THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 53: Không hợp lẽ thường
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:01
Lượt xem: 192
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa thấy vết tích đó, Mạnh Lan Khê lộ vẻ đau thương phẫn nộ, gấp: "Nếu là hung thủ, xóa chữ , tại lấy nghiên mực và mực khô tay bôi lên đó, hủy hoại manh mối cuối cùng của c.h.ế.t?"
" nếu Mạnh Lan Khê là hung thủ, tuyệt đối thể để chữ , chỉ để xác c.h.ế.t che lên, cầm hung khí xác c.h.ế.t cho chúng thấy và bắt giữ."
Thương Lạc run run giọng, lí nhí hỏi: "Chẳng lẽ là... là hung thủ thật sự bày mưu, dụ Lan Khê ca đổ vạ cho ?"
"Liệu còn một khả năng khác..." Giản An Đình nãy giờ im lặng đám đông cuối cùng cũng lên tiếng, hỏi: “Lúc đó Mạnh Lan Khê hoảng hốt quá, nhất thời nghĩ cách bôi xóa vết tích chăng?"
Mạnh Lan Khê há miệng định tranh cãi, nhưng nghĩ chọn cách về phía Thiên Đăng.
Thiên Đăng gật đầu với , ánh mắt dừng Giản An Đình, giọng bình thản: "Xem Giản lang quân tin chắc rằng Mạnh Lan Khê là hung thủ g.i.ế.c hại Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn?"
"Cái tại hạ dám bừa. Quảng Lăng là bạn tri kỷ của , đương nhiên quan tâm hơn khác, mong sớm ngày bắt hung thủ đền tội để Quảng Lăng suối vàng yên nghỉ."
"Ồ..." Thiên Đăng tỏ thái độ gì, tiếp tục : “Lời Giản lang quân cũng là một khả năng. Vậy chúng hãy đối chiếu với bài vở ngày thường của Trịnh Quân Sơn để xem xét chữ 'Lan' ."
Chữ "Lan" thông dụng, Thiên Đăng nhanh chóng tìm mấy trang đó, giơ lên cho xem: "Mọi thể thấy, bài vở của Trịnh Quân Sơn nếu cẩn thận thì nét chữ gần giống thể Nhan, bộ Thảo đầu phía tách thành hai chữ thập trái . Chữ 'Môn' phía ngay ngắn, chữ 'Giản' ở giữa cũng nắn nót."
Nàng lật qua vài trang, chỉ một chữ "Lan" khác do Trịnh Quân Sơn : "Còn nếu ngoáy thì phía là hai chấm một ngang, chữ 'Môn' phía tắt thành một nét phẩy và một nét móc, chữ 'Giản' bên trong lược bỏ thành gần giống chữ 'Đông' trong thư pháp thảo."
Vừa , nàng xuống so sánh chữ tay với chữ đất: " kỳ lạ là, chữ 'Lan' để lúc lâm chung mang cả hai đặc điểm - nửa ngoáy, nửa chữ 'Giản' đầy đủ nét. Tại Trịnh Quân Sơn sắp c.h.ế.t, nửa qua loa xong bỏ kiểu thảo nhanh gọn, nắn nót nốt nửa ?"
Mọi hai nửa chữ hợp lý lẽ thường tình , đều trầm ngâm suy nghĩ.
Thôi Phù Phong lên tiếng giải đáp: "Bởi vì, chữ Trịnh Quân Sơn lúc c.h.ế.t là chữ 'Lan', mà là một chữ giống chữ 'Lan', chỉ cần một hai nét là thể đổi diện mạo."
Thiên Đăng gật đầu, cầm bút chấm mực, lên tờ giấy trắng bên cạnh : "Chữ đó, kết cấu chắc cũng giống chữ 'Lan', bộ Thảo đầu hoặc bộ Trúc, bên là khung chữ Môn, nhưng bên trong, xem vốn dĩ một kết cấu chữ 'Khẩu' thuộc về chữ Lan, hoặc là... một chữ 'Nhật'?"
Bộ Thảo hoặc bộ Trúc, khung chữ Môn bên , bên trong một chữ Nhật...
Khi chữ của nàng hiện lên giấy, tất cả đều nhận đó rõ ràng là một chữ "Giản" (簡).
Ngay đó, Thiên Đăng hạ bút, gạch ngang qua bộ Trúc của chữ Giản, đồng thời thêm một nét sổ, một nét phẩy, một nét mác bên , chữ Giản ngoáy lập tức biến thành chữ "Lan" (蘭).
Ánh mắt kinh ngạc của đổ dồn Giản An Đình đám đông.
"Nếu chữ Trịnh Quân Sơn để lúc c.h.ế.t là chữ Giản chứ chữ Lan thì thể giải thích hai điểm : Thứ nhất, tại để một chữ hai kiểu ; thứ hai, tại c.h.ế.t chữ 'Mạnh'? Theo , trong Quốc T.ử Giám còn một họ Mạnh nữa là biểu ca Mạnh Lan Khê, ai cũng thương ở chân đang dưỡng thương ở nhà. Mà chữ Mạnh, đơn giản hơn chữ Lan nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-53-khong-hop-le-thuong.html.]
Giản An Đình lộ vẻ sửng sốt, Thiên Đăng, trong mắt hiện lên vẻ nôn nóng biện bạch: "Huyện chủ, thể suy đoán vô căn cứ như thật bất công cho . Bằng chứng Mạnh Lan Khê g.i.ế.c rành rành, chẳng lẽ chỉ vì họ của gần giống tên Lan của mà thể đổ tội lên đầu ? Ta... động cơ, cũng cơ hội, thể tay sát hại Trịnh Quân Sơn?"
"Ai bảo ngươi động cơ, cơ hội?" Thiên Đăng thẳng mắt , hỏi: “Hôm đó chúng , thấy Mạnh Lan Khê xong thì Kim Bảo Nghĩa lập tức hô hoán, các học trò ùa xem, lúc đó ngươi trong họ ?"
"Có, nhưng là học trò Quốc T.ử Giám, thấy động tĩnh bên nên theo đám đông đến xem, gì lạ ? Khi theo đến hóng chuyện thì Trịnh Quân Sơn c.h.ế.t, Mạnh Lan Khê bắt tại trận ."
"Không, đó, thực ngươi ở trong phòng ngủ . Ngươi theo đám đông , mà là trốn trong phòng, nhân lúc học trò ùa hỗn loạn mới chui từ chỗ nấp, giả vờ hóng chuyện. Và vì lúc đó đều chú ý t.h.i t.h.ể và hung thủ, nên ai phát hiện ngươi lén lút xuất hiện, trộn đám đông!"
"Lời Huyện chủ thật hoang đường. Ta vốn tưởng hiểu chuyện, thấu tình đạt lý, ngờ suy đoán lung tung, hắt nước bẩn lên vô tội!" Giản An Đình lắc đầu thất vọng: “Xin hỏi Huyện chủ, căn phòng bài trí đơn giản thế , một bàn một ghế một giường một tủ thôi, chui từ gầm giường bò từ trong tủ? Cho dù cảnh tượng hỗn loạn đến , động tĩnh lớn như thế qua mắt ?"
Lời của rõ ràng nhận sự tán đồng của . Kỷ Lân Du cúi xuống gầm giường, thấy gầm giường nhỏ hẹp nhét đầy rương mây bụi bặm và đồ lặt vặt, mở cửa tủ , lắc đầu khó xử với Thiên Đăng: "Huyện chủ, hôm đó ở ngay đây, tin khả năng quan sát của , thể chuyện ai đó mở cửa tủ bò từ gầm giường mà phát hiện."
"Chỗ trốn đương nhiên hai nơi đó." Thiên Đăng vẫn tự tin, hỏi: “Huynh nhớ , hôm đó ở đây, từng cảm thấy quần áo của Giản An Đình kỳ lạ?"
Kỷ Lân Du sực nhớ , vội : ", hôm đó Huyện chủ từng chỉ cho xem quần áo của Giản An Đình, đúng là lạ. Hôm đó trời mưa, còn chút nắng, nhưng quần áo từ thắt lưng trở xuống của Giản An Đình ẩm ướt."
"Phải, ẩm ướt, kiểu ướt sũng nhỏ nước do ngâm nước, mà giống như áp vật gì đó ẩm ướt lâu ngày, hơn nữa chỉ nửa ướt, nửa khô." Ánh mắt nàng quét quanh phòng một vòng, dừng Giản An Đình: “Lúc đó cũng nghĩ tại ngươi như nhưng khi lục soát căn phòng, kết hợp với lời khai của Mạnh Lan Khê, mới vỡ lẽ, hóa chỗ trốn là..."
Nói đoạn, nàng sải bước về phía cửa phòng, nắm lấy cánh cửa, đóng sầm .
Không gian chật hẹp cánh cửa và tủ quần áo để đồ lặt vặt, chỉ một chiếc áo tơi treo cao tường, bên treo một chiếc nón lá.
"Cái ..." Mọi chiếc áo tơi, sững sờ, lờ mờ đoán ý nàng, nhất thời nên lời.
" Mạnh Lan Khê hung thủ đặt nghiên mực lên cánh cửa khép hờ, nên khi đẩy cửa , nghiên mực bèn rơi lòng . Kỷ Lân Du kiểm tra kỹ khung cửa phía , phát hiện vết m.á.u mực nào." Thiên Đăng chỉ tay chiếc áo tơi treo tường, rõ ràng từng chữ: “ nếu chui trong chiếc áo tơi rộng thùng thình , dùng nón lá che mặt, một tay bám cọc gỗ treo áo tơi tường, co đầu gối đạp lên những viên gạch lồi lõm tường, là thể thu , ẩn nấp trong áo tơi. Hơn nữa, chỉ cần lúc khác đẩy cửa , giơ tay lên, nghiên mực m.á.u sẽ rơi từ khe cửa xuống, giống như trò đùa học trò dùng để trêu chọc thầy giáo, đập chuẩn xác đẩy cửa.
"Mạnh Lan Khê nghiên mực m.á.u đập trúng bất ngờ, ngẩng lên thấy ngay xác c.h.ế.t và m.á.u tươi mặt, thể nghĩ ngay đến việc kiểm tra cánh cửa, lên chiếc áo tơi treo tường? Còn chúng thu hút chạy tới ngay lập tức, chỉ đủ để hoảng hốt sững sờ trong giây lát, chúng bắt tại trận.
"Đợi đến khi các học trò tiếng động ùa , ngươi thể từ cánh cửa bước , điềm nhiên trộn đám đông. Thậm chí, ngươi còn nhanh chóng tận dụng cơ hội học trò trượt ngã, nắm lấy bàn tay bẩn thỉu của , như dù khác phát hiện tay ngươi dính m.á.u và mực, cũng thể đường hoàng là do kéo ngã mà dính , rửa sạch sẽ.
"Tất cả các khâu ngươi đều hảo, chỉ trừ một điểm là ngươi thể che giấu ..."
Vừa , Thiên Đăng kéo vạt áo tơi lên, giơ mấy sợi rơm dính m.á.u và mực mặt Giản An Đình.
...