THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 56: Lâm Bồn
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:34:42
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Mẫn vội lao tới đỡ lấy vợ, Cát ma ma đang từ trong nhà bước .
Cát ma ma cũng hoảng hồn, luống cuống : "Hoàng phu nhân bảo ngủ , cứ về nhà thăm A Ngạn, nên..."
Hoàng Mẫn thấy sắc mặt vợ trắng bệch, đôi môi tím tái run rẩy, nàng trải qua một trận giằng co, đột ngột tin em trai qua đời, tình hình chắc chắn . Hắn vội dìu nàng định đưa nhà.
Dương Gia Chỉ túm c.h.ặ.t t.a.y chồng, ôm bụng, khó khăn thốt từng tiếng đứt quãng: "Đau... Bụng ... đau quá..."
Định Tương phu nhân vội vàng chạy tới xem xét, gần thấy váy nàng loang một mảng m.á.u đỏ, kinh hãi đến quên cả : "Thế ... thế là sắp sinh ?"
Thiên Đăng lập tức lệnh: "Mau gọi Khương đại phu tới! Cho đến Hồi Xuân Đường mời Lương đại phu, gọi cả Bình ma ma và Lục nương t.ử nữa!"
Dương Gia Chỉ từ khi m.a.n.g t.h.a.i đứa bé luôn lao lực quá độ, t.h.a.i vững, nay vì kinh sợ đau buồn mà chuyển sớm, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Hai vị đại phu bắt mạch xong đều cho rằng cái t.h.a.i giữ nữa, đứa trẻ chắc chắn sẽ sinh non, giờ chỉ còn cách giúp sản phụ sinh càng nhanh càng .
Dương Gia Chỉ chịu đựng cơn đau chuyển , ép uống đủ loại t.h.u.ố.c thang. sức lực nàng cạn kiệt, cửa nhất thời mở, vật vã đến nửa đêm, tiếng rên rỉ đứt quãng mà vẫn sinh .
Hoàng Mẫn ngừng trong gió tuyết ngoài cửa, miệng lẩm bẩm liên hồi: "A Ngạn đều bình an vô sự, đứa nhất định cũng sẽ ."
Còn Định Tương phu nhân nước mắt đầm đìa cầu khấn thần phật, mất con trai , xin ông trời đừng bắt bà mất thêm con gái.
Thiên Đăng nắm tay Định Tương phu nhân một cái, cảm giác lạnh như băng sương. Nàng bất giác nhớ ngày đón Dương Gia Chỉ về nhà, vô tình thấy trong gương hình ảnh dì rơi lệ.
Đến giờ nàng vẫn hiểu vì Định Tương phu nhân suy sụp lóc như .
Huyền Cơ cô cô bên cạnh khuyên: "Ta thấy nhất thời đứa trẻ , Hoàng phu nhân cũng nghỉ ngơi một chút để lấy sức. Sắp canh ba , Huyện chủ và phu nhân mấy ngày nay việc nhiều, tâm lực tiều tụy, hãy chợp mắt một lát ."
Hoàng Mẫn cũng : "Ta nhất định sẽ túc trực bên cạnh Gia Chỉ. Nhạc mẫu và Huyện chủ cứ yên tâm, nếu tin tức sẽ cho báo ngay."
Thiên Đăng hôm nay bôn ba vất vả, cảm xúc lên xuống thất thường, quả thực chút gượng nổi nữa, sợ ngất xỉu thì phiền phức nên dặn dò kỹ lưỡng các ma ma và thị nữ cùng Định Tương phu nhân về Vương phủ nghỉ ngơi.
"Dì yên tâm , Gia Chỉ tỷ dù cũng từng sinh nở , đại phu và bà đỡ đều tận tâm, chắc chắn sẽ tròn con vuông."
"Mong là ..." Định Tương phu nhân lẩm bẩm: “Chỉ là dù đứa bé bình an chào đời, là trai gái, nhà họ Hoàng rốt cuộc chịu nhận ..."
Thiên Đăng : "Nếu quả thật là bé gái mà nhà họ Hoàng nhận, dì cứ mang về nuôi. Có đứa cháu gái bên cạnh hủ hỉ, dì cũng đỡ cô quạnh."
Định Tương phu nhân ngẩn , trong đôi mắt mệt mỏi thoáng qua tia sáng nhưng cũng chỉ trong chớp mắt vụt tắt.
"Thôi, cháu gái ngoại cũng chẳng thể chống đỡ môn đình, nuôi mười mấy năm cũng gả , nuôi con gì..." Định Tương phu nhân lắc đầu, lẩm bẩm: “May mà Gia Chỉ con đầu lòng là con trai, nó công với nhà họ Hoàng. Dù đứa bé giữ thì nó vẫn còn bé Ngạn, con trai nương tựa, đến nỗi nhà chồng ruồng bỏ... Cầu Bồ Tát phù hộ, Gia Chỉ m.a.n.g t.h.a.i con trai, chuyện sẽ thôi, ngàn vạn đừng là con gái..."
Thiên Đăng gì thêm, để Cát ma ma hầu hạ phu nhân nghỉ ngơi .
Đợi bà Cát ma ma dìu về phòng, Huyền Cơ cô cô cùng Thiên Đăng mới thở dài một tiếng: "Định Tương phu nhân cũng thật là... Con gái đang thập t.ử nhất sinh mà bà chỉ lo nghĩ đến những chuyện đó."
Thiên Đăng lắc đầu, trong lòng chỉ thầm cầu nguyện cho Dương Gia Chỉ, mong nàng sớm sinh hạ đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-56-lam-bon.html.]
Tiếc , nàng về chợp mắt nửa đêm, sáng hỏi thăm tình hình Dương Gia Chỉ thì chỉ nhận cái lắc đầu.
"Vật vã cả đêm , đứa bé lú đầu, thấy thóp . biểu tiểu thư thực sự hết sức, rặn mấy , lả . Đại phu kê canh sâm bổ khí, nhà bếp đang sắc, hy vọng biểu tiểu thư lấy nguyên khí để rặn thêm nữa."
Thiên Đăng cả đêm lo lắng, ngủ yên giấc, chỉ thấy tai ù , thái dương giật liên hồi, đau đầu như búa bổ.
Nàng hối hận, nghĩ tối qua lẽ nên để Mạnh Lan Khê qua giúp ngủ ngon, nhưng nghĩ , mới vài phụ thuộc thì sự yếu đuối chuyện .
Vội vàng dùng xong bữa sáng, nàng đang định qua chỗ Dương Gia Chỉ thăm hỏi thì Lưu Ly nhớ chuyện quan trọng, bẩm báo: "Sáng sớm Kỷ lang quân đến hai , vì Huyện chủ dậy nên ngài về."
Thiên Đăng hỏi: "Hắn chuyện gì ?"
"Nói là chuyện nữ sử phủ Cáo Quốc công chúa gì đó. Em nghĩ phủ công chúa với Vương phủ cũng chẳng qua , chắc chuyện lớn ."
Thiên Đăng đáp, nhưng rõ ràng đẩy nhanh tốc độ sửa soạn, khỏi cửa bèn thẳng hậu viện.
"Hôm qua Thiên Thủy nhắc đến nữ sử phủ Cáo Quốc công chúa, bảo là vì nhà năm xưa Vương gia xử t.ử nên báo thù vu oan Huyện chủ, tức điên ! Thế là chạy thẳng đến Bộ Binh tra hồ sơ, văn thư quân đội của Vương gia năm xưa đều niêm phong ở đó. Ta gọi mấy giúp tra xét long trời lở đất, cuối cùng cũng tìm !"
Nhanh chóng hồ sơ, Kỷ Lân Du chút đắc ý, đặt mấy tờ giấy chép vội mặt nàng: "Nhìn xem, Diêu Cáo Đồ, năm Đại Lịch thứ mười hai thăng Thất phẩm Chí quả Hiệu úy. Năm Đại Lịch thứ mười ba, tự xin dẫn quân trấn thủ ải xa ở An Tây Đô hộ phủ, thuộc quyền Xương Hóa Vương. Ai ngờ mang tiếng trấn thủ nhưng ngầm dẫn cướp bóc thương khách, g.i.ế.c cướp của, Xương Hóa Vương thế t.ử phát hiện, dùng quân pháp xử chém."
Thiên Đăng lướt nhanh, xem tờ tiếp theo.
Đã phạm quân kỷ, đương nhiên tiền tuất, họ hàng cướp đoạt nhà cửa, sinh kế còn, vợ Diêu Cáo Đồ bỏ con gái mồ côi để tái giá. Con gái Hoa Điểu sứ* mua cung, đó ban cho phủ Cáo Quốc công chúa.
*Người tuyển chọn mỹ nữ.
"Đây là khi tra Diêu Cáo Đồ, theo nguyên quán trong hồ sơ đến khu phố từng ở để ngóng."
Thiên Đăng cuộc đời vắn tắt mấy trang giấy mỏng manh hồi lâu, hỏi: "Cô tỷ gì ?"
"Không, trong nhà chỉ cô là con gái. Nghe hàng xóm , năm xưa cha cô xin ải xa là vì sợ lỡ mệnh hệ gì thì vợ con tự bảo vệ , nên mới sợ c.h.ế.t khiếp nhược, dám mạo hiểm." Kỷ Lân Du bĩu môi: “Đàn ông đại trượng phu mà rụt rè sợ sệt như thế thì lính tráng gì, lập công trạng gì!"
Thiên Đăng hai tờ giấy mỏng, mắt hiện lên hình ảnh gia đình ôm lóc cửa doanh trại cấm quân Bắc Nha hôm qua.
"Hắn sợ giữ vợ con, nhưng từng nghĩ đến vợ con của những thương khách cướp bóc ?" Thiên Đăng cất hồ sơ, bảo Kỷ Lân Du: “Đa tạ Kỷ lang quân, phiền vất vả vì ."
"Ấy, khách sáo thế, dù cũng là phu..." Kỷ Lân Du đến đây, khuôn mặt đen vì thường xuyên dãi nắng dầm mưa cưỡi ngựa cũng ửng đỏ, ngượng ngùng đổi giọng: “Dù cũng ở nhờ hậu viện của nàng lâu như , chút chuyện nhỏ cho Huyện chủ là đương nhiên."
Thiên Đăng gật đầu chào , lúc dậy hậm hực : "Thật ngờ lòng đám hiểm ác như , thù cũ bao năm mà chúng cũng tìm để hại Huyện chủ!"
"Đây e là chỉ mới bắt đầu thôi." Thiên Đăng thản nhiên : “Đường cùng d.a.o hiện, thấy m.á.u thì thể êm nữa."
Kỷ Lân Du há miệng định gì đó nhưng thôi, chỉ sườn mặt bình thản của nàng, trong lòng chợt nghĩ: Tại rõ mặt là hiểm cảnh trùng trùng mà Huyện chủ dường như... chẳng hề bận tâm?