THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 5: Mưu đồ ngầm

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:05
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Định Tương phu nhân?"

Trong đại điện cung Đại Minh, ba đang trò chuyện. Hoàng hậu lục tìm cái tên trong trí nhớ, còn Thái t.ử thì càng mù tịt về các mệnh phụ phu nhân , bèn sang hỏi Thiên Đăng: "Đó là ai ?"

Thiên Đăng giải thích: "Bà là biểu tỷ của , là biểu di của thần. Hai mươi năm bà gả nhà họ Dương ở Hoằng Nông, nay là đương gia chủ mẫu của chi thứ tư ở Quắc Châu, phong là Định Tương Huyện quân. Vì thần tuổi còn nhỏ, trong phủ neo , nên bà từ Quắc Châu lặn lội đến đây giúp lo liệu tang sự."

"Ồ? Hóa chị em họ của Kỷ Quốc phu nhân cũng gả cửa cao cửa rộng ?" Hoàng hậu nhớ gia cảnh của Thiên Đăng, hỏi: “Người trong kinh đều ngươi là con nhà thường dân, nhờ duyên may cứu Xương Hóa Vương thế t.ử nên hai mới kết tóc se tơ ?"

Thiên Đăng đáp: "Vâng ạ. Ông ngoại thần mất sớm, thần nương nhờ nhà , lớn lên cùng dì, tình cảm thiết. Dì thần lấy chồng là một thợ kim ở trấn bên. Sau khi cưới một năm, dì về nhà đẻ giúp lo đám cưới cho thần, ai ngờ nhà chồng gặp tai nạn, cả nhà đều mất mạng. Lúc dì mới góa bụa thì quen Dương Hải Hưng, Giám sự của Võ khố thự ở Quắc Châu. Khi đó ông ngoài bốn mươi, vợ cả mất sớm, trong nhà thiếu lo liệu nên mới cưới dì thần về kế thất. Sau dượng quan đến chức Mục giám Quắc Châu. Thời loạn An Sử, dượng kiên quyết giữ vững trại ngựa Quắc Châu, lao lực quá độ mà mất, triều đình gia phong, dì thần cũng phong tặng danh hiệu Định Tương Huyện quân."

Hoàng hậu nhấp ngụm , cụp mắt xuống, trong lòng hiểu rõ nguồn cơn của cuộc hôn nhân .

Một đứa con thứ của chi nhánh nhỏ đáng kể trong dòng họ Dương Hoằng Nông, vợ mất sớm, tuổi cao, giữ một chức quan tép riu, nên khi thấy chị họ của Xương Hóa Vương thế t.ử phi mới nảy sinh ý định.

Dù đối phương chỉ là góa phụ con nhà nghèo, nhưng một khi trở thành em cọc chèo với Xương Hóa Vương thế tử, chẳng cần vương phủ mặt giúp đỡ gì, tự khắc cũng hưởng lợi ít. Nếu , một Giám sự Võ khố cửu phẩm thể leo lên chức Mục giám lục phẩm chứ?

"Được , là đương gia chủ mẫu thì chuyện cưới xin ma chay tế lễ chắc chắn bà thạo. Có bà giúp lo hậu sự cho Kỷ Quốc phu nhân, bổn cung cũng yên tâm phần nào." Hoàng hậu an ủi Thiên Đăng: “Con tuổi còn trẻ, sức vóc yếu ớt, đừng lao lực bi thương quá độ, kẻo suối vàng yên lòng, ?"

Thiên Đăng rưng rưng nước mắt , dậy khấu đầu tạ ơn Hoàng hậu quan tâm.

Hoàng hậu sai đỡ nàng dậy, hỏi tiếp: "Còn một việc nữa. Năm xưa tổ phụ và cha con Quốc tang, đích Thượng thư Lễ bộ cầm hồn bạch chủ trì tế lễ. nay Kỷ Quốc phu nhân phát tang, phủ Xương Hóa Vương các con định để ai chủ trì việc ?"

Thiên Đăng mấy ngày nay cứ suy nghĩ mãi về việc nhưng vẫn tìm cách giải quyết, nay Hoàng hậu hỏi tới, nàng thể lảng tránh nữa, đành đáp: "Linh Lăng , thư sang Khâu Từ mời con cháu bên nội về. Nếu họ phân ... thì chỉ thể cân nhắc các lang quân trong hậu viện thôi ạ."

Hoàng hậu gật đầu: "Giờ cách ngày hạ huyệt đầy mười ngày, nếu bên Khâu Từ kịp thì con mau chóng tính đến khác, chọn lấy một phu quân mà con cảm thấy nhất, kẻo tang lễ thành, Kỷ Quốc phu nhân suối vàng khó mà nhắm mắt."

"Vâng." Thiên Đăng cúi đầu , nhưng vẻ mặt hoang mang vô định.

Thái t.ử biểu cảm của nàng, khẽ thở dài hỏi: "Linh Lăng, trong lòng ... ai ?"

Thiên Đăng lặng lẽ lắc đầu, lòng rối như tơ vò.

Hoàng hậu bèn : "Mấy ngày con hãy suy nghĩ cho kỹ, mau chóng chốt chồng, báo lên triều đình nhé."

Thiên Đăng lí nhí lời, khấu đầu cáo lui, bước chân nặng trĩu xuống những bậc thềm cao ngất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-5-muu-do-ngam.html.]

Thái t.ử tiễn nàng đến cửa điện, theo bóng nàng khuất hẳn mới bên cạnh Hoàng hậu, gì đó nhưng ngập ngừng.

Hoàng hậu nhấp , thản nhiên hỏi: "Yển nhi chuyện gì với mẫu hậu ?"

Thái t.ử quỳ xuống mặt bà, ngẩng đầu : "Mẫu hậu, mười ngày là quá gấp gáp, Linh Lăng khó mà quyết định cũng là chuyện thường tình. Thật ... nhi thần một đề nghị."

Hoàng hậu dò hỏi, hiệu cứ xem .

Thái t.ử ngập ngừng một lát thấp thỏm mở lời: "Năm xưa ở trong trang viện, Kỷ Quốc phu nhân ơn với nhi thần, cũng coi như từng bảo vệ nhi thần. Huống hồ phủ Xương Hóa Vương cả nhà trung liệt, của Linh Lăng đều vì nước quên , là... tang lễ của Kỷ Quốc phu nhân cũng để triều đình hoặc Nội Cung Cục lo liệu, mẫu hậu thấy thế nào?"

Hoàng hậu liếc đầy ẩn ý: "Triều đình Nội Cung Cục lo liệu đều là tang lễ của hoàng quốc thích. Trước đây loạn quân hoành hành, quý thích bỏ mạng ít, nếu Kỷ Quốc phu nhân đặc cách như ngoại lệ mở , hàng trăm mối thông gia của các vương gia khác cũng đòi hỏi, Nội Cung Cục xoay xở nổi?"

Thái độ của bà kiên quyết, Thái t.ử chuyện chắc chắn thành, nhưng vẫn chịu bỏ cuộc, quỳ mặt bà thôi.

Hoàng hậu thở dài, cho lui hết cung nữ, hiệu cho dậy, : "Linh Lăng từ nhỏ hiểu chuyện, hy sinh vì con nhiều, mẫu hậu đều ghi nhận cả. Chỉ là Yển nhi , những gì chúng thể cho con bé cũng chỉ đến thế thôi, thể vì một Huyện chủ cỏn con mà vượt qua quy chế triều đình ."

Thái t.ử ngẩng đầu Hoàng hậu, khẩn khoản: " trong lúc vội vàng thế , Linh Lăng chọn rể hiền trong đám đó? Con trai cầu xin mẫu hậu khai ân, cử Lễ bộ chủ trì tang nghi để tránh việc tranh giành quyền cầm hồn bạch."

Hoàng hậu chằm chằm khuôn mặt đang cúi gằm của , giọng lạnh vài phần: "Ngẩng đầu lên, thẳng bổn cung, nữa xem nào."

Thái t.ử cúi rạp mặt bà, dám ngẩng đầu. Chỉ đôi vai run rẩy khẽ khàng tố cáo sự hoảng loạn và hoang mang trong lòng .

"Trừ Quốc tang , Lễ bộ lễ là vì c.h.ế.t thuộc dòng dõi hoàng tộc, sợ âm khí xâm nhập. phủ Xương Hóa Vương nay con cháu, Lễ bộ định mặt cho phu quân của nó lễ ? Phu quân của nó là ai? Là Thiên tử, là Thái tử?" Hoàng hậu chằm chằm con trai, giọng đanh thép như găm tim : “Bổn cung ngờ, Linh Lăng mấy vì con mà xả , sinh tử, mà con ngấm ngầm mưu tính chiếm đoạt nó!"

"Nhi thần... nhi thần chỉ nghĩ rằng, trong kinh ai cũng mệnh Linh Lăng quá cứng, khắc . con thấy Linh Lăng là mệnh cách quý trọng, những kẻ áp nổi vía nàng của nàng! Còn con... con xuất hoàng tộc, là Trữ quân, há sợ những thứ đó ?"

"Đáng tiếc, con Thái t.ử phi Tiêu Phù Ngọc do Tiên hoàng chỉ định, mà Linh Lăng tướng mạo lục vô duyên, khắc chồng!" Giọng Hoàng hậu lạnh lùng, đập tan ảo tưởng của : “Cho dù Bệ hạ và bổn cung đều yêu quý nó, nguyện ý che chở cho nó, nhưng mệnh cách của nó quả thực quá đáng sợ. Con là Trữ quân, là gốc rễ của đất nước, nếu lỡ mệnh hệ gì tổn hại đến con thì mẫu hậu, triều đình và thiên hạ ?"

Thái t.ử thể trả lời. Hắn chỉ quỳ rạp xuống đất, cố nén nỗi bi thương đang trào dâng.

Hoàng hậu thở dài thườn thượt, đưa tay đỡ dậy, vỗ nhẹ vai con trai.

Giọng bà nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều chắc nịch như đinh đóng cột: "Tất cả những ân sủng thể cho chúng đều sẽ cho nó. Yển nhi , đời đời kiếp kiếp, con bé thể bất kỳ mối liên hệ nào với hoàng gia và với con nữa!"

 

Loading...