THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 48: Thi Thể

Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:30:29
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Lăng Thiên Thủy nhanh chóng hòa nhập với đội quân trong Vương phủ, Thiên Đăng cũng yên tâm cáo từ về.

Vừa bước khỏi tường viện, nàng thấy tiếng reo hò vui vẻ của đám thị vệ bên trong vọng . Bọn họ nhao nhao đòi mời quan mới uống rượu tẩy trần. Có còn khoe quen ngư dân, hứa hẹn ngày mai sẽ kiếm một con cá chép lớn nhờ nhà bếp hầm, tiệc "thiêu vĩ" mừng thăng quan.

Chứng kiến ở nơi như cá gặp nước, Thiên Đăng, cưỡng ép điều sang đây cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Ly đang đợi ở bên ngoài cũng : "Thị vệ trong phủ chúng đều là do Vương gia và Thế t.ử đích tuyển chọn, là những nam nhi đoan chính. Lăng Tư giai... ồ , bây giờ là Lăng Điển quân , chắc chắn sẽ hợp tính với bọn họ."

Thiên Đăng mỉm , nhưng trong lòng trĩu nặng suy tư. Bởi lẽ, nào ai Lăng Thiên Thủy vẫn luôn âm thầm để tâm, thậm chí là để ý kỹ đến những thuộc hạ cũ của cha ông nàng, nhất là những từng tham gia trận chiến ở cốc Hoàng Sa mười tám năm về .

Mười tám năm ... đó cũng là thời điểm Lăng Thiên Thủy, khi mới sáu tuổi, lặn lội tìm .

Một đứa trẻ sáu tuổi thì khó khả năng can dự chuyện ở cốc Hoàng Sa. Khả năng lớn nhất là Mạnh phu nhân, lúc đó vẫn đang ở vùng Tây Bắc, từng chịu đựng điều gì đó...

Một phụ nữ trẻ trung, xinh , trong lúc chồng tòng quân xa nhà, chủ mẫu hãm hại gán cho tội vội vàng bán cho thương nhân qua đường. Giữa vùng hoang nguyên Tây Bắc loạn lạc hoang vu , bà gặp những chuyện gì?

Dù Thiên Đăng chỉ là một thiếu nữ lớn lên trong nhung lụa chốn Trường An, cha ông che chở hạnh phúc, nhưng cái kết cục cần cũng hiểu , cùng những lời đồn đại về việc Mạnh Lan Khê trong bụng từ khi Mạnh phụ và Mạnh mẫu thành , vẫn khiến nàng vô thức cảm thấy sợ hãi và hoang mang. Dù cố gắng hít thở sâu, nàng vẫn đè nén nỗi bất an đang dâng lên trong lồng ngực.

"Huyện chủ, ?"

Bên tai bỗng vang lên tiếng gọi khẽ khàng, dịu dàng. Nàng ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt quan tâm của Thôi Phù Phong.

Như tìm điểm tựa, nàng thoát khỏi cảm giác ngạt thở như sắp c.h.ế.t đuối, đầu óc dần dần tỉnh táo trở .

"Thôi Thiếu khanh..." Thiên Đăng cố gắng trấn tĩnh tinh thần, kéo suy nghĩ của về thực tại: “Huynh tra rõ vụ tranh chấp giữa Kỷ Lân Du và Kim Đường ?"

"Không gì quan trọng, chỉ hỏi dăm ba câu là xong ."

Thực cả hai đều hiểu, đó chỉ là cái cớ để Lăng Thiên Thủy đuổi khéo Thôi Phù Phong , cốt để chuyện riêng quan trọng với nàng. thấy thần sắc nàng tệ như Thôi Phù Phong vẫn khỏi lo lắng: "Lăng Thiên Thủy chuyện gì hệ trọng với Huyện chủ ?"

"Không . Ta điều đến phủ đảm nhận chức Điển quân. Ban đầu chút kháng cự, nhưng giờ nhận lời ."

Thôi Phù Phong bất ngờ, ngạc nhiên hỏi : "Hắn tới Điển quân Vương phủ ư?"

"Ừ, lệnh điều động ban xuống, cũng tới, đành chấp nhận thôi."

Thiên Đăng đương nhiên thể tiết lộ mấu chốt bên trong. Lòng nàng giờ đây rối bời như tơ vò, cứ cảm thấy điều gì đó , khiến nỗi sợ hãi bất an cứ âm ỉ.

Cội nguồn của nỗi sợ hãi là gì...

Cốc Hoàng Sa.

Lăng Thiên Thủy rõ ràng dành sự quan tâm đặc biệt cho những thuộc hạ cũ của Xương Hóa Vương may mắn sống sót thoát khỏi cốc đó.

Mà đám binh phỉ của Phùng Dực, trận chiến Hoàng Sa, cũng từng thuộc quyền cai quản của cha ông nàng.

Đám lính xử theo quân pháp, đuổi khỏi quân đội, rõ ràng là vì chuyện mười tám năm Diêu Cao Đồ dẫn bọn họ cướp bóc đôi nam nữ .

Miếng ngọc bội hoa văn giống hệt... phụ nữ hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t gã Hồi Hột mua ... gã lái buôn cùng bọn họ...

Khi thấy tiếng vó ngựa, đám binh phỉ ngẩng đầu lên , xuất hiện giữa vùng hoang dã lúc đó rốt cuộc là ai?

Tại đúng lúc , tất cả đám binh phỉ đều g.i.ế.c, khiến nội tình năm xưa cứ thế đứt đoạn?

Trong lòng Thiên Đăng bỗng trào lên một cơn hoảng loạn khó tả.

Lăng Thiên Thủy vốn luôn kiệm lời, nhưng mười tám năm qua vẫn kiên trì điều tra chân tướng phía cốc Hoàng Sa, bao giờ chịu bỏ cuộc.

Thực nàng tại tra xét, nhưng nàng tin tưởng và yêu thương nhất đời . Cho nên nàng hỏi lý do, chỉ dốc lòng giúp đỡ, tranh thủ cơ hội cho .

sự việc đến nước , nàng thể mặc kệ nữa. Nàng cần nhanh chóng tìm dấu vết của đám binh phỉ , chắp vá những tia hy vọng cuối cùng còn sót .

Nàng cố gắng định thần: "Thôi Thiếu khanh, rảnh ? Cùng ngoài một chuyến."

Thôi Phù Phong gật đầu: "Huyện chủ , cứ việc ."

Thấy Huyện chủ Thôi Phù Phong cùng, Cô cô Huyền Cơ và đám tỳ nữ đều hiểu ý ngăn cản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-48-thi-the.html.]

Thiên Đăng đội mũ mành che mặt, cùng Thôi Phù Phong thẳng khỏi thành Trường An, hướng về ngôi miếu hoang ở ngoại ô, nơi đám binh phỉ từng tụ tập.

Mã Hiệu úy và lão Ngụy cùng các vẫn tận tụy với chức trách. Mấy ngày nay bọn họ vất vả ngược xuôi, dọn dẹp hơn một nửa đống đổ nát của ngôi miếu sụp.

Bọn họ dẫn Thiên Đăng và Thôi Phù Phong trong miếu, chỉ những vị trí đ.á.n.h dấu đất: "Đây là địa điểm chính xác nơi mấy tên binh phỉ bỏ mạng. Mời Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh xem, tuy bốn cái xác mang , nhưng vết m.á.u thịt vẫn còn, chúng cũng vẽ đường viền đại thể."

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong xổm xuống, tỉ mỉ xem xét những dấu vết mờ nhạt mặt đất.

Người đầu tiên nàng kiểm tra là vị trí của gã râu dê. Hắn c.ắ.t c.ổ mà c.h.ế.t, nên khi quét sạch cát bụi, vết m.á.u b.ắ.n tung tóe nền gạch xanh vỡ nát vẫn còn đó, chỉ là khô thành màu nâu đen.

Nàng quan sát kỹ, còn Thôi Phù Phong ở bên cạnh thì đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt từ những dấu vết đất chuyển sang gương mặt nghiêng của nàng, thôi.

"Sao ?" Thiên Đăng khẽ hỏi.

"Việc khảo sát hiện trường, truy tìm dấu vết, đáng lý Lăng Thiên Thủy sẽ giỏi hơn..."

Thiên Đăng đương nhiên hiểu ý , nàng c.ắ.n nhẹ môi , đáp: "Hôm nay mới đến Vương phủ nhậm chức Điển quân, còn quen, cứ để lo liệu xong việc bên đó ."

Thôi Phù Phong trong chuyện ắt nguyên do, nhưng thấy Thiên Đăng , y cũng hỏi thêm. Y chỉ lẳng lặng cùng nàng xem xét kỹ góc độ ngã xuống của t.ử thi, so sánh hướng đó với vị trí cửa sổ.

Một khi bắt đầu xem xét kỹ lưỡng, cả hai đều nhận điểm bất thường.

Thôi Phù Phong cầm lấy hồ sơ nghiệm thi của ngỗ tác, cau mày : "Kỳ lạ thật. Ta nhớ lúc đó tên Lăng Thiên Thủy đá đứt râu, đó trói cột. Nếu hung thủ phóng d.a.o từ ngoài cửa sổ thì đáng lẽ cắt đứt động mạch cổ, nhưng ở góc độ là khí quản?"

"Thực Thôi Thiếu khanh , một việc vẫn luôn thấy lấn cấn." Thiên Đăng xem qua hồ sơ, xác nhận gã râu dê cắt đứt khí quản, hạ thấp giọng suy tư: “Nếu hung thủ g.i.ế.c diệt khẩu để che giấu chân tướng, chẳng nên tay với kẻ đang kể chuyện là Phùng Dực ? Tại chọn g.i.ế.c gã râu dê đang khống chế ?"

Thôi Phù Phong nhớ tình hình lúc đó, tán đồng với nghi vấn của nàng: "Theo góc độ khi , Phùng Dực chúng trói vứt giữa miếu. Dù hung thủ ở trong miếu, ngoài cửa sổ ở bất kỳ góc nào thì vị trí của Phùng Dực vẫn là nơi thuận tiện tay nhất."

"Vậy thì tại hung thủ bỏ qua cách thức đơn giản và thuận tiện nhất, cố tình tấn công một kẻ quan trọng ? Hơn nữa... góc độ , tuyệt đối vấn đề."

Nói , Thiên Đăng dậy sang phía đối diện, kiểm tra bức tường miếu sụp đổ. Đáng tiếc, trận hỏa hoạn, hiện trường chỉ gạch ngói cháy đen, dấu vết khi xưa biến mất.

Thiên Đăng ngẫm nghĩ một chút hỏi Mã Hiệu úy: "Đã tìm thấy nguồn cháy ? Lửa bắt đầu cháy từ ?"

"Hẳn là từ nhà củi phía cháy lan sang, mời lối ." Mã Hiệu úy lập tức dẫn họ phía .

Phía miếu hoang dựng tạm một cái lán, bên trong vốn chất đống củi khô cỏ rác lộn xộn, dùng nhà củi. Giờ đây khi lửa thiêu rụi, tro tàn của củi cỏ dồn một chỗ, mặt đất trông vẻ gồ ghề.

Thôi Phù Phong vén vạt áo, xuống đống đất, nhặt một hòn đá gạt lớp tro tàn để lộ dấu vết bên : "Hình như là đống đất mới đắp, bên chắc chôn thứ gì đó."

tro tàn che phủ, nhưng dựa dấu vết đất cát giữa các khe đá và tình trạng rễ cỏ mọc, thể phán đoán đống đất mới đắp lên chừng hai ba tháng nay.

Nhìn hình dáng và kích thước của đống đất, bên vặn đủ để chôn một thi thể.

Thôi Phù Phong lập tức gọi Mã Hiệu úy dẫn tới, cầm cuốc xẻng bắt đầu đào bới.

Đào tới ba thước, bên lộ một màu xanh chàm.

Tiểu Ngụy nhanh tay thò xuống, lôi từ trong đất một mảnh vải gấm Thục màu xanh chàm phai màu, đưa đến mặt Thiên Đăng.

Màu vải nhạt , sợi tơ cũng rách nát tơi tả, nhưng Thiên Đăng đó từng để ý đến bộ y phục , thậm chí còn lấy sợi tơ cùng màu để dụ kẻ mặc nó khai tội , nên chỉ thoáng qua nàng nhận ngay.

Thôi Phù Phong cũng nhớ rõ, y Thiên Đăng, hai cần nhưng ba chữ "Tô Vân Trung" đều hiện rõ trong mắt .

Mã Hiệu úy cùng tăng tốc độ đào bới. Chẳng bao lâu , một bộ hài cốt chôn vùi sơ sài lộ .

Thi thể chỉ còn xương trắng, quần áo rách nát t.h.ả.m hại, dấu vết xé rách, dấu răng dã thú c.ắ.n xé.

Thấy cảnh tượng , đám Mã Hiệu úy đều biến sắc, vội vàng che chắn khuyên can: "Huyện chủ hãy sang bên nghỉ ngơi, là phận nữ nhi, cành vàng lá ngọc, nên đến gần những thứ ."

Lại thấy dáng vẻ cao sang thoát tục của Thôi Phù Phong, họ cũng mời y cùng Huyện chủ rời để những việc dơ bẩn cho họ xử lý.

"Không cần . Mã Hiệu úy, phiền ngài đến Đại Lý Tự gọi vài ngỗ tác tới nghiệm thi, đó ghé qua Nghĩa Trang dặn đến thu dọn."

Từ khi nhậm chức ở Đại Lý Tự, Thôi Phù Phong sớm trút bỏ tác phong công t.ử thế gia, y dặn dò bọn họ đưa bộ hài cốt lên, sắp xếp mặt đất cho ngay ngắn.

Thiên Đăng suy nghĩ một chút, cuối cùng bồi thêm một câu: "Tiện thể ghé qua Vương phủ báo cho Lăng Điển quân một tiếng nhé."

 

Loading...