THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 53: Bí Mật Trong Lòng

Cập nhật lúc: 2026-01-25 09:49:34
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phiền Lăng lang quân kiểm tra kỹ nữa, nhất là tình trạng đôi chân." Thiên Đăng lấy chiếc khăn tay lau cho Định Tương phu nhân giơ lên mặt : “Tuyệt đối đừng để nhầm lẫn."

Lăng Thiên Thủy hiểu ý trong lời nàng, nhướng mày sang xem xét kỹ lưỡng.

Thiên Đăng lật xem hồ sơ, bỗng nhớ một chuyện: "Mạnh Lan Khê ? Huynh để trong phủ một ?"

Lăng Thiên Thủy đang xem xét xương chân của hai thi thể, đầu cũng ngẩng lên: "Hôm nay đưa đến cấm quân Bắc Nha , ở đó chắc chắn an ."

Thiên Đăng hỏi: "Huynh mới đến Trường An, binh lính Bắc Nha quen với ? Có tin ?"

Tay Lăng Thiên Thủy khựng : "Cũng tàm tạm, dù cũng ở chung ba tháng ."

"Tất cả lang quân trong hậu viện của , ở chung cũng quá ba tháng." Thiên Đăng đáp.

Lăng Thiên Thủy hiểu ý nàng, : "Ta dám dựng lên bia đỡ đạn trong hậu viện thì chắc chắn sẽ bảo vệ ."

Thiên Đăng im lặng. Lăng Thiên Thủy chăm chú hai khúc xương chân tay, so sánh tỉ mỉ, còn nàng thì chăm chú nghiêng khuôn mặt .

Ánh của nàng quá đỗi nóng bỏng, tuy ngẩng đầu nhưng cũng cảm nhận , bèn hỏi: "Sao ?"

"Cái bia đỡ đạn ..." Nàng cân nhắc, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: “Huynh tự chẳng đơn giản hơn ? Đỡ lúc nào cũng lo cho khác."

Lời thốt như bát nước đổ , trong khoảnh khắc nàng thấy hối hận. Hàng mi dài rũ xuống che tầm mắt, như giấu những cảm xúc nên để lộ trong lòng.

Lăng Thiên Thủy ngạc nhiên nhướng mày, nhưng động tác tay vẫn hề dừng : "Ta y thuật, hầu hạ nàng thế nào ?"

Thiên Đăng lặng lẽ vẻ mặt bình thản của , hồi lâu mới thở dài một , khẽ : "Ra là ..."

Tay Lăng Thiên Thủy cuối cùng cũng dừng , ngước mắt nàng. Đôi mày kiếm nghiêm nghị đè lên ánh mắt sâu thẳm: "Nếu thì ?"

Thiên Đăng mím môi, chỗ khác, thêm lời nào nữa.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, là Thôi Phù Phong sắp xếp xong công việc của Đại Lý Tự Quắc Châu, Nghĩa trang.

Thấy hai trong phòng im lặng, chút ngạc nhiên: "Nghiệm thi xong ?"

Thiên Đăng cúi tập hồ sơ trống trơn tay, chút tự nhiên: "Vẫn ."

Lăng Thiên Thủy giơ nửa bàn chân cháy đen lên, : "Xương bàn chân của t.ử thi dấu hiệu khớp."

Thiên Đăng ghi chép hồ sơ, hỏi: "Không khớp ở chỗ nào?"

"Chân trái của cả hai t.h.i t.h.ể đều bình thường, còn chân ..." Lăng Thiên Thủy chỉ mắt cá chân của t.h.i t.h.ể bên trái, : "Cái xác chắc là của Thời Cảnh Ninh, thêm một lớp màng sụn."

Thôi Phù Phong tiến lên, cùng quan sát phần chân t.h.i t.h.ể đè nát. Nhìn mảnh sụn lửa nung đến khô giòn, mỏng như xác ve dính xương, suy tư: "Nếu Thời Cảnh Ninh thừa một lớp sụn, chắc hẳn t.h.i t.h.ể của Dương Hòe Giang thiếu một lớp?"

Lăng Thiên Thủy gật đầu: "Sụn ở mỗi khớp xương sẽ tự nhiên biến mất, nó chỉ chuyển từ chỗ sang chỗ khác mà thôi."

Thôi Phù Phong chăm chú hai mảnh sụn, còn Thiên Đăng ghi chép tình trạng hài cốt, hỏi : "Ta nghĩ đến một vài việc, lẽ cần Quắc Châu mới xác minh chính xác . Đại Lý Tự thể phái giúp kiểm chứng ?"

"Được, sẽ sắp xếp ngay." Thôi Phù Phong lập tức nhận lời: “Từ Trường An đến Quắc Châu chỉ bốn trăm dặm, ngựa trạm chuyển tiếp đến một ngày đêm. Nếu nàng nhanh nhất thì dùng bồ câu đưa thư, vài canh giờ là tin."

"Vậy sẽ cho một danh sách, liệt kê từng việc cần xác minh."

Lăng Thiên Thủy kiểm tra kỹ hài cốt một nữa, cất dụng cụ hòm mây mới tháo đôi găng tay da mỏng, rửa sạch tay dòng suối cửa Nghĩa trang.

Hắn vẻ lơ đãng, thuận miệng bắt chuyện với ông lão trông coi: "Lão bá, dạo gần đây Nghĩa trang vẫn yên tĩnh chứ?"

Ông lão giật : "Cậu gở thế, Nghĩa trang mà yên tĩnh thì loạn ?"

"Cũng ha. Chút tiền biếu lão bá mua rượu uống cho ấm ." Lăng Thiên Thủy , tự nhiên móc một xâu tiền đưa cho ông, hỏi: "Gần đây thế đạo coi như thái bình, chắc chỉ hai cái xác c.h.ế.t cháy của Vương phủ chúng thôi nhỉ? Hai hôm nay ai đến cúng tế ?"

Ông lão nhét tiền ngực, chỉ căn nhà âm u hai cái xác đắp vải trắng, : "Có một đấy, mới đến hôm . Một gã đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, cánh tay hình như thương, mu bàn tay vết bầm tím. Lúc đó ở đây chỉ một cái xác, bảo đến viếng quen. còn chẳng thèm lật vải lên xem, chắc sợ thấy xác cháy đen, một lúc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-53-bi-mat-trong-long.html.]

"Ồ?" Lăng Thiên Thủy tỏ vẻ hứng thú: “Sao lão từng lật vải che mặt?"

"Ngỗ tác chuyển xác đến xong, xếp ngay ngắn, vải trắng là do lão già đắp mà." Ông lão khua tay diễn tả động tác giũ vải, kéo từ chân lên: “Ở đây gió to, cửa nẻo hở, đắp đến đầu xong sẽ nhét góc vải xuống tấm ván gỗ, thế mới gió thổi bay. Nếu lật mặt c.h.ế.t thì góc vải chắc chắn kéo ngoài ."

Lăng Thiên Thủy hỏi: "Vậy góc vải ở chân lão nhét ?"

"Cái đó thì , bốn góc đều căng , gió thổi thế nào mà phồng lên?"

Lăng Thiên Thủy gật đầu, vẻ mặt suy tư: "Nghề nào cũng cái lề lối của nghề đó, lão bá đúng là cẩn thận."

Hắn bước khỏi Nghĩa trang, thấy Thiên Đăng đang dựa ngựa danh sách những việc cần xác minh ở Quắc Châu, còn Thôi Phù Phong đang xem những điểm nàng đ.á.n.h dấu trọng điểm trong hồ sơ.

"Thật ngờ, Huyện chủ chĩa mũi dùi nghi ngờ ít khả năng nhất." Thôi Phù Phong , nhưng trong lòng chẳng hề nhẹ nhõm dù vụ án sắp sáng tỏ.

Thiên Đăng thở dài thườn thượt. Giữa núi rừng âm u lạnh lẽo, làn trắng xóa phả bên má nàng càng nỗi sầu muộn giữa đôi mày thêm nặng nề: "Bí mật trong lòng dù giấu kỹ đến , nhưng những việc , những gì trải qua, hễ tồn tại thì thể nào xóa sạch ."

Thôi Phù Phong im lặng gật đầu: "Đợi tin tức từ Quắc Châu gửi về, lẽ chúng mới thấy bí mật thực sự ẩn giấu bên ."

"Bí mật thế nào, nhưng một chuyện nhỏ, lẽ thể củng cố suy đoán của Huyện chủ." Lăng Thiên Thủy dắt ngựa tới, vắn tắt thuật lời ông lão trông coi Nghĩa trang cho hai .

"Vậy là chuyến chúng đúng hướng. Ít nhất thì suy đoán đều kiểm chứng." Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm, động tác đội mũ màn leo lên ngựa cũng trở nên dứt khoát hơn: “Đi thôi."

Lăng Thiên Thủy nhảy lên lưng ngựa. Khi giơ roi định thúc ngựa, bỗng nhiên tim đập thót một cái lạ thường, khiến theo bản năng ngoái đầu Thiên Đăng.

Tuyết vẫn rơi lất phất, gió nhẹ thổi tấm màn che mỏng manh, khiến khuôn mặt Thiên Đăng lúc ẩn lúc hiện. Tựa như đóa hoa mới nở chìm trong sương tuyết, rõ ràng nhưng càng thêm phiêu diêu, khiến lòng d.a.o động.

Trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ nhanh như tia chớp, khiến vô thức ghìm cương, tấm thẳng tắp cứng đờ trong giây lát.

Bí mật trong lòng, dù giấu kỹ đến ...

Câu nàng hỏi , vì chọn Mạnh Lan Khê bia đỡ đạn mà , rốt cuộc ẩn chứa điều gì phía ?

Phía ánh mắt lấp lánh mà né tránh của nàng, là gì đây?

...Tại là Mạnh Lan Khê?

Tại ... ?

Vì sự tỉnh ngộ đột ngột , Lăng Thiên Thủy vô thức siết chặt dây cương.

Hắn thậm chí nhận tốc độ của chậm . Một kẻ luôn dũng mãnh xông pha, phóng ngựa bất chấp tất cả như đang giảm tốc độ, chìm cơn ngẩn ngơ thoáng chốc.

Lần đầu tiên trong đời, tụt phía , để mặc Thiên Đăng và Thôi Phù Phong thúc ngựa vượt qua , lao về phía .

Nhìn bóng dáng mảnh mai , vô thức đưa tay lên lòng bàn tay .

Trong bóng tối, ấm từ cú chạm bất ngờ vẫn còn lưu nơi đây.

Hắn cứ ngỡ sẽ thản nhiên quên tất cả, nào ngờ nó vẫn như hình với bóng, ùa về mãnh liệt như thủy triều giữa ngày đông u ám , khiến cơ thể nóng bừng lên, kiểm soát nổi.

Nàng hỏi , vì đẩy nàng về phía Mạnh Lan Khê.

Như thể thấu bí mật khó giải nhất thế gian, thấy tiếng tim đập dữ dội trong lồng ngực, vang vọng bên tai từng hồi rõ rệt.

rõ ràng... đó là Mạnh phu nhân lúc lâm chung tuyệt vọng nắm c.h.ặ.t t.a.y , dốc hết tàn lực : "Hãy hứa với !"

Hắn hứa với bà .

Kiếp , vì một lời hứa đó, ván đóng thuyền.

 

 

Loading...