mang khiếm khuyết mặt, dù ở bên cạnh một Lâm Hoài Vương uy thế bức như nàng vẫn rực rỡ chói lòa, khiến thể bỏ qua.
", nàng là Huyện chủ từ Đại Đường trở về, hậu duệ của Xương Hóa Vương, cũng là đại ân nhân cứu chúng trong kiếp nạn cả nước Khâu Từ đấy!"
"Nay vương tộc điêu tàn, Huyện chủ Đại Đường cũng là hậu duệ của Nữ vương Quy Thiện, liệu nàng ở Khâu Từ chủ trì đại cục ?"
"Cái ... chỉ thể xem Quốc chủ và các đại thần tính toán thế nào thôi."
Trong tiếng bàn tán xôn xao, cổng lớn vương cung mở toang đón chào họ.
Thiên Đăng cùng đoàn Lâm Hoài Vương xuống ngựa cung, các quan lớn nhỏ của Khâu Từ đều cung kính chờ đợi điện.
Họ hậu điện thăm Quốc chủ Khâu Từ , báo tin đại thắng. Dù tin vui tày trời khiến Quốc chủ nở nụ khó nhọc, nhưng sắc mặt xám ngoét của ông vẫn đổi.
Thiên Đăng bất giác nhớ đến phán đoán của Lý Dĩnh Thượng đó, ông quả thực còn sống bao lâu nữa, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Trong vương cung tiếng đàn sáo vang lên, lễ mừng công ở tiền điện sắp bắt đầu.
Mọi cung nhân dẫn an tọa, Thiên Đăng với tư cách là chị họ, định đến thiên điện thăm Vương nữ Bạch Chiêu Tô xem tình hình cô bé thế nào.
"Huyện chủ..." Quốc chủ Khâu Từ gắng gượng thể bệnh tật, giơ tay hiệu nàng nán một chút.
Rất nhanh, Bạch Chiêu Tô giường nhỏ khiêng đến bên cạnh họ. Những khác lui hết, chỉ còn Đại Đô úy thừa, Uất Trì Ất Diệu và vài trọng thần Khâu Từ ở bên cạnh.
"Lần nếu Huyện chủ bôn ba khắp nơi lo liệu, liên kết quân Đại Đường và Khâu Từ đại phá quân Tây Phiên... Khâu Từ khó sự định lâu dài sắp tới. Huyện chủ là đại ân nhân của Khâu Từ !"
Nghe Quốc chủ Thiên Đăng lập tức đáp: "Khâu Từ là nơi chôn rau cắt rốn, là quê cha đất tổ của . Lần may mắn thể đóng góp chút sức mọn, cũng là việc nghĩa bất dung từ."
"Phải, cảm tạ đại nghĩa của Huyện chủ, ... giờ còn một việc giao phó cho Huyện chủ. Việc quan hệ đến kế hoạch trăm năm của Khâu Từ , mong các vị ở đây cùng chứng."
Ông khó khăn và trịnh trọng như cũng là ông đang gửi gắm con côi , ai nấy vẻ mặt đều nặng nề quỳ xuống lắng .
Quốc chủ hiệu khiêng Bạch Chiêu Tô đến bên cạnh , xoa đầu cô bé, khó nhọc : "Vương tộc gặp bất hạnh, nhờ Huyện chủ giúp đỡ mới giữ Chiêu Tô là giọt m.á.u duy nhất . Chỉ là con bé... tuổi còn nhỏ, từng đụng đến chính sự, bồi dưỡng. May mà Huyện chủ ơn với nó, nó cũng ngưỡng mộ kính trọng Huyện chủ. Huyện chủ là... tộc vương thất , là quý nữ Đại Đường, xa trông rộng, lòng phi phàm. Ta mời Huyện chủ ở Khâu Từ thêm một thời gian, dạy dỗ Chiêu Tô, giám sát quốc chính, ... ý Huyện chủ thế nào?"
Lời thốt , ngỡ ngàng, thấy hợp lý.
Dù khi Bạch Chiêu Tô lên ngôi, nước nhỏ vua yếu, chắc chắn thể kiểm soát cục diện Khâu Từ, thậm chí thể các thế lực xung quanh nuốt chửng trong thời gian ngắn.
Còn Huyện chủ Linh Lăng xa Đại Đường, gần Bắc Đình hết lòng trợ giúp, thêm là huyết vương tộc, hậu duệ Xương Hóa Vương, nếu nàng nhiếp chính, Khâu Từ thể bảo đảm yên lo.
Chỉ là...
Trong lòng quần thần hẹn mà cùng nảy một ý nghĩ: Huyện chủ Linh Lăng thực lực, năng lực, phận cha ông bồi đắp, chỉ cần sự cho phép của Đại Đường, nàng Nữ vương Khâu Từ cũng chẳng khó, tội gì một Vương tỷ nhiếp chính lưng?
Hèn gì Quốc chủ họ chứng, điều duy nhất ông thể kỳ vọng là trói buộc Huyện chủ danh nghĩa đạo nghĩa "gửi gắm con côi" . Vì thanh danh của cha ông và tiếng tăm của bản , nàng sẽ dập tắt ý định soán ngôi, tránh đời chê trách c.h.ử.i rủa.
Đại Đô úy thừa quỳ ở hàng đầu Quốc chủ và Bạch Chiêu Tô, thôi.
Còn Uất Trì Ất Diệu thì lén quan sát thần sắc Thiên Đăng, nghĩ đến uy thế của Lâm Hoài Vương lưng nàng, trong lòng đầy lo lắng bất an.
Cả điện đều thầm biến sắc, chờ đợi phản ứng của vị Huyện chủ Đại Đường .
Chỉ Bạch Chiêu Tô hiểu những cơn sóng ngầm trong khoảnh khắc , chỉ Thiên Đăng bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng, trong mắt đầy sự an tâm, dường như Huyện chủ tỷ tỷ nhất định sẽ giống như đây, dốc lực giúp thoát khỏi khốn cảnh.
Trong ánh mắt mỗi một ý nghĩa khó đoán của cả điện, Thiên Đăng trầm ngâm giây lát, đó thở phào một dài, gật đầu với Quốc chủ, mỉm .
Nàng đến bên Bạch Chiêu Tô xanh xao yếu ớt, giơ tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé lành lạnh của cô bé, quỳ một chân mặt cô bé, thấp giọng : "Bạch Thiên Đăng kiến thức nông cạn, đại trí tuệ, dám dạy dỗ Vương nữ. nguyện ở Khâu Từ lâu dài, tận tâm tận lực phò tá Vương nữ. Tin rằng nhất định thể giống như cao tổ mẫu Nữ vương Quy Thiện của chúng , mưu cầu an định hòa bình cho bá tánh, tạo thời thịnh thế cho Khâu Từ."
Nghe nàng hứa hẹn trịnh trọng như Quốc chủ mừng rỡ quá đỗi, kìm nước mắt tuôn rơi: "Có Huyện chủ trấn quốc phụ chính, là phúc của Khâu Từ, phúc của Tây Bắc!"
Quần thần điện cũng nhao nhao dập đầu với Thiên Đăng, hô vang: "Phúc của Khâu Từ, phúc của Tây Bắc!"
Đại sự định, tin tức truyền , dân chúng khắp thành vốn đang ăn mừng chiến thắng càng hát múa thâu đêm suốt sáng để chúc mừng.
Thiên Đăng cung thành, cảnh tượng náo nhiệt vui mừng quảng trường vương cung, khóe môi cũng kìm nụ .
Đồi Mồi lưng nàng thì lo lắng phấn khích: "Ôi chao Huyện chủ, đó với cô cô Huyền Cơ là tham gia tế lễ xong sẽ về Trường An, nhưng giờ ở Khâu Từ nhiếp chính, Vương nữ nhỏ thế , trong vòng một hai năm chúng về ..."
"Không một hai năm..." Nghe tiếng hát ồn ào bên , Thiên Đăng nhắm mắt , khẽ : “Có lẽ là cả đời."
Đồi Mồi trợn tròn mắt, cho : "Cái ..."
"Ta sẽ thư về Trường An, kể rõ ngọn ngành chuyện. Ta nghĩ triều đình sẽ ủng hộ chủ trì đại cục Khâu Từ, củng cố biên phòng Tây Bắc."
Chỉ là đến lúc đó, Thái t.ử e là xảy chuyện, Đế hậu còn tâm trí mà quản một Huyện chủ nhỏ bé như nàng.
"Chuyện vương phủ, tin cô cô Huyền Cơ và Trưởng sử sẽ tự sắp xếp. Đến lúc đó ai trong phủ chuyển đến thì thu dọn đồ đạc cùng qua đây, ai đến thì tìm đường lui cho họ. phủ Xương Hóa Vương... chẳng qua chỉ là từ Trường An chuyển về Khâu Từ, trở về nơi tổ phụ dùng cả đời tín niệm để bảo vệ thôi."
Và tiếp theo, sẽ đến lượt nàng dùng cả đời để bảo vệ vùng đất rộng lớn , bảo vệ tấm bình phong Tây Bắc của Đại Đường.
Có lẽ sức mạnh của nàng đủ lớn, nhưng may mắn là cục diện giờ mở , và cũng may mắn , ngay gần nàng đồng minh kiên định nhất, sẽ cùng nàng bảo vệ thiên hạ .
Tay nàng vô thức chạm chiếc vòng tay cổ tay. lúc , phía vang lên tiếng bước chân nhanh nhẹn, là Lý Dĩnh Thượng sải bước tới, nắm lấy cổ tay nàng.
Nàng ngẩng đầu thấy gương mặt , ánh lửa bập bùng quảng trường, cơn thịnh nộ trong mắt hiện lên rõ mồn một.
Đồi Mồi sợ hãi Thiên Đăng, nhưng dám gì. Thiên Đăng chỉ đành hiệu cho nàng lui xuống .
Chưa đợi Đồi Mồi xuống bậc thang tường thành, Lý Dĩnh Thượng giật mạnh cổ tay Thiên Đăng, kéo nàng lòng ngay tường cung vắng vẻ, ôm chặt lấy nàng.
Thiên Đăng dựa n.g.ự.c , lẳng lặng nhịp tim dồn dập của một lúc, đó mới thấy tiếng chất vấn của : "Tại ?"
Hắn gì khác, nhưng nàng hỏi điều gì.
"Vì cái kết đại đoàn viên." Thiên Đăng rút tay , chỉ những dân đang ăn mừng trong thành: “Triều đình và dân chúng Khâu Từ yên lòng; sự chuyển giao vương vị thuận lý thành chương, thứ êm thấm; đại nạn qua, hòa bình thịnh thế sắp đến... Cục diện hiện tại như thế , chẳng lẽ thấy ?"
" còn nàng thì ? Tại cục diện xây dựng sự hy sinh bản của nàng?" Lý Dĩnh Thượng đè nén giọng , nhưng nén khẩu khí gay gắt hung dữ: “Lúc nàng mượn binh của nàng thế nào? Đại cục định, rõ ràng nàng hứa sẽ theo về Bắc Đình, tại nhận lời ở Khâu Từ, dọn dẹp cái đống hỗn độn ? Chẳng lẽ nàng thực sự vứt bỏ tất cả những gì trải qua cùng , phản bội lời hứa với để cống hiến chôn vùi cuộc đời cho cô bé ốm yếu ?"
"Không, tất cả những gì , vì Bạch Chiêu Tô, mà là vì chính ."
Thiên Đăng ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c , chăm chú ở cách gần nhất: "Lý Dĩnh Thượng, là Lâm Hoài Vương, mạnh mẽ hơn tất cả đời , cầu gì nấy, gì cũng xong. thì khác. Đi suốt chặng đường , lẽ chỉ hiểu rõ nhất, là nữ nhi, ngẩng mặt với đời, việc , thực hiện lý tưởng của thật quá khó khăn. Giờ đây cơ hội như bày mắt , và cũng nắm bắt cơ hội , thực hiện ước mơ bấy lâu nay của . Vậy thì cho dù cái giá trả là thể rúc cánh mà sống yên cả đời, cho dù thể hưởng thụ phồn hoa thịnh cảnh mà Đại Đường ban cho nữa, nhưng đối với , tất cả đều đáng giá!"
Lý Dĩnh Thượng nàng chằm chằm, nhưng ánh mắt khiến trong thiên hạ đều khiếp sợ thể đổi vẻ quyết tuyệt mặt nàng dù chỉ một chút.
"Thực vốn dĩ còn một dự định khác." Thiên Đăng đón lấy thần sắc đáng sợ của , câu khiến sắc mặt càng thêm âm trầm: “Thực các tăng nhân ở Thiên Phật Tự từng huệ căn, cũng Quốc sư thời Nữ vương Quy Thiện là tỳ khưu ni. Cho nên, thực vốn dĩ định xuống tóc tu, như Quốc sư giám quốc nhiếp chính sẽ càng danh chính ngôn thuận hơn, Khâu Từ cũng sẽ yên tâm hơn..."
Lý Dĩnh Thượng chộp lấy vai nàng, lực mạnh đến mức gần như mất kiểm soát: "Nàng cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-48-quyet-biet.html.]
Thiên Đăng dường như cảm thấy đau đớn vai, nàng khẽ : "Năm xưa, khi Yến Bồng Lai xem tướng cho , lục vô duyên... Rồi , khi triều đình rầm rộ kén rể cho khiến cả kinh thành xôn xao, từng với , lấy chồng, tu, giữ gìn vinh quang của Bạch gia, giữ ngày nào ngày ..."
Nghe giọng run run của nàng, Lý Dĩnh Thượng chỉ thấy lồng n.g.ự.c đau nhói, từ từ buông tay đang nắm chặt vai nàng .
Thực chấp niệm chôn sâu tận đáy lòng nàng.
Khi mới dùng phận Lăng Thiên Thủy vương phủ, vì nàng trúng mê d.ư.ợ.c ngọc bội nên trong đêm tối từng coi là , lóc nỉ non với : “Mẹ ơi, con lấy chồng... Con nối tiếp vinh quang của phủ Xương Hóa Vương, con rạng danh hào quang của cha ông, dù là ở nhà tu hành tại gia, giữ lấy Bạch gia cũng ..."
Đến nay, mười lăm vị hôn phu đến , ai thể ở bên cạnh nàng. Còn nàng một đường gian nan lặn lội, cuối cùng trở về nơi định mệnh, nỗ lực trưởng thành như ngày hôm nay. Những gian khổ trắc trở trong đó, rõ hơn ai hết.
Hắn nàng chăm chú, im lặng lâu, cuối cùng mới rặn mấy chữ: "Vậy nên thấy may mắn, vì cuối cùng nàng chọn cách tàn nhẫn hơn là xuất gia để đối phó với ."
"Phải, cũng sẽ đồng ý, nên bỏ ý định . Chỉ là... Lý Dĩnh Thượng, đời kiếp , chỉ thê t.ử của một ai đó. Ta là Bạch Thiên Đăng, là hậu duệ của Nữ vương Quy Thiện, cháu gái Xương Hóa Vương, là Huyện chủ Linh Lăng. Thành tựu khao khát là Lâm Hoài Vương phi khiến ngưỡng mộ, mà là dốc hết tâm sức giám quốc nhiếp chính, cống hiến cả đời để bảo vệ Khâu Từ. Đây mới là cuộc đời . Đời kiếp , tuyệt đối đầu."
Nhìn gương mặt bướng bỉnh và cố chấp của nàng, lời phản bác của Lý Dĩnh Thượng đều nghẹn ở cổ họng, cuối cùng chỉ : "Phải, cuộc đời nàng, là tìm một đàn ông để gả ."
Dù thì, nàng cũng từng mười mấy vị hôn phu ở hậu viện vương phủ, chờ đợi nàng để mắt tới.
"Mạnh phu nhân... của , bà cũng từng một sở trường, thủ đoạn điều hương chế t.h.u.ố.c cao siêu. Nếu bà là nam nhi, bà vốn cũng thể cứu đời giúp , khả năng dựa đó mà giữa trời đất. vì bà là phụ nữ, bà nhốt trong tranh đấu hậu trạch, cuối cùng bất do kỷ, u uất c.h.ế.t sớm. Lý Dĩnh Thượng, may mắn hơn , cuộc đời cần mục nát trong gấm vóc, cần hao mòn trong giãy giụa, tìm thấy con đường của . Nếu là , nguyện nuôi nhốt trong vườn tược, một kẻ giàu sang nhàn rỗi sống lâu trăm tuổi, vĩnh viễn từ biệt non sông gấm vóc ?"
Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng từ từ buông lỏng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, ôm nàng lòng đồng thời cũng lặng lẽ cho nàng cách để thở dễ dàng hơn.
"Nàng thực sự quyết định ?"
"Phải, cũng hy vọng thể ủng hộ , hiểu cho . Giống như lúc đầu từng hứa với : 'Lý Dĩnh Thượng, nhất định sẽ giúp nàng'... Chàng giúp sống sót, giúp báo thù, cũng nhất định sẽ giúp thực hiện lý tưởng cuộc đời, giúp thành tựu bản để trở thành Bạch Thiên Đăng thực sự."
"Sẽ giúp."
Hắn giơ tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu nàng, một nữa, như lời hứa trịnh trọng: "Đăng Đăng, nàng sẽ toại nguyện, trở thành chính như nàng mong ."
Thiên Đăng nhẹ nhõm ngẩng đầu, trong gió đêm cao, trong ánh đèn chập chờn từ xa hắt , nở nụ rạng rỡ với : "Chỉ tiếc là, đường đường là Lâm Hoài Vương, chắc sẽ để ý một vợ sống lâu dài ở Khâu Từ, thể theo về Bắc Đình nhỉ..."
"Ta thực sự để ý.” Hắn đáp cần suy nghĩ: “ ai bảo nàng nắm thóp , khiến đời tìm ai khác ngoài nàng động lòng chứ? Cho nên... đành chịu đựng mấy năm tân hôn xa cách ."
Nói , nàng bằng đôi mắt rực lửa, khóe môi nở nụ bất đắc dĩ, nhưng đôi má lúm đồng tiền hiếm khi xuất hiện vô cùng động lòng cuối cùng cũng hiện mặt nàng: "Chỉ mong thê t.ử của tài giỏi một chút, thể sớm định cục diện Khâu Từ, tâm ý về đoàn tụ bên ."
Đây cũng coi như là lời tỏ tình hiếm hoi của .
"Sẽ , chúng đều sẽ toại nguyện."
Thiên Đăng mỉm , vươn tay nắm chặt lấy tay .
Họ cùng sóng vai đám đang nhảy múa ánh lửa soi sáng mặt, những ngọn núi mênh mang ánh trăng phác họa đường nét xa xăm, tiếng hát vui tươi gió đưa . Trên tường thành cung điện cao ngất của vương quốc trăm năm bên con đường tơ lụa ngàn năm , mười ngón tay đan , vĩnh viễn chia lìa.
...
Vĩ thanh: Duyên bất diệt
Lý Dĩnh Thượng tức giận, thậm chí nộ khí xung thiên chỗ phát tiết.
Tín điều cuộc đời vốn là tuyệt đối nhượng bộ. kể từ khi nhượng bộ Thiên Đăng một , cho phép Vương phi của thường trú ở Khâu Từ, phát hiện còn nhượng bộ nhiều chuyện hơn nữa.
"Cái gì? Ta đường đường là Lâm Hoài Vương, chỉ gần ít xa nhiều với thê tử, mà ngay cả con cái cũng cướp mất?"
Tiếng quát lớn của vị sát thần uy chấn Tây Bắc khiến tất cả binh lính và dân phu xung quanh đều run rẩy, vội vàng cúi đầu việc, dám ngẩng lên.
Thiên Đăng, suốt ngày bận rộn công vụ, hôm nay đang đôn đốc việc tái thiết quan phòng, chột kéo tay áo , vội vàng dặn dò công việc qua loa kéo Lý Dĩnh Thượng chỗ vắng .
Nàng dám khuôn mặt đang thịnh nộ của , chỉ thấp giọng : "Quả thực còn cách nào khác. Chiêu Tô vốn yếu ớt bẩm sinh, chày Kim Cương đ.â.m trúng bụng trong kiếp nạn đó, đến nay vết thương vẫn lành. Lúc đó cũng kiểm tra vết thương cho , bây giờ tất cả danh y Tây Bắc đều chẩn đoán t.ử cung tổn thương, e là khả năng sinh nở. Mà ... là huyết mạch duy nhất của vương tộc Khâu Từ ."
"Nói cách khác, huyết thống vương tộc Khâu Từ chỉ còn trông cậy nàng thôi." Lý Dĩnh Thượng đặt tay lên bụng nàng, buồn bực tột độ: “Cho nên khi chúng thành , còn mau chóng sinh con cho Khâu Từ để dòng m.á.u Nữ vương Quy Thiện tiếp nối. Sau đó, nàng chỉ là Vương tỷ giám quốc nhiếp chính, mà còn là của Quốc chủ Khâu Từ đời . Đời kiếp , e là nàng bao giờ thể rời khỏi Khâu Từ, yên tâm về Bắc Đình sống cùng nữa ?"
"Cũng đến nỗi thế, đợi con trưởng thành, phận cha như chúng đương nhiên buông tay để nó tự chủ cuộc đời."
"Bao lâu? Mười tám năm, hai mươi năm? Vốn tưởng Bạch Chiêu Tô tự lập là xong, kết quả giờ vứt một đứa con ở Khâu Từ. Nàng cho dù thể theo về Bắc Đình, e là cũng canh cánh trong lòng về bên , lo lắng cả đời đến già!"
"Không , con của chúng cha như , Khâu Từ nhất định vững như bàn thạch, còn cần lo lắng nhiều ?"
Câu cuối cùng cũng sắc mặt Lý Dĩnh Thượng khá hơn chút, ôm nàng lòng, nghiến răng : "Thế thì mau thành , mau sinh con !"
Thiên Đăng mỉm quan sát thần sắc , vui vẻ hỏi: "Chàng phản đối đứa con đầu lòng của chúng ... theo họ , mà kế thừa họ Bạch ?"
"Có gì mà phản đối, dù nhà vốn cũng chẳng mang họ Lý." Điểm Lý Dĩnh Thượng chẳng hề để ý: “Tổ tiên nhà vốn là Đột Quyết, khi quy thuận Đại Đường mới bỏ họ cũ đổi sang họ Lý. Còn bên , bà còn chẳng họ gì, chỉ lấy tên núi quê hương tên là Nga Mi. Còn nàng thì khác, nàng một lòng tiếp nối vinh quang Bạch gia, con theo họ Bạch cũng ."
Thấy khoáng đạt như Thiên Đăng thấy cố chấp. Hai cùng cưỡi ngựa về Vương thành, nàng nhân lúc hai con ngựa thỉnh thoảng sát , ghé tai thì thầm: "Đừng lo, chúng sinh thêm mấy đứa nữa."
Lời thì thầm khiến ánh mắt tối sầm , đang định giơ tay kéo nàng từ lưng ngựa sang, chợt bên cạnh vang lên tiếng gọi phá đám: "Tiên chu, đến đây!"
Giọng quen thuộc khiến hai , mặt hẹn mà cùng lộ vẻ phiền não và bất lực.
Quay đầu , đang cưỡi ngựa lao về phía họ đương nhiên là Minh Thứu.
Hắn mang vẻ mặt mặt dày mày dạn thản nhiên, hớn hở chạy đến bên họ, mở miệng hỏi ngay: "Tiên chu, nàng 'tìm tra' (khảo sát) gọi ? Ta rành nhất khoản đấy!"
Chưa đợi gần, Lý Dĩnh Thượng giơ tay lên, thị vệ bên cạnh thúc ngựa đón đầu, chặn cách xa ba trượng.
Lý Dĩnh Thượng hiệu cho Thiên Đăng cùng về thành, chỉ vung roi xua đuổi Minh Thứu từ xa: "Minh Thứu Vương tử, còn về Hồi Hột? Cứ nằng nặc đòi ở uống rượu mừng của và Đăng Đăng xong mới chịu ?"
"Rượu Sỉ? Rượu đó là rượu gì?" Minh Thứu đương nhiên hiểu ý .
"Rượu mừng là rượu uống khi Hán thành . Đăng Đăng thể hòa Hồi Hột , nàng …”
Nói đoạn, Lý Dĩnh Thượng dang tay , trong tiếng kêu khẽ bất ngờ của Thiên Đăng, hình mảnh mai của nàng bay lên trung, rơi xuống lưng ngựa của .
"…Nàng sắp Lâm Hoài Vương phi !"
Nghe Minh Thứu suýt nhảy dựng lên khỏi lưng ngựa: "Ta mới là phu quân của Tiên chu, ngươi tên trong danh sách của nàng bao giờ? Hơn nữa, cho dù là Lăng Thiên Thủy, 'vịt con' (tiền đặt cược) ở sòng bạc Trường An, cũng cao hơn nhiều!"
"Đáng tiếc, ngươi phạm sai lầm quá lớn với Khâu Từ và Kỷ Lân Du, Đăng Đăng sẽ tha thứ cho ngươi .” Hắn cúi đầu Thiên Đăng trong lòng.
Thiên Đăng là Vương tỷ nhiếp chính Khâu Từ, tỏ rộng lượng, : "Minh Thứu Vương tử, tuy Hồi Hột các từng tổn hại Khâu Từ trong lúc nguy cấp, nhưng nay quân Tây Phiên lui, nếu Hồi Hột thành ý, Khâu Từ vẫn sẵn lòng cùng thương thảo vì lợi ích chung, Chỉ là mong các mang theo thành ý đến, đừng tâm địa đen tối nữa."
Nhìn bộ dạng mật của họ, Minh Thứu tức nổ phổi, còn tâm trí lo đại cục: "Tiên chu, nàng thực sự chọn ? Nhìn , ! Vương phi Hồi Hột kém Lâm Hoài Vương phi ở chỗ nào? Này, Tiên chu..."
Đáng tiếc tiếng gọi của ngược gió cánh đồng hoang, chẳng truyền bao xa.
Còn Lý Dĩnh Thượng và Thiên Đăng sớm phóng ngựa xa, bỏ tít đằng .
Chỉ là trong lúc phi nước đại, Lý Dĩnh Thượng bỗng đăm chiêu: "Nhắc mới nhớ, mười lăm vị phu quân nàng từng , tuy rồng rắn lẫn lộn nhưng cũng nhiều xuất sắc. Vậy mà cuối cùng, là kẻ đội sổ Trường An coi trọng nhất là giành nàng."
"Chàng cũng đội sổ ? Ta cứ tưởng bao giờ để tâm đến chuyện chứ." Thiên Đăng , bên má tuy lộ nụ an ủi, nhưng ngay đó nhớ đến những vị lang quân phiêu bạt trong suốt chặng đường qua, trong lòng thấy buồn bã, kìm thở dài.
Lý Dĩnh Thượng nàng đang nghĩ gì, cúi đầu cọ nhẹ tóc mai nàng, lảng sang chuyện khác: "Nhắc đến chuyện , cũng vụ cá cược của Trường An cuối cùng sẽ kết thúc thế nào nhỉ?"
Trước cửa sòng bạc Thịnh Phát từng lượt treo tên mười lăm vị lang quân.
Thiên Đăng khẽ thở dài, cảm thấy cũng chút hoang đường.
Đến nước , cái tên còn lưu đó chỉ còn Thôi Phù Phong và Minh Thứu. Cuối cùng khi trong thiên hạ lựa chọn của nàng là Lâm Hoài Vương, từng xuất hiện ở sòng bạc, sẽ kết thúc .
đó là chuyện của họ, giải quyết thế nào thì để nhà cái và con bạc tự giằng co , dù cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Lý Dĩnh Thượng đưa nàng về vương cung vội vã trở về xử lý công việc của Bắc Đình. Hai bận rộn đều đang gấp rút thành công việc trong tay để yên tâm đón ngày lành thành .
Thiên Đăng y phục, đến thăm Bạch Chiêu Tô .
Tiểu Nữ vương mới lên ngôi sức khỏe cơ bản hồi phục, đang thi thư sự dạy dỗ của thầy giáo mời từ trung nguyên, nỗ lực học tập văn hóa Đại Đường.
Thiên Đăng vui vẻ cùng cô bé sách một lát, đợi khi cáo từ về, phát hiện cung nhân đang dẫn một đoàn tới đón đầu.
Vừa thấy họ, Thiên Đăng lập tức mừng rỡ: "Cô cô Huyền Cơ, cô cô Anh Lạc, Lưu Ly, Trân Châu, Trang thúc... Mọi đều đến ?"
Là những cố nhân trong vương phủ và trang viên, họ từ Trường An bôn ba đến Khâu Từ, vượt ngàn núi vạn sông, cuối cùng cũng trùng phùng với nàng ở đây, vẫn tiếng gọi "Huyện chủ" thương như ngày nào.
"Huyện chủ, chúng đến đây là nhờ cả sự giúp đỡ của Thôi Thiếu khanh, đương nhiên, thương đội nhà họ Kim cũng giúp đỡ ít."
Cô cô Huyền Cơ thu dọn sắp xếp những vật dụng quan trọng mang từ phủ Xương Hóa Vương đến, bày biện trong nơi ở của Thiên Đăng trong vương cung Khâu Từ, lải nhải kể về những điều thấy tai đường từ Trường An đến Khâu Từ.
"Dọc đường , tuy hành trình vất vả nhưng thương đạo và các thành trấn thôn xóm dọc đường đều khá yên bình. Mọi đều bảo, nay Tây Bắc đại định, biên quan an ninh, ngày Đại Đường khôi phục cảnh tượng thịnh thế ở Tây Vực chỉ một sớm một chiều thôi!"
Thiên Đăng vui vẻ : "Phải, chỉ cần chiến tranh, còn loạn lạc, An Tây Bắc Đình vững vàng trấn giữ Tây Bắc, Đại Đường nhất định sẽ khôi phục vinh quang ngày xưa."
Cô cô Huyền Cơ mỉm gật đầu, sực nhớ điều gì, lấy bức thư cất kỹ trong đưa cho nàng, : "Đây là thư Thôi Thiếu khanh nhờ chúng chuyển cho Huyện chủ khi xuất phát."
Thiên Đăng nhận lấy phong thư, mở ngay, chần chừ giây lát hỏi: "Thôi Thiếu khanh... ngài ở Trường An thế nào?"
"Thôi Thiếu khanh vẫn khiêm tốn kín đáo như xưa, chỉ là khi đến giúp Huyện chủ xử lý những việc còn trong phủ, thấy ngài vẻ buồn bã, Huyện chủ...” cô cô Huyền Cơ quan sát thần sắc Thiên Đăng, khẽ : "Ta cứ tưởng và Thôi Thiếu khanh là duyên trời định nhất , cuối cùng bỏ lỡ ?"
Thiên Đăng buồn, : "Cô cô, quả thực Thôi Thiếu khanh , chỉ là con đường chúng chọn giống , thể chung. Cô cô xem, bây giờ chúng mỗi về hướng nhất của , chẳng là kết quả nhất ?"
"Vậy... Huyện chủ đến Tây Bắc, bỗng nhiên chọn Lâm Hoài Vương vốn từng qua ?" Ánh mắt cô cô Huyền Cơ nàng đầy lo lắng: “Là do tình thế bắt buộc, vì sự định của Khâu Từ và Tây Bắc nên Huyện chủ cân nhắc thiệt hơn mà chọn kết quả ? nhưng Huyện chủ , chúng đều mong chọn cuộc đời thực sự mong , cần hy sinh vì mục đích khác..."
Thiên Đăng nhịn với bà, khẽ : "Không cô cô, cô cô đừng lo, đây là lựa chọn theo ý nguyện của con."
Cô cô Huyền Cơ đương nhiên tin lời nàng, nghĩ ngợi mở hòm, lấy một chiếc áo choàng lông vũ màu xanh lam gấp cẩn thận: "Nhắc mới nhớ, qua đây cũng mang theo chiếc áo choàng lông vũ kỳ lân . Hồi đó Lâm Hoài Vương cứu Huyện chủ bên đầm lạnh, Huyện chủ quấn nó trở về, chúng giặt giũ xong vẫn cơ hội trả , ngờ chút duyên phận kéo dài đến tận bây giờ, mãi dứt."
"Không chỉ chút duyên phận ..." Thiên Đăng đưa tay vuốt ve hoa văn kỳ lân kết bằng lông tơ áo, mỉm đầy cảm khái: “Có lẽ duyên phận của chúng con định sẵn từ sớm hơn nữa, từ khi cứu con trong vụ cung biến; hoặc cũng thể là trong nhiều đó, khi chúng con cùng trải qua vô biến cố..."
Nàng , nhớ tất cả những gì giữa họ dọc đường , mỉm xúc động: "Đợi cô cô gặp sẽ , giờ con gì cô cô cũng tin . Cô cô kể cho con tình hình Trường An khi Thôi Thiếu khanh trở về ."
"Thôi Thiếu khanh hiện giờ còn hơn . Ta thấy, Thôi gia e là sắp hưng thịnh hơn nữa , vì…” cô cô Huyền Cơ quanh, hạ thấp giọng với nàng: “Thái t.ử điện hạ xảy chuyện khi về kinh, Huyện chủ ?"
Thiên Đăng rũ mắt, cầm lấy lá thư cô cô Huyền Cơ mang đến, nét chữ thanh thoát phóng khoáng của Thôi Phù Phong phong bì, giọng điệu bình thản: "Con cũng , là di độc của Cáo Quốc đại trưởng công chúa."
" kết quả là Thái t.ử phát bệnh, Đế hậu đau đớn tâm can. Từ sự biến Phụng Thiên năm ngoái, Thánh thượng vì bôn ba nên sức khỏe vẫn luôn , nay liệt giường, trong triều ai chủ trì, lệnh cho Quang Vương mau chóng về Trường An, lấy phận Vương mặt giám quốc , Mà Huyện chủ chắc cũng Thôi gia quan hệ mật thiết với Quang Vương."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu.
Nàng , Thôi Phù Phong sẽ để việc diễn theo kế hoạch của , sẽ và cũng cho phép xảy bất kỳ sơ suất nào...
Có lẽ thất bại duy nhất trong đời là mưu tính đối với nàng.
Nàng nhốt trong thư phòng, bóc lá thư của Thôi Phù Phong.
Bên ngoài tuy đề tên Thôi Phù Phong, nhưng rút lá thư bên trong mới phát hiện nội dung gửi cho nàng xưng hô cũng lạc khoản.
Thậm chí đó cũng chẳng gọi là thư, chỉ là một mẩu giấy nhỏ đính kèm bên ngoài một phong thư khác...
Hắn điên loạn, chỉ thỉnh thoảng tỉnh táo, còn miễn cưỡng nhận , nhờ chuyển lá thư cho nàng.
Hắn thư là ai, nhưng Thiên Đăng đương nhiên , rơi điên loạn ngông cuồng, từng bước đến gần cái c.h.ế.t là ai.
Nàng cầm lá thư từ Trường An đến Khâu Từ , dường như thấy cảnh năm mười ba tuổi mặc y phục của y, chạy trốn trong tường cao cung khuyết.
Từ khoảnh khắc đó, phận nàng bắt đầu lượt mất mát, mất tổ phụ, cha, tổ mẫu, ...
Cũng từ khoảnh khắc đó, nàng vết sẹo lông mày, cuộc đời phán là lục vô duyên, cũng vì thế mà bao lang quân đến , cuối cùng khiến nàng từng bước đến ngày hôm nay trong mưa m.á.u gió tanh.
Y đổi phận nàng, nhưng phận bóp méo , nàng giẫm nát chân, sẽ chi phối nữa.
Đến nước , y còn gì với nàng, nàng còn nên chấp nhận y gì với đây?
Cũng giống như khi y rời Tây Bắc về Trường An, từng gặp nàng cuối. nàng từng do dự nửa phần, cuối cùng tiễn biệt y, càng mặt y thêm nào nữa.
Cuộc đời định, gì cũng vô nghĩa.
Nàng gạt tàn hương trong lư, ném phong thư bóc trong đó.
Tàn lửa từ từ nuốt chửng tất cả những gì ngài với nàng.
Cũng giống như y năm xưa đối xử với lá thư của nàng, thiêu hủy , tan biến dấu vết.
Đăng Ảnh Phong - Hết
05.05.2026
Truyện đến đây là kết thúc đó ạ, xong mới hiểu vì thích bộ Trâm như .