THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 5: Tam Thánh Khí
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:45:16
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời từ từ lặn xuống đường chân trời, gió chiều thổi tới khiến cái nóng thiêu đốt của ngày hè dịu .
Trước Linh điện phía Vương cung Khâu Từ, tiếng nhạc ai oán vang lên. Mộc dược, nhũ hương ném ngọn lửa hừng hực điện.
Trong mùi hương lạ lẫm lan tỏa khắp Vương thành, dân Khâu Từ từ khắp các ngõ ngách đổ về tụ tập Linh điện, theo bước chân Thiên Đăng, hộ tống Xương Hóa Vương điện, vĩnh viễn thờ phụng trong tông miếu.
Thái t.ử dẫn đầu các quan viên tuần thú phương Tây, nhận lời mời đến dự lễ, cùng Quốc chủ Khâu Từ bậc thềm Linh điện đợi Thiên Đăng dâng linh vị tới.
Thôi Phù Phong và Kỷ Lân Du lượt bưng y quan của Xương Hóa Vương, chia hai bên phía Thiên Đăng, theo nàng từng bước lên bậc thềm, tiến Linh điện.
Trong ngôi điện mái vòm cao vút, ngàn ngọn nến thắp lên, soi rọi những linh vị của các đời minh chủ và trọng thần Khâu Từ xếp tầng tầng lớp lớp, trầm mặc uy nghiêm.
Bốn vách tường treo những bức chân dung họa hình thật, bức cũ bức mới, đó là dung mạo của những tổ tiên Khâu Từ khuất lưu giấy cũ.
Thiên Đăng bước lên đài cao, ngay ngắn đặt linh vị tổ phụ bên cạnh linh vị của vị Vương Khâu Từ đời . Khi nàng xoay , trong điện khỏi ngẩn ngơ.
Bóng dáng nàng in lên một bức tranh treo giữa điện, khiến trong tranh và nàng như hình với bóng, cùng tỏa sáng.
Khác với những bức chân dung trang nghiêm khác, phụ nữ trong bức tranh đang yêu kiều múa hồ nước núi tuyết, tư thế vô cùng linh động, đó là Quy Thiện Nữ Vương, dẫn dắt Khâu Từ quy thuận Đại Đường, chấm dứt trăm năm loạn lạc.
Người Khâu Từ thì gì, nhưng những mới đầu thấy như Thái tử, Thôi Phù Phong, Kỷ Lân Du, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên những gợn sóng khó tả, chỉ thấy Thiên Đăng và vị cao tổ mẫu nét giống .
Kỳ thực, nét phong tình dị vực sâu sắc trắng trẻo của tổ phụ qua hai đời huyết thống mẫu hệ pha trộn, khiến Thiên Đăng mang nhiều nét thanh tú nhu mì hơn, đường nét ngũ quan khác biệt khá nhiều so với vị cao tổ mẫu huyền thoại .
Chỉ là giữa mi mục, cái thần thái phong hoa ai sánh bằng khiến họ quá nhiều điểm tương đồng.
Trong ngôi đại điện cổ kính trang nghiêm , hai phụ nữ cách cả trăm năm như định mệnh trùng phùng, khiến những ngước bên đều chấn động tâm can.
Điện tĩnh lặng như tờ, trong mắt đều chứa đầy cảm xúc phức tạp.
Kỷ Lân Du cũng thấy lạ, ghé sát Thôi Phù Phong thì thầm: “Thôi Thiếu khanh, chỉ bức tranh Nữ Vương là khác với thế?"
Thôi Phù Phong hạ giọng đáp: “Nghe năm xưa Vương phu của Quy Thiện Nữ Vương xuất từ danh môn Tô Na Lê của Khâu Từ, cực kỳ giỏi hội họa. Chắc đây là bức tranh năm xưa ông vẽ cho vợ ."
"Nhà Tô Na Lê... là bên nào?" Ánh mắt Kỷ Lân Du quét qua các gia tộc phân liệt trong Linh điện.
"Đã biến mất .” Thôi Phù Phong thản nhiên : “Mười năm , vì cấu kết với Tây Phiên nên tru di tộc ."
Đứng lưng họ là Đại đô úy thừa, địa vị ở Khâu Từ ngang hàng Tể tướng, đương nhiên tinh thông Hán văn. Thấy họ bàn luận chuyện trong nước, ông vội giải thích: “Chính vì biến cố của nhà Tô Na Lê nên tranh của ông cũng niêm phong trong kho. Lần do bức chân dung chính thức của Nữ Vương may lửa hỏng, nên mới tạm thời lấy bức treo."
Thế thì cũng nên lấy bức nào đoan trang một chút chứ.
Kỷ Lân Du thầm nghĩ, nhưng nghĩ là chồng, thợ vẽ, vẽ vợ trong tư thế ngay ngắn cứng nhắc ?
Có điều Xem tình cảm vợ chồng họ chắc là . Tiếc là con cháu gì, diệt tộc.
Ánh mắt Kỷ Lân Du chuyển từ bức tranh sang Thiên Đăng, ánh đèn lung linh hắt lên nàng tạo thành những vệt sáng d.a.o động, khiến nàng so với trong tranh càng thêm ba phần linh động hút hồn.
Hắn chỉ thấy dòng m.á.u trong tim cũng đang khẽ rung động theo ánh đèn, như lửa, như sóng nước, kìm nén .
Hắn đầu trốn tránh dám nữa, Kỷ Lân Du nghiêng mặt, bắt gặp Tiết Tích Dương cách đó xa.
Y ẩn trong góc tối của ánh đèn, rõ biểu cảm, chỉ đôi mắt sáng đến kinh , dán chặt bức tranh , bên trong đầy những phức tạp rối ren mà hiểu nổi.
Chẳng lẽ vị tài t.ử phong lưu giỏi hội họa thấy bức tranh xuất sắc quá nên cảm xúc dâng trào?
Chưa đợi nghĩ đầu mối, chỉ Quốc sư đài cao khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu khí kỳ quặc trong điện, hiệu thỉnh Trấn quốc Tam Thánh khí, dâng lên linh vị các đời minh chủ để chúc mừng và an ủi linh Xương Hóa Vương về quê cũ.
Bên ngoài điện vang lên tiếng reo hò của dân chúng, như từng đợt sóng từ xa đến gần.
Nhìn từ cửa điện , chỉ thấy quảng trường tất cả đều đang quỳ lạy hướng về trung tâm. Ở chính giữa đám đông là những tăng lữ đang nâng Tam Thánh khí, tiến về phía Linh điện.
Thiên Đăng đầu tiên thấy Tam Thánh khí trấn quốc của Khâu Từ. Nàng bậc thềm, cùng chiêm ngưỡng những trọng khí quốc gia cất giữ hàng trăm năm, hiếm khi chịu cho thấy mặt.
Thánh khí thứ nhất là đóa sen lưu ly mà năm xưa Cưu Ma La Thập cầm tay khi giảng kinh tòa sư t.ử vàng.
Đóa sen bằng lưu ly mỏng màu xanh, sắc xanh biếc là màu sắc tiêu biểu nhất của Khâu Từ, trong vắt như nước hồ núi cao, tựa màu xanh u tịch của buổi sớm bình minh.
Vì quá mỏng và trong suốt, mỗi cánh sen cong cong dường như ngưng tụ ánh sáng, tầng tầng lớp lớp tích tụ những vầng hào quang đậm nhạt khác , mỗi bóng phản chiếu đều là một thế giới rực rỡ kỳ ảo.
Nâng đỡ đóa sen hiếm là một cọng sen xanh biếc mảnh mai, cố định đế ngọc trắng chạm hình sóng nước, sống động như vươn lên khỏi mặt nước.
Để bảo vệ đóa lưu ly mỏng manh dễ vỡ , thợ khéo Khâu Từ chế tác một chiếc lồng vàng hình tròn với độ thưa dày , dùng dây vàng đan thành vân mây tinh xảo bao trùm lấy hoa sen. Mỗi trống hình mây đều khéo léo đỡ lấy một cánh hoa, khiến nó nâng đỡ, tuyệt đối thoát khỏi sự bảo vệ của lồng vàng, vững chãi an định.
Thánh khí thứ hai đặt đế gỗ trầm hương cao lớn, do hai tăng lữ to cao hợp lực khiêng .
Đó là một bánh xe pháp luân bằng lưu ly vàng, đường kính một thước sáu, dày đến ba tấc. Tuy hình dáng dày nặng to lớn, nhưng vàng óng trong suốt, là khối lưu ly nguyên khối hiếm thấy đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-5-tam-thanh-khi.html.]
Chính giữa pháp luân lấy hoa sen mười sáu cánh trục, tỏa xung quanh tám nan hoa tượng trưng cho Bát chánh đạo, nối liền với vòng ngoài trang trí dải hạt châu, bên ngoài tỏa tám mũi nhọn lưu ly.
Điều khiến tán thán nhất là vòng ngoài. Người thợ dùng thủ pháp tinh diệu kéo những hoa văn lưu ly nổi. Dưới tán bồ đề rậm rạp, một đôi hươu đang kinh, tư thế tao nhã nhàn tản. Còn bầu trời thì thần linh giảng kinh, thiên nữ rải hoa, mây lành cuộn bay, biến ảo vạn phần.
Dưới ánh nến ngập tràn trong điện, ánh vàng pháp luân xoay chuyển ngừng, lấp lánh như trời. Khối lưu ly to lớn tinh xảo nhường , chẳng khác nào một kỳ tích.
Thánh khí thứ ba là một chiếc chày kim cương bằng lưu ly đỏ.
Trên cán cầm hình trụ tròn ở giữa chày kim cương là những dòng chú văn tiếng Phạn mạ vàng do chính tay Cưu Ma La Thập . Hai đầu trái chín con rồng cuộn (bàn ly), nâng lên những đài sen tầng tầng lớp lớp, vươn chín nhánh lưu ly đỏ rực, xoắn ở và cán cầm thành hình búp sen nở ngược, tựa như hồng liên nghiệp hỏa trong truyền thuyết.
Những cánh hoa sen nhọn hoắt chụm , tạo thành lưỡi d.a.o sắc bén tượng trưng cho việc đoạn trừ vô minh. Lưỡi d.a.o nâng niu viên bảo châu ở giữa, viên bảo châu xoay tròn như ý giữa lòng hoa, theo từng chấn động nhẹ mà xoay tít.
Để tiện cầm nắm, chiếc chày kim cương đỏ rực lớn, chỉ dài hai gang tay. nó hội tụ động và tĩnh, sắc bén và tròn trịa trong cùng một thể, là sự thống nhất giữa chân và diệu hữu.
Trong tiếng tụng kinh của các tăng lữ xung quanh và khói hương lãng đãng, Quốc sư dẫn đầu các tăng lữ thắp hương khấn nguyện, khêu sáng hai ngọn đèn hải đăng khổng lồ hai bên hương án.
Gọi là đèn biển, thực đó là hai chiếc vại đá khổng lồ, to đến mức hai ôm xuể, bên trong chứa đầy dầu thơm trong vắt.
Chúng cháy trong Linh điện cả ngàn năm, dầu đèn châm thêm mỗi ngày, ngọn lửa bất diệt cũng giống như đất nước Khâu Từ cổ kính và trường tồn , cháy mãi tắt.
Trong sự tĩnh lặng bao trùm đại điện, Quốc sư kiết già pháp luân lưu ly vàng, bên trái là hoa sen lưu ly xanh nở rộ, tay cầm chày kim cương lưu ly đỏ, tụng xong Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật, giảng Kinh Diệu Pháp Liên Hoa.
Cửa lớn Linh điện mở rộng, dân chúng bên ngoài thành kính quỳ , trong điện thì xếp bằng, lặng lẽ lắng kinh văn.
Đến khi giảng kinh xong, cùng tụng niệm áo nghĩa kinh văn. Quốc sư dậy, các tăng lữ nâng Tam Thánh khí lên, cung phụng hương án phía linh vị.
Bậc thềm cao cộng với hương án càng cao hơn khiến trong điện chỉ thấy chiếc lồng vàng cao nhất, ngay cả Thiên Đăng ở chỗ gần bậc thềm, cũng kiễng chân mới thấy pháp luân đặt và chiếc chày kim cương nhỏ hơn.
Thôi Phù Phong bên cạnh nàng, cao hơn nàng cả cái đầu nên dễ dàng thấy Tam Thánh khí, khẽ với nàng: “Đây vốn là thánh khí dâng lên linh, phàm chúng , tiện soi mói."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, bỗng tai thấy tiếng nhạc ai oán từng trận, nhưng là nhạc Đại Đường.
Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy đang bước lên bậc thềm, cạnh đèn hải đăng chỉ huy tấu nhạc ai oán, là Tiết Tích Dương.
Y giữ chức Thái nhạc thừa ở Đại Đường, đến đây để bổ sung những bản nhạc Tây Vực thất lạc trong loạn lạc. Xương Hóa Vương là Quận vương Đại Đường trọng vọng, trong tế điển đương nhiên tấu nhạc tang Đại Đường.
Tiếng sáo thê lương trầm uất. Y dẫn dắt các nhạc công Khâu Từ mới huấn luyện tấu xong khúc ai nhạc trung nguyên, cây sáo ngang tay vẫn buông xuống, mà điệu nhạc bỗng đổi, khúc nhạc an hồn của Khâu Từ vang vọng khắp Linh điện.
Theo tiếng sáo nức nở , trong điện tỳ bà, hầu, đàn nguyễn, trống yết, kèn tất lật, sênh cùng lúc hòa tấu.
Khâu Từ năm xưa từng Huyền Trang pháp sư ca ngợi là "quản huyền kỹ nhạc, đặc thiện chư quốc" (nhạc cụ dây và , giỏi nhất các nước), giao thoa giữa Đại Đường, Thiên Trúc, Ba Tư, Đông Tây hội tụ tạo nên suối nguồn âm nhạc rực rỡ nhất con đường tơ lụa. Tiếng nhạc thương lương hoang hoải, dường như xuyên qua một thế giới khác vọng về, khác hẳn trung nguyên.
Tiết Tích Dương thiên phú âm nhạc cực cao, một phép thông vạn phép thông. Tiếng sáo hòa vô vàn nhạc cụ Khâu Từ càng trở nên trong trẻo cao vút.
Dù trong Linh điện trăm nhạc cụ phát âm thanh hoa lệ tráng khoát, nhưng luồng tiếng sáo như tơ vàng sợi sắt vẫn dứt, như như than xuyên suốt từ đầu đến cuối, khiến tất cả đều rưng rưng lệ nóng, kìm .
Thiên Đăng đưa tay che miệng, đang cố kìm nén tiếng nấc nghẹn thì thấy Thôi Phù Phong bên cạnh khẽ "Ồ" một tiếng thấp.
Nàng sang , ánh mắt mang vẻ dò hỏi.
Thôi Phù Phong trầm ngâm một chút, nhưng rốt cuộc vẫn : “Ta chỉ thấy lạ, hôm nay Tiết Nhạc thừa nhịp hiểm quá. Thường thì tấu nhạc tế điển nên trầm nên thấp, ai đẩy cao thế ."
Nghe Thiên Đăng cũng thấy chút hợp, nhưng ngay đó, họ đều hiểu dụng ý đổi nhịp của Tiết Tích Dương.
Đợi đến khi khúc ai nhạc sắp dứt, tiếng sáo từ trong nức nở dần dần vút cao, dẫn dắt tất cả nhạc cụ như sóng trào như mây cuộn, khiến vốn đang chìm đắm trong bi thương dần thoát , mượn luồng sức mạnh hừng hực mà vượt qua bóng tối chán chường, sợ gian khổ, sợ cái c.h.ế.t, tiếp tục lao về phía .
Thiên Đăng , đây còn là nhạc tang nữa, mà chuyển sang điệu khúc tưởng niệm tổ phụ nàng.
Tiếng nhạc hào hùng những khiến trong Linh điện chấn động, mà ngay cả hàng vạn đợi bên ngoài điện cũng nhất thời im bặt. Những tiếng ồn ào dần lui bước, tiếng đồng ca hội tụ, tiếng chồng lên tiếng , đợt cao hơn đợt , hát vang là bài ca ngợi ca Xương Hóa Vương:
Tiểu Vương t.ử từ núi tuyết, là huyết mạch của Quy Thiện Nữ Vương.
Xương Hóa Vương trở về từ Trường An, là vinh quang của Khâu Từ Đại Đường.
Tám điệu nhạc từ trầm thấp dồn nén đến hùng hồn cao vút, lặp lặp trong đám đông. Từng tiếng chồng chất, chấn nhiếp tâm can.
Âm nhạc trong Linh điện dẫn dắt dân chúng bên ngoài, và tiếng hát của dân chúng cũng xuyên thấu ngôi Linh điện trang nghiêm .
Thiên Đăng lặng lẽ lắng , cho đến khi tất cả tiếng nhạc ngừng bặt, nàng mới cảm thấy gò má lạnh buốt, đưa tay chạm , nước mắt đầm đìa khuôn mặt.
Còn Tiết Tích Dương buông cây sáo xuống, tắm trong ánh sáng của đèn hải đăng, bậc thềm chăm chú nàng.
Y mặc đồ trắng giản dị, rũ bỏ hết vẻ phù hoa ngày thường. Đôi mắt đào hoa lúc cũng thu hết vẻ phong lưu, chỉ còn sự quan tâm ngưng đọng dành cho nàng.
Thiên Đăng mím môi gật đầu với y, mặt lau nước mắt, tránh để khác thấy dáng vẻ yếu đuối bất lực của .