THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 52: Oan hồn chỉ lối

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:00
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quốc T.ử Giám mới yên tĩnh trở , nay lòng bắt đầu xao động.

Huyện chủ Linh Lăng giá lâm Quốc T.ử Giám. Khác với âm thầm phối hợp với Đại Lý Tự điều tra, nàng rầm rộ kéo quân tới, tuyên bố rằng đêm qua mộng thấy Vu Quảng Lăng báo mộng. Hắn c.h.ế.t oan uổng, suối vàng yên, xin Huyện chủ hôm nay đến Quốc T.ử Giám thắp hương cầu phúc cho , nhất định sẽ hiển linh, vạch mặt hung thủ ngay đám đông.

Tin tung , đừng Quốc T.ử Giám, cả thành Trường An đều chấn động. Dân chúng hiếu kỳ chạy theo đoàn của Huyện chủ, chỉ sợ bỏ lỡ màn kịch "oan hồn hiển linh vạch mặt hung thủ".

Tiếc , gác cổng Quốc T.ử Giám đóng chặt cửa, chặn tất cả bên ngoài, cho trong.

Đám đông chỉ đành chen chúc cổng Quốc T.ử Giám, theo bóng lưng Huyện chủ , bàn tán xôn xao: “Không thể nào! Ban ngày ban mặt thế , Vu Quảng Lăng thực sự sẽ hiện về chỉ điểm hung thủ ? Nói là Kim Đường và Mạnh Lan Khê oan ?"

"Ai mà ? Nhìn dáng vẻ Huyện chủ tự tin như thế, chắc là chuyện thật đấy?"

"Huyện chủ đội mũ màn che mặt, ông kiểu gì vẻ tự tin thế?"

"Còn ? Nhìn cái khí thế cưỡi ngựa phi đến kìa, chắc chắn chuyện trong mộng là thật !"

"Mặc kệ thế nào, trời xanh mắt, Phật tổ phù hộ, Mạnh Lan Khê nhất định oan nhé, nếu thì cả gia tài của tong mất!"

Thiên Đăng dẫn theo các lang quân trong phủ, hùng hổ đến phòng ngủ của Trịnh Quân Sơn.

Đại Lý Tự giải Kim Đường đến nơi. Nhờ gia đình vung tiền, ở trong tù chẳng những hành hạ mà còn ăn ngon ngủ kỹ, béo hơn cả lúc .

Vừa thấy Giản An Đình, trố mắt ếch la lối: "Ngươi chẳng là cái tên nghèo rớt mồng tơi cùng Vu Quảng Lăng ? Ngươi theo Huyện chủ đến đây gì? Ngươi... ngươi là..."

"Tại hạ là một trong những ứng cử viên phu quân Huyện chủ mới Vương phủ." Giản An Đình chắp tay chào , vẻ mặt bình thản.

Trong lúc Kim Đường còn đang há hốc mồm kinh ngạc tức giận thì Mạnh Lan Khê mặc áo tang cũng đưa đến.

Số phận hẩm hiu, hình vốn thanh mảnh nay gầy rộc , khí chất thanh tân như trúc non ngày nào gần như hủy hoại .

"Huyện chủ." Khóe mắt đỏ hoe, vẫn còn vương nước mắt, cúi hành lễ thật sâu với Thiên Đăng.

Thiên Đăng đầy thương cảm. Thấy đông đủ, nàng cũng nhiều, hiệu cho nha dịch mở cửa phòng Trịnh Quân Sơn phía , dẫn bước .

Phòng ngủ chật hẹp, chừng chật ních cả phòng.

Thiên Đăng đến chỗ t.h.i t.h.ể Trịnh Quân Sơn lúc , ngước mắt về phía : "Yến lang quân, bắt đầu ."

Là Thái Bốc Thừa, Yến Bồng Lai áo quần thướt tha, tiên khí đầy , chỉ sắc mặt là khó coi.

Hắn thu ánh mắt lặng lẽ giá sách, trưng vẻ mặt bất đắc dĩ " thầy cúng", lấy từ trong tay áo một nén hương, châm lửa đặt đĩa sứ bàn.

Làn khói hương lượn lờ tỏa từ đĩa sứ. Khói hương chảy ngược như mây như sương, vẽ nên một khung cảnh hư ảo trong trung.

Trong căn phòng yên tĩnh, làn khói khiến hiện trường vụ án đẫm m.á.u trở nên quỷ dị khó tả.

Thương Lạc rùng , kìm hỏi: "Cái... cái là gì thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-52-oan-hon-chi-loi.html.]

Yến Bồng Lai hạ thấp giọng, chất giọng trầm thấp lúc càng thêm mờ ảo: "Đây là Hương Phản Hồn, thể triệu hồi oan hồn c.h.ế.t uổng tạm thời trở về nhân gian, chỉ nỗi oan khuất của ."

Vừa dứt lời, khói hương tràn khỏi đĩa sứ, như dòng nước chảy xuống từ góc bàn.

Mọi trong phòng đều chăm chú theo hướng làn khói. Kim Đường chắp tay lẩm bẩm: "Oan đầu nợ chủ, Quảng Lăng, Quân Sơn, các nhất định cho kỹ hung thủ, hiển linh nào..."

Mạnh Lan Khê lặng lẽ nắm chặt vạt áo tang, thất thần làn khói, ánh mắt u tối.

Còn Giản An Đình thì nín thở chằm chằm hướng của làn khói, dường như truy tìm tung tích của nó.

Thiên Đăng lạnh lùng quan sát, hiệu cho Yến Bồng Lai.

Yến Bồng Lai cụp mắt, bàn tay giấu trong tay áo khẽ vung lên tạo luồng gió nhẹ. Làn khói mù mịt mặt cuộn về phía mặt đất, trong chớp mắt bao trùm lấy chữ "Lan" vẫn còn vết mực sàn.

Ánh mắt lập tức đổ dồn chữ "Lan".

Kim Đường giấu vẻ hả hê, liếc Mạnh Lan Khê : "Thế nào, Mạnh Lan Khê, triều đình và Đại Lý Tự oan uổng cho ngươi chứ? Nhìn , ngay cả oan hồn cũng về chỉ điểm ngươi ! Chữ 'Lan' , ngoài ngươi thì trong Quốc T.ử Giám còn ai tên Lan nữa?"

"Ta , hãm hại. Hôm đó dùng hình, ngươi ở ngay phòng giam đối diện, nhận tội thế nào chẳng lẽ ngươi rõ?" Mạnh Lan Khê lạnh lùng phản bác, sang Thiên Đăng, giọng nghẹn ngào: “Huyện chủ, Đại Lý Tự thể đổ oan cho , hung thủ thể vu khống , nhưng chạy vạy ngược xuôi vì , chắc chắn vô tội!"

Thấy tỏ vẻ đáng thương cầu xin Huyện chủ, Tiết Tích Dương khẩy: "Nếu thực sự là do hung thủ , tại hồn phách Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn trở về cố tình chỉ điểm ?"

"Tiết Nhạc Thừa sai . Nếu đúng như Mạnh Lan Khê , đây là do hung thủ giá họa thì c.h.ế.t trở về cố tình chỉ điều cũng là lẽ đương nhiên mà." Kỷ Lân Du trượng nghĩa lên tiếng, sang hỏi Thiên Đăng: “Theo ý Huyện chủ, nếu Trịnh Quân Sơn thực sự linh thiêng suối vàng thì việc chỉ chữ rốt cuộc là ý gì?"

"Về chuyện , quả thực ẩn tình." Thiên Đăng đáp, gật đầu với Thôi Phù Phong.

Thôi Phù Phong hiệu cho nha dịch Đại Lý Tự mang tất cả những vật chứng tìm trong phòng ngủ lên, bày bàn sách cửa sổ.

Thiên Đăng giơ tay lướt qua bàn, dừng ở chiếc nghiên mực dính máu.

Vết mực nghiên vẫn còn, vết m.á.u đỏ tươi chói mắt khi xưa giờ khô thành màu nâu sẫm.

"Kỷ Lân Du, hôm đó cùng chúng tìm Trịnh Quân Sơn, tận mắt chứng kiến hiện trường, hãy kể tình hình lúc đó cho ."

Kỷ Lân Du lời, nhớ ngay: "Lúc đó chúng đến dãy phòng chữ Thiên phía , thấy tiếng gọi Huyện chủ quái dị vọng từ dãy phòng chữ Địa bên . Thế là chúng sang, khéo thấy một bóng lách cửa phòng. Chúng lập tức chạy qua xem xét, đẩy cửa thì thấy Mạnh Lan Khê tay cầm nghiên mực dính máu, ngây xác c.h.ế.t trong phòng."

Kim Đường tiếp lời: " thế! Cha cũng y như ! Mạnh Lan Khê bắt quả tang tại trận, và tang vật đều đủ! Hơn nữa hung thủ còn để chữ 'Lan', chứng cứ rành rành, thể chối cãi!"

Mạnh Lan Khê lạnh lùng liếc một cái: "Bản ngươi cũng là nghi phạm, đừng nhân cơ hội tát nước theo mưa hắt nước bẩn lên . sai thế nào Huyện chủ tự phán quyết, nhất định sẽ trả công đạo cho ."

Giọng trầm buồn, nhưng ánh mắt Thiên Đăng kiên định và nóng bỏng, tràn đầy niềm tin nàng.

Lăng Thiên Thủy khoanh tay dựa tường, ánh mắt lẳng lặng lướt qua Mạnh Lan Khê, dừng Thiên Đăng.

Thiên Đăng khẽ gật đầu với Mạnh Lan Khê, giơ tay hiệu cho im lặng, : "Tình hình hiện trường đúng như Kỷ Lân Du kể, thoạt thì quả thực cực kỳ bất lợi cho Mạnh Lan Khê, gần như tất cả đều tin chắc là hung thủ, nhưng..."

Thiên Đăng đến chữ "Lan" cuối cùng mà Trịnh Quân Sơn để , : "Mọi hãy kỹ chữ xem, khi nó còn khô hẳn dấu vết mũi giày xóa . Điều chứng tỏ, khi Trịnh Quân Sơn c.h.ế.t, khi Mạnh Lan Khê phòng, từng xuất hiện ở đây."

 

Loading...