THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 54 - 55: Chân tướng

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:02
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tiếng xì xào bàn tán của , thấy Giản An Đình bất động, sắc mặt đổi, nàng vỗ nhẹ vạt áo tơi, tiếp tục chút nể nang: "Mấy hôm đó trời mưa liên miên, khí ẩm ướt. Chiếc áo tơi Trịnh Quân Sơn mặc qua, tuy treo cao cho ráo nước nhưng phần khô nhanh, phần rơm gấu áo vẫn khô hẳn. Nếu ngươi trốn trong đó, nửa áo tơi ẩm ướt bao bọc, quần áo hiện tượng nửa khô nửa ướt kỳ lạ như ?"

Trước sự chất vấn sắc bén của nàng, Giản An Đình lùi hai bước, luống cuống: "Không... Huyện chủ thể dựa những điều mà suy diễn như ? Ta chỉ là... chỉ là vì nhà nghèo, ít quần áo đổi, nên hôm đó mặc quần áo khô hẳn, điều cũng là tội ? Huyện chủ nghĩ xem, g.i.ế.c Trịnh Quân Sơn thì lý do gì?"

Thiên Đăng lạnh lùng đáp: "Tất nhiên là để che giấu sự thật ngươi g.i.ế.c Vu Quảng Lăng."

Lời thốt , xung quanh ồ lên kinh ngạc.

Giản An Đình cố trấn tĩnh, hỏi ngược : "Huyện chủ, lúc Quảng Lăng hại, ở bên cạnh . Người và Thương Lạc lúc đó ngay đài giảng học, tận mắt thấy , còn tụt phía , lâu mới qua, đến gần lối hẹp ở kho sách nơi gặp nạn, thể là hung thủ g.i.ế.c Quảng Lăng? Đã g.i.ế.c Quảng Lăng, cần gì g.i.ế.c Trịnh Quân Sơn?"

"Ai bảo lúc Vu Quảng Lăng hại, ngươi ở bên cạnh thì thể tay?" Thiên Đăng mở chiếc rương mây do nha dịch Đại Lý Tự mang , đập mạnh một thanh tre cong mảnh lên bàn sách: “Thanh tre tìm thấy trong gối sứ của Trịnh Quân Sơn, đó dính đầy m.á.u và bùn đất, rõ ràng là lấy từ nơi Vu Quảng Lăng hại."

Giản An Đình chằm chằm thanh tre, lông mi run rẩy dữ dội, sắc mặt cuối cùng cũng lộ vẻ trắng bệch.

Người khác thể để ý, nhưng Lăng Thiên Thủy nhạy bén, lập tức bắt vẻ kinh nghi thoáng qua trong mắt , thấy sự sụp đổ trong vẻ phòng nghiêm ngặt của .

Dù Thiên Đăng vạch trần bộ vụ án, cũng ngay những gì nàng nắm , những gì nàng suy đoán đều chính xác.

Ánh mắt Lăng Thiên Thủy dừng hình yếu ớt của Mạnh Lan Khê, cần tay, Mạnh Lan Khê cũng rửa oan, suối vàng thể nhắm mắt .

Giản An Đình cố tỏ bình tĩnh, nhạo: "Huyện chủ thật giàu trí tưởng tượng, thanh tre nhẹ mỏng, chẳng lẽ thể ngoài kho sách dùng nó b.ắ.n c.h.ế.t Vu Quảng Lăng ?"

"Không, vết thương n.g.ự.c Vu Quảng Lăng, cũng cùng ngỗ tác Đại Lý Tự kiểm tra kỹ lưỡng, xác định đúng là do con d.a.o găm gây ." Thôi Phù Phong nãy giờ im lặng lắng cuối cùng cũng lên tiếng, hiệu cho nha dịch chuẩn di chuyển đến lối hẹp ở kho sách.

"Đi thôi, đến hiện trường vụ án Vu Quảng Lăng. Tin rằng Huyện chủ nhất định thể vạch trần ngụy trang, rõ sự thật, đưa hung thủ pháp luật."

Trong lối hẹp ở kho sách, những vũng nước vốn học sinh dọn dẹp sạch sẽ nay đầy lên do cơn mưa đêm qua.

Lối hẹp chỉ đủ một . Mọi dừng bên ngoài, về phía Thiên Đăng, chờ đợi nàng vén màn bí mật cuối cùng.

Cơn mưa thu dầm dề tuy tạnh nhưng trời vẫn âm u, khiến ánh mắt Thiên Đăng càng thêm sắc lạnh và trong trẻo.

"Nếu hôm nay giải quyết dứt điểm chuyện, chúng hãy bắt đầu kể rõ ràng từ đầu, bắt đầu từ khoảnh khắc Vu Quảng Lăng hại."

Thiên Đăng sang Thương Lạc: "Hôm đó cùng Thương Lạc đến Quốc T.ử Giám, định mượn kinh thư chép về cầu phúc cho . Thương Lạc lo buồn phiền nên dẫn lên đài giảng học, tình cờ xuống thấy Vu Quảng Lăng và Giản An Đình đến bên ngoài kho sách. Sau đó, Giản An Đình dừng , Vu Quảng Lăng tiếp một ."

Thương Lạc lập tức xác nhận: "Đệ nhớ! Hôm đó và Huyện chủ cùng thấy. Sau đó An Đình ca... Giản An Đình với bọn là do thấy Kim Đường ca đến, Quảng Lăng ca đụng độ nên Giản An Đình ở chặn đường, Quảng Lăng ca ."

Giọng Giản An Đình trầm xuống: "Sự thật đúng là như lúc Quảng Lăng gặp chuyện, đều tận mắt chứng kiến, hề ở bên cạnh !"

" ở, bởi vì đó là bằng chứng ngoại phạm ngươi dày công sắp đặt để chứng minh g.i.ế.c Vu Quảng Lăng." Thiên Đăng chút nể nang: “Ta hỏi ngươi, mắt Vu Quảng Lăng kém, thấy vật ở xa, lúc đó Kim Đường đang tới? Bởi vì chúng đài giảng học cao, tầm xa hơn các ngươi nhiều mà còn thấy bóng dáng Kim Đường, chứng tỏ còn ở xa. Vậy thì Vu Quảng Lăng ' thấy' Kim Đường tới?"

Sắc mặt Giản An Đình đổi, há miệng nhưng gì.

" thế! Hôm đó say rượu đau đầu, bờ mương rửa mặt, bỗng nhiên tỉnh ngộ tên khốn Tiết Tích Dương mượn d.a.o g.i.ế.c , nên vứt luôn con d.a.o , về lớp ngủ!" Kim Đường la lên, quên lườm Tiết Tích Dương một cái: “Ta còn đến kho sách, các ngươi thấy ?"

"Đương nhiên là do Giản An Đình cạnh Vu Quảng Lăng cho . Mục đích là để lừa Vu Quảng Lăng cái bẫy c.h.ế.t giăng sẵn." Thấy Giản An Đình im thin thít, Thiên Đăng : “Vì chuyện kén rể của , Vu Quảng Lăng và Kim Đường bất hòa, chạm mặt . Khu vực kho sách để phòng hỏa hoạn trộm cắp nên chỗ che chắn, nơi duy nhất Vu Quảng Lăng thể tạm thời ẩn nấp là lối hẹp . như dự liệu của ngươi, quả nhiên lối hẹp, chỗ c.h.ế.t ngươi chuẩn sẵn!"

Nói Thiên Đăng màng nước bẩn, nhặt một cành cây bên cạnh định lội xuống nước mẫu.

Thôi Phù Phong đưa tay ngăn nàng : "Để , nàng cứ ."

Hắn cầm lấy cành cây từ tay nàng, hiệu cho nàng tiếp tục.

Thiên Đăng : "Phiền Thôi Thiếu khanh đo xem vũng nước trong lối sâu bao nhiêu."

Thôi Phù Phong bước xuống vũng nước, cắm cành cây xuống rút lên cho xem.

Phần cành cây ướt dài đến nửa thước.

"Nửa thước, nước trong hố đục ngầu, đủ để giấu nhiều thứ mà phát hiện, huống hồ là mắt kém như Vu Quảng Lăng." Vừa , Thiên Đăng giơ thanh tre cong lên cho xem: “Ví dụ như thứ , từng thấy ?"

Các ứng cử viên phu quân của nàng đa phần là những trang nam t.ử tài hoa đụng đến việc đồng áng. Thôi Phù Phong là quý tộc danh gia, Kim Đường là công t.ử bột, Yến Bồng Lai tu đạo, Tiết Tích Dương phong nhã cầm kỳ, Thương Lạc còn nhỏ ham chơi, họ đến mấy thứ , đương nhiên đều ngơ ngác.

Chỉ Thời Cảnh Ninh từ nhỏ gia cảnh khó khăn, Mạnh Lan Khê lớn lên ở vườn đó là cái gì.

"Cái trông giống cái cào cỏ, uốn cong tre, chia thành nhiều ngón xòe như móng vuốt để cào cỏ, dọn lá rụng, vườn nhà dùng."

"Trà cần chăm sóc kỹ lưỡng, cây thường cắt tỉa thấp bé nên trồng dùng cào cỏ nhỏ, tỉ mỉ dọn cỏ dại, lá mục." Thiên Đăng khẳng định cũng phủ nhận: “ thấy họ chăm sóc hoa màu dùng loại khác ở điền trang, to hơn cào cỏ, cán dài, cần cúi xổm, móc đám cỏ dại là thể nhổ tận gốc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-54-55-chan-tuong.html.]

Thời Cảnh Ninh : "Là bồ cào tre."

" Trương lão trượng mà Thương Lạc từng nhắc đến, chứng Kim Đường vứt d.a.o xuống mương, hôm đó ông xuống mương là để tìm cái bồ cào tre mất."

Thương Lạc vỗ đầu cái bốp: " ! Vậy cái bồ cào tre ông mất..."

"Rõ ràng là cái ." Thiên Đăng bỏ thanh tre hòm, hiệu cho Thôi Phù Phong nhặt cán chổi gãy đất lên.

"Vì bên cạnh đầu chổi vương vãi nên ban đầu chúng đều tưởng đây chỉ là rác rưởi vứt . đầu chổi mòn vẹt và cán chổi quá dài rõ ràng ăn nhập với . Cán chổi dài thế quét đất , chỉ thể quét bụi mạng nhện cao, đầu chổi mòn đến mức ? nhưng nếu cán bồ cào tre thì độ dài khéo."

Thôi Phù Phong thấy vẻ hình dung , bèn sai nha dịch Đại Lý Tự tìm một cái bồ cào tre đến.

"Huyện chủ, thắc mắc." tính tình Kỷ Lân Du nóng vội nhất, cán tre thanh tre cong, thành thật hỏi: “Vậy bồ cào tre và cái c.h.ế.t của Quảng Lăng rốt cuộc quan hệ gì? Giản An Đình cách nào xuất hiện ở lối hẹp mà vẫn g.i.ế.c Quảng Lăng?"

"Đừng vội, ngay đây." Thiên Đăng sang Lăng Thiên Thủy: “Lăng Tư giai, t.h.i t.h.ể Vu lang quân từng đến Nghĩa trang kiểm tra, phiền rõ cho ."

Lăng Thiên Thủy lấy hồ sơ nghiệm thi chuẩn sẵn trong tay áo , kết hợp với hồ sơ của ngỗ tác do Thôi Phù Phong điều đến, thuật những phát hiện khi nghiệm thi.

"Từ vết thương của nạn nhân thể , vết thương chí mạng ở tim bên trái ngực, hung khí trùng khớp với con d.a.o găm tại hiện trường. Sức lực của hung thủ lớn, góc độ lưỡi d.a.o đ.â.m gần như là đ.â.m ngang. Theo lực vung tay của bình thường, đ.â.m từ xuống sẽ lực hơn, cách cầm d.a.o đ.â.m ngang thế cực kỳ hiếm gặp."

"Ta , thiên thời địa lợi nhân hòa, giúp hung thủ cơ hội dùng cách để một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t Vu Quảng Lăng." Thiên Đăng rõ ràng: “Thiên thời là mưa lớn liên miên, giúp giấu hung khí trong vũng nước ở lối hẹp; địa lợi là lối hẹp chỗ bám víu, hung thủ dùng gạch sắp xếp trong vũng nước, khiến Vu Quảng Lăng buộc theo sự sắp đặt của , bước lên những viên gạch dẫn đến chỗ c.h.ế.t; còn nhân hòa là bệnh mắt của Vu Quảng Lăng, khiến xa , cũng phát hiện cái bẫy trong ngõ hẻm, từ đó theo ý đồ của hung thủ mà bỏ mạng!

"Để tái hiện tình cảnh hôm đó. Giản An Đình, ngươi và Vu Quảng Lăng quan hệ thiết, lẽ cũng vì mà ngươi khá chú ý đến Kim Đường. Sau khi vứt bỏ con dao, ngươi lập tức nghĩ kế mượn d.a.o g.i.ế.c , nhặt nó cùng cái bồ cào tre tìm về, bố trí một cái bẫy đơn giản nhất trong lối hẹp ."

Lúc nha dịch Đại Lý Tự mượn một cái bồ cào tre từ nhà kho. Thiên Đăng hiệu cho họ đặt phẳng mặt đất, chỉ : “Loại bồ cào tre để tiện cho việc cào cỏ vơ lá, đầu bồ cào sẽ uốn cong thành hình cái gầu. Cho nên ở trong trang trại, bồ cào, cuốc, xẻng... đều để đất mà dựng tường. Nếu ai từng ruộng chắc đều tại ."

Thương Lạc "A" lên một tiếng, buột miệng: "Vì nếu dẫm nó sẽ bật lên đ.á.n.h !"

Câu vạch trần cốt lõi của vụ án. Mặt Giản An Đình trắng bệch, lảo đảo lùi nửa bước, đập mạnh tường phía .

Sự bình tĩnh cố gắng duy trì bấy lâu nay cuối cùng cũng sụp đổ .

Giọng Thiên Đăng càng thêm lạnh lùng, như mưa rào gió giật, chút chần chừ: “Giản An Đình, ngươi dẫm gãy cán cầm tay của bồ cào tre, ướm theo chiều cao của Vu Quảng Lăng để xác định vị trí tim, tháo cán d.a.o găm kẹp chỗ gãy ở cán bồ cào, đó đặt cái bồ cào gắn d.a.o phẳng, giấu trong vũng nước. Tiếp theo, ngươi dùng gạch sắp xếp chỗ đặt chân trong vũng nước. Như khi Vu Quảng Lăng lối ngập nước bẩn, sẽ dẫm lên những viên gạch, tức là theo bước chân ngươi chọn sẵn cho . Và ngờ , trong đó một viên gạch do cẩn thận sắp đặt lơ lửng mặt nước, đỡ lấy viên gạch đó là đầu bồ cào tre.

"Vu Quảng Lăng đang hoảng loạn, Kim Đường đến, quả nhiên trúng kế của ngươi, một lối hẹp ở kho sách để tránh mặt. Lối hẹp chỉ đủ một , gian dư thừa. Huynh dẫm lên những viên gạch ngươi sắp đặt mà tới, cho đến khi dẫm viên gạch cài bẫy..."

Vừa , Thiên Đăng đến bên cạnh cái bồ cào tre, giơ chân dẫm lên đầu bồ cào đang cong lên.

Chỉ "vút" một tiếng xé gió, bồ cào vì đầu cong dẫm xuống đổi góc độ đột ngột, kéo theo cán tre phía bật mạnh về phía , rung lên bần bật dựng dậy.

May mà lúc mẫu Thiên Đăng chuẩn , bên cạnh dẫm lên. Nếu lúc nàng ngay mặt cái bồ cào thì nó đập trúng .

Trong tiếng kêu kinh hãi của , Thiên Đăng nhấc chân lên để mặc cái bồ cào rơi xuống đất, lạnh lùng Giản An Đình, từng chữ một: "Thế là con d.a.o găm ngươi cắm đầu cán bồ cào nhanh chóng bật lên, với lực mạnh mẽ và góc độ chính xác lệch , đ.â.m xuyên tim Vu Quảng Lăng, một đòn c.h.ế.t ngay."

" mà..." Thương Lạc sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, lí nhí : “Chúng đầu tiên phát hiện t.h.i t.h.ể Quảng Lăng ca ? Sau đó vẫn luôn ở đây đợi ngỗ tác đến, nhưng lúc đó chúng thấy cái bồ cào tre nào... Nha dịch mò hung khí trong vũng nước, trông cũng là một con d.a.o bình thường, cán mà..."

"Đó là vì, đầu tiên ngõ hẻm lật t.h.i t.h.ể là Giản An Đình." Thiên Đăng chỉ vũng nước đục ngầu trong lối hẹp, thẳng Giản An Đình: “Hôm đó mấy chúng thấy t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng xong, ngươi là đầu tiên xem xét. Lúc đó thấy bước chân ngươi cứng nhắc, lê lết, bàn chân di chuyển về phía một cách kỳ quái, cứ tưởng ngươi sợ quá nên vững. giờ nghĩ , thực đó là vì ngươi đang gạt bỏ những viên gạch sắp đặt để xóa sạch chứng cứ thể để !"

Tiết Tích Dương lúc đó cũng chứng kiến hiện trường, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, lập tức : " Huyện chủ trúng nỗi nghi ngờ trong lòng . Còn một điểm nữa, lúc đó chúng phát hiện t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng sấp trong vũng m.á.u bất động, rõ ràng là c.h.ế.t , tại Giản An Đình trông sợ hãi như nhất quyết lật ngửa xem? Chẳng lẽ đây cũng là chỗ giở trò?"

"Hắn bắt buộc đầu tiên chạm t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng, bởi vì nhân cơ hội lật xác Vu Quảng Lăng để tháo d.a.o găm khỏi bồ cào tre. Rõ ràng là d.a.o găm tuy rời khỏi bồ cào tre nhưng cũng rút khỏi ngực, tạo thành giả hiện trường hung thủ đ.â.m d.a.o n.g.ự.c bỏ trốn."

Thiên Đăng rõ ràng rành mạch đến đây, bằng chứng bày lớp lang, trật tự đấy.

ngay khoảnh khắc , nàng bỗng khựng một chút.

Con d.a.o găm cắm ngực, sinh mệnh tan biến, hiện trường giả ngụy tạo vết thương...

Đêm qua đời, Liêu y cô thấy vết thương xong thở dài, : Huyện chủ, thực cần đến tìm .

, Phúc bá : Vết tên b.ắ.n phạm tâm mạch của phu nhân.

Sau đó, Phúc bá c.h.ế.t một cách kỳ lạ, nguyên nhân cái c.h.ế.t đến nay chỉ quy kết qua loa cho Tô Vân Trung.

Giống như bức thư trăn trối vẫn còn đau đáu, biến mất trong đêm tối đó, tìm .

 

 

Loading...