THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 54: Huynh Đệ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 09:49:35
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba mỗi một tâm sự về Phủ Xương Hóa Vương. Vừa xuống ngựa thấy của cấm quân Bắc Nha hộ tống Mạnh Lan Khê trở về.

Gặp ở cửa, Mạnh Lan Khê ôm con thỏ trắng tiến lên chào hỏi, lúm đồng tiền má vẫn mê như khi: "Trời lạnh quá, Huyện chủ lạnh ?"

Thiên Đăng cưỡi ngựa về, ngược chỉ thấy nóng bừng. Nàng tháo mũ màn đưa cho Lưu Ly, hai má ửng hồng phấn, thuận tay đón lấy con thỏ Mạnh Lan Khê đưa tới vuốt ve: "Cũng bình thường."

Tuy nhưng bàn tay để trần nắm dây cương quả thực đỏ ửng vì lạnh. Nàng luồn ngón tay lớp lông thỏ ấm áp, khẽ thở một nhẹ nhõm.

Con thỏ trắng ngoan ngoãn im trong lòng nàng, mặc nàng vuốt ve.

Bộ lông mềm mại ấm áp khiến Thiên Đăng thấy dễ chịu. Đang ôm nó trong thì thấy Kim Đường xách một chiếc giỏ nhỏ đon đả chạy đón.

"Huyện chủ, Huyện chủ, xem tìm cái gì ?"

Hắn ân cần giơ chiếc giỏ trong tay lên, nóng lòng khoe với nàng.

Chiếc giỏ vô cùng tinh xảo, nan tre chẻ cực mảnh đan xen với những sợi vàng bạc, tạo thành hoa văn Bảo Tướng Hoa cầu kỳ. giữa đám hoa gấm , nhất vẫn là con hồ ly trắng nhỏ đang ngoan ngoãn cuộn tròn trong giỏ.

Nó mở to đôi mắt sáng long lanh xếch, tò mò Thiên Đăng. Cái đuôi bông xù mềm mại khẽ đung đưa, trông vô cùng xinh và quyến rũ.

Thiên Đăng kìm khẽ thốt lên một tiếng thích thú, rút một tay đang ôm thỏ để vuốt đầu con hồ ly nhỏ.

Hồ ly trắng ngoan ngoãn nheo mắt , thậm chí còn chủ động cọ cọ tay nàng, dáng vẻ quấn khiến ai cũng tan chảy.

"Nó ngoan lắm, móng vuốt cũng cắt và mài nhẵn , cào , Huyện chủ cứ ôm thoải mái." Kim Đường bế con hồ ly từ trong giỏ , đưa lòng Thiên Đăng.

Lông hồ ly tuy mềm bằng lông thỏ nhưng dày và mượt mà hơn. Thiên Đăng bèn trả con thỏ cho Mạnh Lan Khê, ôm lấy hồ ly nhỏ vuốt ve từ đầu đến đuôi.

Có lẽ vì vụ án hôm nay tiến triển lớn, nàng vuốt ve chú hồ ly trắng, cảm thấy nỗi u uất đè nặng trong n.g.ự.c vơi ít.

Kim Đường đắc ý liếc Mạnh Lan Khê, thấy ôm con thỏ im lặng cúi đầu, khuôn mặt thanh tú như trích tiên thoáng nét cô đơn, trong lòng Kim Đường dâng lên niềm hả hê của kẻ chiến thắng.

Thôi Phù Phong lặng lẽ lắc đầu , với Thiên Đăng: "Ta đến Đại Lý Tự một chuyến để lưu hồ sơ hôm nay kho."

Lăng Thiên Thủy cũng cho lui đám lính bảo vệ Mạnh Lan Khê, bước tới ngó con hồ ly, hỏi: "Con hồ ly hôi ?"

Kim Đường đang vui vẻ, tranh thủ giới thiệu với Thiên Đăng: "Huyện chủ, tuyến hôi của con hồ ly cũng loại bỏ , ngửi thử xem, thơm phức mùi hoa nhài đấy."

Quả nhiên, con hồ ly trắng thoang thoảng mùi hoa nhài nồng nàn, khiến tâm trạng càng thêm thư thái.

Đáng tiếc, nàng còn quá nhiều việc , chỉ đành xoa đầu con hồ ly thêm nữa đặt giỏ: "Đáng yêu thật, đợi khi nào rảnh sẽ hậu viện chơi với nó."

Đợi Thiên Đăng khuất, Kim Đường cũng xách giỏ hồ ly lên, đắc ý liếc con thỏ trong lòng Mạnh Lan Khê nghênh ngang bỏ .

"Chậc chậc, bộ mặt của vị công t.ử giàu nhất thiên hạ trông khó coi thật đấy." Kỷ Lân Du từ bên ngoài về, ném roi ngựa sang một bên, thuận tay trêu con thỏ của Mạnh Lan Khê hỏi Lăng Thiên Thủy đang lạnh lùng xem: "Biểu ca hôm nay mà bận rộn thế? Đệ dẫn tới cấm quân Bắc Nha, kết quả ở đó, cả đám vồ hụt, đành về."

Lăng Thiên Thủy hỏi: "Tìm việc gì?"

"Hầy, cái đám ngứa đòn , lúc tập luyện cứ lười biếng, còn tự cho là giỏi lắm . Đệ tìm dạy dỗ bọn họ một trận cho chúng sáng mắt , thế nào mới là luyện đến nơi đến chốn."

Lăng Thiên Thủy lạnh lùng , từ chối thẳng thừng: "Không rảnh."

"Ấy, đừng nhanh thế chứ!" Kỷ Lân Du đuổi theo, càm ràm: “Huynh xem kìa, đây thái độ với họ hàng thích ? Đối xử với biểu thì lạnh nhạt, mà cứ dính lấy Mạnh Lan Khê như hình với bóng."

Mạnh Lan Khê ôm thỏ theo bọn họ, lặng lẽ một cái, gì.

Kỷ Lân Du lỡ miệng, lúc cũng thấy ngượng, trừ với : "Mạnh , ý đó ... À thì... Biểu ca, chúng mượn một bước chuyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-54-huynh-de.html.]

Bị kéo một góc, ánh mắt Lăng Thiên Thủy vẫn hướng về phía Mạnh Lan Khê: "Sao thế?"

Kỷ Lân Du hỏi thẳng: "Tại ?"

Lăng Thiên Thủy liếc , ý hỏi tại cái gì.

"Thì là..." Kỷ Lân Du ấp úng: “Tổ phụ với các thúc bá lúc nhét danh sách ứng cử phu tế của Huyện chủ, dặn dò cái gì ?"

Lăng Thiên Thủy cau mày: "Cái gì?"

"Lạ thật..." Kỷ Lân Du gãi đầu, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ chúng tương trợ lẫn , quan tâm chăm sóc gì đó ?"

"Không ."

"Vậy, cho dù chăm sóc , thì cũng nên chăm sóc Mạnh Lan Khê chứ!" Kỷ Lân Du ấm ức: “Đừng ngoài, ngay cả cũng nghi ngờ Mạnh Lan Khê mới là của đấy!"

Huynh .

Hai chữ lọt tai, ánh mắt Lăng Thiên Thủy chợt tối sầm, hàm vô thức căng cứng.

Kỷ Lân Du nhận sự đổi nhỏ nhặt , vẫn tiếp tục càm ràm: "Huyện chủ khỏe, đẩy Mạnh Lan Khê đến bên cạnh nàng ... Nghĩ mãi thông! Chẳng lẽ nên tìm biểu để bàn bạc ?"

Nghĩ mãi thông. Thật trùng hợp, nãy nàng cũng vì nghĩ mãi thông mà hỏi câu tương tự.

Nỗi phiền muộn kỳ lạ dâng lên trong lòng, tại bỗng mất vẻ bình tĩnh lạnh lùng thường ngày, giọng trở nên cứng nhắc lạnh lẽo: "Mạnh Lan Khê hiểu y thuật."

Câu trả lời y hệt lúc nãy dùng để lấp l.i.ế.m với Huyện chủ, nhưng thuyết phục Kỷ Lân Du. Hắn đang định vặn thì Lăng Thiên Thủy bất ngờ hỏi: "Đệ chuyện Huyện chủ vu oan trong cung hôm nay, suýt nữa triều đình trừng phạt ?"

Kỷ Lân Du quả nhiên nổi đóa, còn tâm trí lo chuyện Mạnh Lan Khê: "Cái gì! Sao thế? Kẻ nào dám vu oan Huyện chủ?"

"Nghe là một nữ quan trong phủ Cáo Quốc công chúa. Trước đây nhà ả trướng Xương Hóa Vương, vì vi phạm quân kỷ nên c.h.é.m đầu thị chúng." Lăng Thiên Thủy bỏ vài câu thẳng về phía Mạnh Lan Khê, hiệu cho y về Y Lan Quán: “Biểu rảnh rỗi thì đến Bộ Binh tra thử đầu đuôi xem ."

Kỷ Lân Du ông biểu ca vô tình vô nghĩa , hậm hực , vội vàng ngóng tin tức.

Vụ án chút manh mối, Thiên Đăng về đến phủ, y phục rửa tay xong bèn lên nhà thắp hương cho .

Lúc xuống hậu đường thấy dải phướn dẫn hồn phủ quan tài, lời Hoàng hậu văng vẳng bên tai: "Con nhớ kỹ, trong hai ngày nhất định chọn một trong các ứng cử viên. Chuyện tuyệt đối thể trì hoãn thêm nữa."

Nàng chăm chú bóng hình vẽ phướn, mắt chập chờn hiện bóng dáng các vị lang quân trong hậu viện. Người nào cũng tài mạo song , như châu ngọc gấm vóc.

... vụ án giải, hung thủ định, nàng thể chọn ai, thể xác định là ai đây?

Nỗi lo âu phiền muộn trong lòng khiến dày nàng co thắt, nôn khan nhưng chỉ trào nước mắt, cách nào giải tỏa.

Nàng trốn chạy khỏi linh đường, dựa tường hít sâu, cố gắng trấn tĩnh .

Đợi cảm xúc định, nàng đến chỗ Khương đại phu lấy t.h.u.ố.c trị thương, đó hậu viện cảm tạ Tiết Tích Dương.

"Lần gặp hiểm cảnh, nếu Tiết lang quân kịp thời báo tin, e rằng trúng kế, giờ bại danh liệt, còn chốn dung ."

Vì chuyện tiện để khác , Thiên Đăng cho các thị nữ đợi bên ngoài, tự tay đưa t.h.u.ố.c cao cho Tiết Tích Dương.

"Huyện chủ hà tất khách sáo với như ?" Tiết Tích Dương mỉm với nàng: “Dù cũng nhờ Huyện chủ thu lưu, nếu nàng, vẫn đang ở nhà chịu đựng dày vò, đêm đêm đau khổ."

Có lẽ vì đuôi mắt trời sinh xếch lên, vì khóe môi luôn nhếch , khi nàng, cả toát lên vẻ dịu dàng khiến đắm chìm.

Tim Thiên Đăng thót . Người mặt chu đáo khéo léo, lời ngọt ngào tha thiết, liệu... hiềm nghi giở trò ?

Rồi suy rộng những khác: Kỷ Lân Du hừng hực khí thế, Mạnh Lan Khê ôn nhu tinh tế, Thương Lạc ngây thơ trong sáng, Kim Đường chân thành tha thiết, Yến Bồng Lai thoát tục phiêu dật... Nàng thực sự thể tưởng tượng nổi bàn tay đen tối quỷ quyệt phía rốt cuộc là ai trong họ.

Loading...