THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 50: Chuông vàng
Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:06:02
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Huyện chủ tỷ tỷ, tỷ gì thế?" Lý Tư chạy từ trong điện chơi, thấy nàng thẫn thờ bên lan can bèn tò mò hỏi.
Thiên Đăng lắc đầu, thu tâm trí định rời thì Lý Tư móc ngón tay tay nàng: "Vừa định hỏi tỷ một chuyện, nhưng kịp."
Nàng cúi xuống: "Sao thế?"
Lý Tư giơ quả tú cầu tua rua ngọc trai đeo bên hông lên, hỏi nàng: "Quả tú cầu tỷ tặng , chuông của nó đổi màu ạ?"
Thiên Đăng ngạc nhiên, quả tú cầu kết cườm to bằng nắm tay tay bé, nhớ đây là món quà cảm ơn nàng lấy từ trong kho tặng hôm giúp ghi chép danh sách đồ ngự ban.
Trên tú cầu ngọc trai lấp lánh, tua rua rực rỡ, còn treo mấy cái chuông vàng tinh xảo, lắc lư phát tiếng kêu leng keng vui tai. Trong đó quả nhiên hai cái chuông khác biệt với những cái còn , ánh mặt trời ánh lên sắc trắng sáng.
Thiên Đăng gạt gạt hai cái chuông bạc đó, buột miệng hỏi: "Đây chẳng là chuông bạc ?"
"Không ." Lý Tư giữ chặt các chuông khác, lắc lắc cái chuông bạc, cho nàng tiếng của các chuông khác: “Tỷ xem, màu sắc khác nhưng tiếng kêu giống hệt ."
Thiên Đăng nhất thời hiểu ý, còn đang trầm ngâm thì cung sứ dẫn các mệnh phụ cổng cung.
Bà v.ú sợ Lý Tư mệt nên bế lên ngoài. Cậu bé vai bà vú, vẫn nghiêm túc với Thiên Đăng: "Đệ mà, hai cái chuông bằng bạc, tiếng phát là tiếng vàng!"
Vừa kéo sợi dây tơ, lật phần bên trong của cái chuông cho Thiên Đăng xem: "Tỷ xem , phần bên ngoài của chuông là màu trắng, nhưng phần bên trong là màu vàng, trông giống như chuông vàng phai màu !"
Bà v.ú nhịn , xoa đầu bé: "Tiểu Thế tử, vàng ròng tinh khiết mà phai màu ? Hơn nữa, chuông vàng phối với chuông bạc, vàng trắng chẳng hơn ?"
Có vàng trắng, hơn...
Thiên Đăng bỗng dừng bước, sững .
Bên tai văng vẳng câu kỳ quặc của Lữ Ô Lâm hôm chuyện với Định Tương phu nhân...
"Vẫn là hoa mai trắng hơn."
Lúc đó Định Tương phu nhân đang đeo chiếc vòng Thiên Đăng tặng. Chiếc vòng đó hình cành mai, bộ bằng vàng ròng, hề khảm nạm trân châu đá quý.
Hoa mai đó biến thành màu trắng ?
Tại Lữ Ô Lâm một câu khó hiểu như và tại lúc đó Định Tương phu nhân xong hoảng hốt đến thế?
Và ngay đó, bà lập tức đuổi Lữ Ô Lâm về Quắc Châu, liệu liên quan đến chuyện ?
Thiên Đăng giơ tay đón lấy quả tú cầu tua rua từ tay Lý Tư, chằm chằm màu vàng bên trong chiếc chuông bạc, dường như nghĩ điều gì đó nhưng nắm bắt .
Phía là cổng T.ử Thần, cổng cung nguy nga, bên là lầu rồng gác phượng.
Qua cổng cung cao ngất là nơi Hoàng đế thiết triều, điện Tuyên Chính và điện Hàm Nguyên trải dài nền thành khuyết, hùng vĩ tráng lệ.
Bước khỏi cổng , Thiên Đăng bất giác ngẩng đầu về phía .
Trong cuộc cung biến ba năm , tổ phụ nàng bỏ mạng bởi vạn tiễn xuyên tâm trong con hẻm phía .
Cha nàng thì loạn quân giẫm đạp thành bùn thềm mây Cửu Long ở phía xa .
Xương Hóa Vương và Thế t.ử từng phong thái tuyệt thế đều bỏ mạng tại nơi cao nhất thiên hạ . Còn Bạch Thiên Đăng, giọt m.á.u cuối cùng của phủ Xương Hóa Vương, cũng trong cuộc cung biến đó tấm biển lửa c.h.é.m đứt xương lông mày, đổi vận mệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-50-chuong-vang.html.]
Trong màn tuyết bay đầy trời, Thiên Đăng đưa tay lên, vô thức sờ vết sẹo lông mày.
Ngước mắt lên, giữa trời tuyết bay thê lương, lầu cao gác tía, nàng thấy Thôi Phù Phong đang cầm ô đợi.
Áo đỏ của in bóng lên cổng thành đỏ thắm, rõ ràng cùng một tông màu nhưng cổng thành đỏ lạnh lẽo bao, còn trong tuyết như ngọn lửa ấm áp bùng cháy giữa thế gian , khiến nàng kìm gần.
Nàng vô thức bước về phía , cũng bước tới, dùng ô che tuyết cho Lý Tư, đồng thời cũng che cho nàng những bông tuyết vụn, hề e ngại ánh mắt của những xung quanh.
Thiên Đăng im lặng đưa quả tú cầu trong tay đến mặt Thôi Phù Phong, lật chiếc chuông vàng phai màu cho xem.
Thôi Phù Phong chút ngờ vực, ánh mắt dừng chiếc chuông vàng một lúc mới ngước nàng.
Thiên Đăng gật đầu với , đó buộc quả tú cầu thắt lưng Lý Tư, bé bà v.ú bế lên xe ngựa phủ Quang Vương rời .
Thôi Phù Phong cùng ô với nàng, hỏi nhỏ: "Quả tú cầu đó là?"
"Là hôm kiểm kê nhà kho, tặng cho Tiểu Thế tử." Thiên Đăng đưa tay lên miệng hà cho ấm, khẽ : “Chuông vàng đó đổi màu ."
Hôm kiểm kê nhà kho. Thôi Phù Phong xong bèn nhớ ngay đến bộ Cửu Thụ Kim Hoa cánh mà bay trong phủ, và cả bộ trang sức bạc tẩm mê d.ư.ợ.c của Dương Hòe Giang, kìm thốt lên: "Chẳng lẽ..."
Thiên Đăng gật đầu, thở hắt một , về phía những tầng lầu cao ngất trong gió tuyết phía , vẻ mặt lạnh lùng.
Không chỉ Cửu Thụ Kim Hoa, chỉ dấu tay máu, càng chỉ chiếc vòng cành mai của Định Tương phu nhân... Nàng nhớ đến con thỏ trắng khắc xong của Thời Cảnh Ninh, nhớ đến Dương Hòe Giang điên cuồng gào thét "Thời Cảnh Ninh" chôn vùi trong biển lửa...
Tất cả những chuyện kỳ quái khó hiểu từng lởn vởn trong lòng nàng, lúc ùa về ồ ạt. Vô vàn cảm xúc khó tả, kích động, căm phẫn, kinh ngạc khiến nàng chôn chân trong gió tuyết hồi lâu nhúc nhích.
Thôi Phù Phong lặng lẽ bên cạnh nàng, che chắn cho nàng khỏi những bông tuyết hỗn loạn, chờ đợi sự giác ngộ của nàng.
Tại nơi cha ông nàng tuẫn quốc, thi thoảng một hai bông tuyết bay ngang va mặt nàng, vương hàng lông mày khiếm khuyết .
Hàng mi nàng rủ xuống đôi mắt đang vô định nhưng sáng rực lên kinh , khẽ run rẩy khiến tim cũng bất giác run theo.
Kế sách vội vàng bàn bạc ba năm đổi cuộc đời nàng. Hình ảnh cô bé năm xưa ôm xác tổ phụ lóc t.h.ả.m thiết giữa biển m.á.u và lửa như cái gai đ.â.m sâu tim gan , mỗi khi đêm về mộng mị thấy nhói đau âm ỉ.
Cho nên Đế Hậu thương xót nàng, vì triều đình nợ phủ Xương Hóa Vương.
Còn và Lý Dĩnh Thượng thì ...
Hắn nhờ đó mà danh tiếng vang xa, con đường quan lộ rộng mở thênh thang. Mượn cơ hội thanh trừng loạn thần trong cung biến, cha cũng dẹp sạch chướng ngại, phong Thị trung. Dòng họ Thôi ở Bác Lăng nhờ đó quét sạch sự suy tàn loạn An Sử, quyền thế ngút trời trong triều.
Lý Dĩnh Thượng cũng nhờ đó mà từ loạn thần tặc t.ử chuyển thành trụ cột Đại Đường, triều đình buộc phá lệ, thừa nhận là Vương khác họ kế thừa binh mã của ông và chú, đặt cược sự an nguy của vùng Tây Bắc một .
Chỉ phủ Xương Hóa Vương trong một đêm lụi tàn, chỉ còn Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng, từ đó cô độc đời, trơ mắt phận cướp tất cả của .
đôi vai gầy guộc mỏng manh vẫn luôn kiên định giữa gió tuyết. Mọi đau khổ bi thương, gian nan hiểm trở dường như chỉ để thúc đẩy nàng trưởng thành để nàng giữa cung Đại Minh , dù gió tuyết tơi bời vẫn ánh sáng soi rọi thể nàng, xuyên thấu tâm trí nàng.
Dưới nền điện rộng lớn hùng vĩ , dòng cung chúc tết Đông chí tấp nập qua cổng cung, xe ngựa ồn ào, nhưng Thiên Đăng như đang ở một thế giới khác.
Nàng chìm trong thế giới đầy những điểm sáng. Những điều , , từng lơ là khiến nàng ngờ vực, tất cả ập đến, dệt thành một tấm lưới ánh sáng dày đặc bao trùm lấy nàng.
"Hóa là ..." Mọi manh mối thu , dồn hết tâm trí nàng. Nàng lẩm bẩm, cuối cùng nhẹ nhõm siết chặt mười ngón tay ngực, lặp nữa: “Hóa là !"
Thôi Phù Phong bưng hộp gấm đựng Cửu Thụ Kim Hoa, che ô cho nàng, biểu cảm của nàng thoáng chút ngỡ ngàng.
Thiên Đăng đưa tay phủi tuyết vai, với Thôi Phù Phong: "Tìm Lăng Thiên Thủy, đến Nghĩa Trang."