THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 5: Tùng Bách

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:51
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vi Phong Dương là cận bên cạnh Thái tử, thừa hiểu vị thế đặc biệt của Huyện chủ Linh Lăng trong lòng Ngài. Vì khi Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đến hỏi chuyện, bèn gác việc, tìm thêm vài binh sĩ năm xưa cùng đích dẫn họ khỏi thành Trường An, về phía nơi Tô Vân Trung từng mất tích.

"Thập bát bàn, quỷ đoạn tràng” ngay tại đoạn vách đá hiểm trở nhất một đất trống khá bằng phẳng, bên cạnh một dòng suối nhỏ, thích hợp để khách bộ hành dừng chân nghỉ ngơi những chặng đường thót tim.

Vi Phong Dương dừng ngựa tại đỉnh vực cao nhất, chỉ tay xuống thung lũng sâu thăm thẳm bên , giải thích cặn kẽ: “Ngày hôm đó thuộc hạ nhận lệnh dò đường, sẵn tiện áp giải phạm nhân... tên là Tô Vân Trung ? Khi đến đây, đều thấm mệt nên dừng nghỉ chân. Thấy Tô Vân Trung suốt dọc đường khá ngoan ngoãn nên bọn chỉ trói gốc cây đằng , suối lấy nước. Ai ngờ thừa lúc bọn để ý lén cởi dây thừng ở chân, lao bụi rậm bỏ trốn. Bọn thấy thế bèn đuổi theo, nhưng xuyên qua đám bụi cây thì..."

Nói đoạn, Vi Phong Dương đưa tay gạt đám bụi gai sang một bên. Ngay sát vách đá là vách núi dựng , đám bụi cây che khuất một sườn dốc trông vẻ thoai thoải đầy cây cối, nhưng chỉ khi gạt chúng mới thấy vách đá xói mòn, bên là vực thẳm.

"Lúc đó thuộc hạ đuổi sát gót, suýt chút nữa là hụt chân xuống vực. Nếu nhờ binh sĩ bên cạnh kịp thời kéo thì lẽ giờ thuộc hạ cũng xanh cỏ .” Vi Phong Dương xuống vực sâu hiểm ác, vẫn còn hết bàng hoàng: “Còn Tô Vân Trung trong lúc hoảng loạn chạy trốn mà dừng kịp, cứ thế lăn thẳng xuống . Bọn chỉ thấy tiếng la hét của nhỏ dần im bặt. Ai cũng đinh ninh gãy cổ c.h.ế.t tươi ."

Những binh sĩ cùng hôm đó cũng gật đầu xác nhận: "Rơi từ chỗ xuống thì tuyệt đối thể sống sót. Lúc đó bọn còn nhiệm vụ khác nên ai dám mạo hiểm leo xuống kiểm tra cả."

" bình thường qua đây còn dè chừng, huống hồ tên Tô Vân Trung đó trói tay, đang hoảng loạn thì chắc chắn là mạng vong !"

Vi Phong Dương cũng quá bận tâm: "Lúc đó thuộc hạ vướng trọng trách nên thể xuống tìm xác, phía pháp ty tìm thấy t.h.i t.h.ể để kết án ?"

Thôi Phù Phong đáp: "Đại Lý Tự khi tiếp nhận vụ án cũng sai xuống tìm kiếm, nhưng vì thời gian trôi qua quá lâu nên tìm thấy dấu vết gì."

Lăng Thiên Thủy quan sát vách đá bụi cây, ngẩng lên Thiên Đăng đang lẳng lặng gió. Gió đỉnh núi thổi lồng lộng, vạt áo nàng bay phần phật, dáng hình thanh mảnh như thể sắp gió cuốn . Người đàn ông nếm trải đủ thăng trầm của cuộc đời như , lúc tim bỗng thắt một nhịp. Hắn bước tới nắm chặt lấy tay nàng: "Cẩn thận một chút."

"Không , chỉ mới thấy...” Thiên Đăng hề dời bước, nàng chỉ tay về phía những dãy núi trập trùng phía : “Huynh xem, đó là sơn lăng của cha và tổ phụ ."

Dưới bầu trời mùa hạ trong vắt, lăng mộ Xương Hóa Vương thấp thoáng giữa những cánh rừng tùng bách xanh rì nơi xa.

Tiện đường đến đây, khi kiểm tra xong nơi Tô Vân Trung rơi xuống vực, cả nhóm bèn xuống núi theo đường mòn để lăng tế bái. Sau khi dâng hương tại điện chính, Thiên Đăng phía để xem xét viên lăng.

Những hàng tùng bách xanh mướt, tiếng gió thổi rì rào, đúng lúc hoa thông đang nở rộ, phấn Kim Hoa nhạt bay lơ lửng trong trung như những làn sương mờ ảo. Thiên Đăng cảm thấy tâm trí lúc cũng đầy rẫy những màn sương mờ cách nào xua tan nổi.

Từ cuộc sơ thẩm của Bộ Hình cho đến phúc thẩm của Đại Lý Tự, tất cả đều kết luận Tô Vân Trung vì trả thù cho em gái lẻn hành thích trong đêm quân loạn, nhưng g.i.ế.c nhầm Kỷ Quốc Phu nhân. Sau đó vì che giấu tội , sát hại Phúc bá... quản gia của trang viên. Khi tội ác phanh phui, bắt và mất tích khi ngã xuống vực đường áp giải. Thậm chí, chính Thiên Đăng cũng là tự tìm những "sự thật" đó.

Thế nhưng vụ án tưởng chừng đóng đinh nay lung lay vì những dấu vết kỳ lạ t.h.i t.h.ể nàng. Và bây giờ, sự xuất hiện của chiếc Dẫn Phượng Tiên cùng cái xác vô danh chữ m.á.u cho thấy cái c.h.ế.t của hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Tiếng ồn ào từ phía xa cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Thiên Đăng. Nàng ngoảnh , giữa màn sương phấn hoa mịt mùng, nhiều dân đang mang theo giỏ và túi đến để hái hoa thông về bánh. Tiếng già , tiếng trẻ con nô đùa khiến gian lăng mộ vốn tĩnh mịch bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

"Đừng ồn! Đây là nơi tôn nghiêm, các cứ nháo nhào lên thế thì còn thể thống gì nữa!” Tiếng Kim Đường vang lên giữa làn khói phấn hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-5-tung-bach.html.]

Một cơn gió thổi qua phấn hoa tan bớt, Thiên Đăng thấy Kim Đường đang dẫn một nhóm thợ xua đuổi những hái hoa.

"Kim lang quân, cần ngăn cản .” Thiên Đăng bước nhanh tới gốc cây tùng, cất tiếng ngăn : “Đây cũng là việc mà. Tổ phụ sinh thời vốn thích náo nhiệt, nếu ông linh thiêng nơi chín suối chắc hẳn cũng sẽ vui lòng thôi, cứ mặc họ ."

"Huyện chủ, cũng tới đây ?” Thấy nàng, Kim Đường vội vàng phủi lớp phấn hoa bám , bảo đám thợ dừng tay: “ mà lúc họ hái hoa cứ bẻ cành lung tung, hỏng hết cả cây cối !"

"Không , lão già lúc nãy quá tay chút thôi, sẽ cẩn thận hơn!” Một lão nông xua đuổi vội vàng phân bua.

"Vậy thì dùng kéo, chỉ hái bằng tay thôi, nếu cành tùng chạm sắt thép là dễ héo lắm đấy!” Kim Đường nghiêm giọng dạy dỗ.

Mấy ông lão lính lệ canh giữ sơn lăng giúp đám thợ nhà họ Kim khiêng những cây thông giống tới, với Thiên Đăng: "Kim lang quân thực sự tâm, dạo gần đây cứ lui tới đây suốt thôi."

Thiên Đăng theo hướng họ chỉ, bấy giờ mới sực nhớ câu chuyện cũ. Năm xưa Công chúa Cáo Quốc vì hãm hại nàng nên phạt trồng một trăm cây tùng bách cho lăng mộ Xương Hóa Vương. mùa đông khắc nghiệt khiến cây cối khó lòng sống sót, vả phủ Công chúa kịp xong thì sụp đổ. Đang lúc tháng Tư, tháng Năm là thời điểm vàng để di dời cây tùng, Kim Đường tự nguyện dẫn thợ nhà đến để thành nốt công việc dang dở .

Hóa mấy ngày nay thấy mặt, vị thiếu gia nhà giàu vốn làn da trắng trẻo giờ trông đen và gầy hẳn, chắc hẳn là do phơi nắng phơi gió ở đây suốt để trông coi việc trồng cây.

Thiên Đăng khỏi cảm động. Thấy lớp phấn hoa bám đầy vạt áo tròn màu xanh thẫm thêu hoa văn chỉ bạc của , nàng đưa tay nhẹ nhàng phủi giúp: "Vất vả cho Kim lang quân quá, lo việc trong phủ chạy vạy lo chuyện sơn lăng."

"Được góp chút sức mọn cho lão Vương gia và Thế t.ử là phúc phần của !” Kim Đường vỗ n.g.ự.c đầy tự hào, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Hắn hào hứng mời Huyện chủ xem thành quả lao động của suốt thời gian qua.

Những cây tùng bách mới trồng trông đều , cây nào cây nấy to bằng bắp đùi, phát triển vô cùng xanh . Những chùm lá kim non mơn mởn đ.â.m chồi nắng tràn đầy sức sống.

Kim Đường kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c nhận lời khen từ , hào hứng dẫn họ xuyên qua rừng tùng để đến một đất trống phía .

Tiết trời giao mùa khiến t.h.ả.m cỏ xanh mướt như một tấm t.h.ả.m nhung, đó những con đường mòn trồng đầy hoa rực rỡ uốn lượn, đan xen cùng dòng suối nhỏ chảy qua, trông vô cùng bắt mắt.

"Chỗ ở rìa vương lăng, thấy để hoang thì phí quá nên cho gieo hạt hoa, tạo thành những con đường hoa thế .” Kim Đường bí hiểm, mời Thiên Đăng bước : “Sau Huyện chủ đến đây thì thể dạo tản bộ cho khuây khỏa. Ta nghĩ Vương gia, Vương phi Thế t.ử và phu nhân đều mong thấy Huyện chủ sống vui vẻ."

Thiên Đăng nỡ từ chối lòng của , bèn rủ cùng dạo trong vườn hoa một lát. Những khóm hoa thạch trúc, xương bồ, phượng tiên thi khoe sắc nền cỏ xanh, xua tan vẻ u ám, trầm mặc của rừng tùng.

Kim Đường vô cùng đắc ý, nhưng khi cả nhóm cứ loanh quanh mãi trong đó, họ bắt đầu cảm thấy gì đó . Đường hoa thì thật đấy, nhưng lối cứ vòng vèo, chồng chéo lên , còn ít đoạn đường cụt khiến hồi lâu mà cứ như đang lạc mê cung.

"Kim lang quân, ý tưởng đường hoa của , nhưng thiết kế lối thì chút vấn đề .” Những khác còn e ngại dám chê, nhưng Vi Phong Dương vốn là quân nhân nên tính tình thẳng tuột, huỵch toẹt: "Cứ vòng vèo mãi, cảnh vật thì cứ lặp lặp , thấy thà một đường thẳng cho xong."

"Dù thế nào chăng nữa thì đây cũng là con đường hoa do đích thiết kế, độc nhất vô nhị đời đấy!” Kim Đường tự tin đầy , chẳng thèm đếm xỉa đến lời nhận xét của khác: “Mọi hiểu thì thôi, nhưng tin chắc chắn Huyện chủ sẽ hiểu tâm ý của mà!"

 

Loading...