THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 57: Bắt Cóc

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:41:57
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Doanh trại Bắc Nha Cấm quân cách lăng mộ Xương Hóa Vương xa.

Đồi Mồi phi ngựa xông thẳng doanh trại, lính canh Bắc Nha lập tức chặn .

Nàng ôm chặt cổ ngựa, hoảng loạn hét lên: "Huyện chủ Linh Lăng gặp chuyện , gặp Lăng Tư giai của các !"

Bắc Nha Cấm quân đương nhiên Thần Sách quân Tư giai Lăng Thiên Thủy là một trong những ứng viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng. Nghe nàng , thu bàn tay đang định kéo nàng xuống ngựa.

Người ở thao trường bên cạnh cũng kinh động, một kỵ mã phi nhanh tới, ngựa tay cầm cung, uy thế bức , là Lăng Thiên Thủy.

Nhìn Đồi Mồi nhếch nhác rạp lưng ngựa, trầm giọng hỏi: "Huyện chủ ?"

"Huyện chủ gặp bọn cướp ở sơn lăng, thị vệ và lính giữ lăng đều cản bọn chúng, ... bắt !"

"Sơn lăng?" Lăng Thiên Thủy liếc về hướng lăng mộ Xương Hóa Vương, suy nghĩ một chút lệnh cho binh sĩ bên cạnh: “Lưu Tam, dẫn men theo sông Quyết về phía Tây; Phùng Nhị, đến Đại Lý Tự báo tin cho Thôi Thiếu khanh, Huyện chủ lưu khấu bắt cóc ."

Dứt lời, hiệu mở chuồng ngựa phía , thúc ngựa lao như tên b.ắ.n khỏi doanh trại.

Cận vệ phía nhao nhao lên ngựa, cuốn theo đàn ngựa xuất chuồng, theo phi nhanh về phía núi đồi mặt.

Thiên Đăng xóc nảy lưng ngựa đến mức mở nổi mắt, bên tai chỉ tiếng gió ù ù. Cơn đau ở hông tan, n.g.ự.c khó thở vô cùng.

Nàng theo bản năng giãy giụa, thoát khỏi sự kìm kẹp của tên cướp.

đối phương cưỡi ngựa quá điêu luyện, rõ ràng lớn lên lưng ngựa từ nhỏ, hạng khuê các tiểu thư như nàng thể so bì. Hắn một tay ghìm cương, một tay giật đai lưng của nàng, giữ chặt hai tay đang khua khoắng của nàng quấn vài vòng, thắt một nút c.h.ế.t.

"Buông !" Thiên Đăng cam lòng giãy giụa, nhưng một chưởng ấn chặt xuống lưng ngựa, xóc nảy đến thất điên bát đảo con ngựa đang phi nước đại, mắt chao đảo dữ dội, ý thức cũng dần mơ hồ.

Cũng chạy bao lâu, ngựa mệt, cuối cùng chúng cũng chậm , nghỉ ngơi giữa núi rừng.

Thiên Đăng ôm ngực, co quắp trong bụi cỏ, bộ dạng buồn nôn, ý thức tán loạn, bò cũng bò dậy nổi.

"Quý nữ Trường An, nuông chiều từ bé, thế thì bây giờ?" Đám thấy nàng như tụ bàn bạc.

"Làm cái gì? Người trong tay, đương nhiên là lôi về." Tên đàn ông bịt mặt cầm đầu nhảy xuống ngựa, xổm mặt Thiên Đăng, ngắm nghía bộ dạng mắt lờ đờ của nàng, bóp mũi giọng ồm ồm: “Cô nương xinh nhất Trường An, ông đây cướp dễ!"

Thấy giọng quái gở, đám cướp bên cạnh đều ha hả: ", lôi về áp trại phu nhân!"

Bọn chúng tuy đều bịt mặt nhưng giọng điệu kỳ quái, rõ ràng địa phương. từ khi loạn lạc, binh phỉ hoành hành, giọng nam bắc lẫn lộn cũng chẳng gì lạ.

Thiên Đăng yếu ớt trừng mắt tên đàn ông mặt, há đôi môi nứt nẻ định nhưng vì kiệt sức nên chẳng thốt nên lời.

Tên đàn ông lấy bình nước bên , bóp miệng Thiên Đăng đổ cho nàng hai ngụm nước.

Động tác của khá thô lỗ vô lễ, đợi nàng uống xong nước còn véo cằm nhọn của nàng, hì hì hai tiếng, vẻ đắc ý giấu diếm.

Thiên Đăng mặt thoát khỏi tay , phẫn hận c.ắ.n chặt môi .

Hắn nào chịu tha, bẻ mặt nàng , ngắm nghía khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của nàng, nghĩ đến việc cuối cùng nàng cũng rơi tay , càng càng đắc ý, ngón tay cái di chuyển lên , vuốt ve khóe môi nàng, cúi đầu định hôn một cái.

Cúi đầu xuống mới nhớ còn đang đeo khăn che mặt.

Đang cân nhắc xem nên vén khăn lên hôn tiếp thì lưng gió lớn thổi tới từ cánh đồng hoang, mang theo tiếng vó ngựa dồn dập.

Hắn lập tức dậy, đầu .

Trên cánh đồng hoang vu trong ánh chiều tà, chân trời thấp thoáng bụi bay mù mịt.

Hắn dám tin, trố mắt đang tới. Gần như trong nháy mắt, bóng và ngựa gầm rú hiện ...

Là một toán khinh kỵ binh Đại Đường đang phi ngựa lao về phía họ.

Người dẫn đầu một ngựa , dù cách xa, mặt mũi trong ánh chiều tà rõ, nhưng uy thế hung hãn thể thấy bằng mắt thường khiến tim đập chân run, nhận ngay phận đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-57-bat-coc.html.]

"Không thể nào, nhanh thế ?"

Hắn túm lấy Thiên Đăng, chân tay luống cuống đẩy nàng lên lưng ngựa.

Thiên Đăng đương nhiên chịu, giãy giụa lưng ngựa, đầu đến cứu .

Lăng Thiên Thủy.

trách cứ nàng, bất mãn với việc của nàng, nhưng cuối cùng vẫn đến cứu nàng.

Chạy một mạch đến đây, sức ngựa cạn, tốc độ ngựa Lăng Thiên Thủy cưỡi giảm hẳn.

Hắn huýt sáo một tiếng, hiệu cho con ngựa khác phía lao nhanh đến bên cạnh, đó ấn tay lên lưng ngựa, nhảy vọt lên cao đáp xuống con ngựa tiếp sức, động tác nhanh nhẹn dũng mãnh, trong chớp mắt đổi ngựa mới.

Ngựa mới tích lực lâu, khi lao về phía cuốn theo bụi mù cuồn cuộn, trong ánh chiều tà màu tím sẫm như mũi tên rời cung lao vút tới.

Thấy uy thế của như , đám cướp sợ mất mật, chân tay luống cuống lên ngựa bỏ chạy.

Thiên Đăng giãy giụa cản trở động tác của đối phương, tiếc là tay trói, chân đạp ngựa, bất lực, chỉ đành mặc cho đối phương mang theo chạy trốn.

Trời càng lúc càng tối, tiếng cú kêu thê lương trong rừng, tên cướp mang theo nàng chạy thục mạng về phía , phân biệt mục đích, chọn phương hướng, chỉ cắm đầu chạy.

Tiếc là kỹ thuật cưỡi ngựa của đám cao siêu đến thì ngựa cũng mệt mỏi, mà Lăng Thiên Thủy phía quá dũng mãnh, cách vốn chỉ tầm một mũi tên nay càng lúc càng gần.

Thấy đuổi kịp chỉ là chuyện sớm muộn, tên cầm đầu nghiến răng c.h.ử.i thề một tiếng, huýt sáo một cái, đám cướp đang chạy trốn lập tức tản tứ phía.

Mấy chục kỵ binh tản cánh đồng tối om, hòa núi sông mênh mông, tìm kỵ binh bắt giữ Thiên Đăng quả thực khó như lên trời.

Tiếc , ngay khi đám cướp tưởng đắc kế, đối phương bó tay hết cách thì thấy trong bóng tối phía bỗng đốm lửa bùng lên, soi sáng dòng sông Quyết uốn lượn.

Bên dòng sông cắt ngang đông tây sớm binh lính mai phục.

Đám cướp như bầy dê sói đuổi, chui đầu vòng vây giăng sẵn, qua sông , chia cắt tấn công, lập tức tan tác.

Trước chặn đường, truy binh, trong chớp mắt đám cướp nào dám ứng chiến, hoảng hốt tìm đường chạy trốn chỉ còn cách chạy dọc theo bờ sông, chạy trốn thục mạng trong bụi rậm.

Thiên Đăng rạp lưng ngựa, chỉ là xóc nảy đến chóng mặt, cành cây ngọn cỏ quất mặt và nàng loạn xạ, đau rát.

Nàng đành vùi mặt ngựa, dùng hết sức bình sinh hét lên: "Thả xuống, bọn họ mới tha cho ngươi!"

"Đừng hòng!" Hắn rõ ràng thấy nhưng chỉ nghiến răng hừ một tiếng, giơ tay ấn mạnh nàng xuống lưng ngựa.

Lực đạo mạnh đến mức suýt gãy lưng nàng, rõ ràng là hận nàng thấu xương.

Tiếng vó ngựa dồn dập phía , Lăng Thiên Thủy áp sát họ. Chỉ cách ba năm ngựa, đầu thể thấy ánh mắt lạnh lẽo của , trong đêm tối hoang vu còn đáng sợ hơn cả ánh đao trong tay.

Cảm giác ngạt thở ập xuống đầu, trán lạnh toát, cảm thấy c.h.ế.t chắc .

Bên sườn bỗng tiếng ngựa hí bi thương, hóa là thuộc hạ của liều thúc ngựa lao thẳng Lăng Thiên Thủy.

Ngựa đang phi nhanh bất ngờ va chạm cản trở, chân ngựa chắc chắn sẽ gãy, lúc đó cả hai con ngựa đều sẽ thương nặng.

Lăng Thiên Thủy thấy đối phương liều mạng như mà đà ngựa của quá mạnh thể dừng , trong chớp mắt điện quang hỏa thạch bèn tung nhảy lên. Ngay khi ngựa bên cạnh lao tới, tung một cước thật mạnh kỵ thủ đối phương.

Kẻ đó hét t.h.ả.m một tiếng, rơi ngay xuống ngựa. Cuộc giao phong đối mặt quá nhanh, tay vẫn còn nắm chặt dây cương buông, khó tránh khỏi kéo đầu ngựa lệch về phía .

Chỉ một chút sai lệch trong khoảnh khắc đó, hai con ngựa tuy va cùng ngã xuống đất nhưng lực và tốc độ đều giảm, thương chí mạng.

Thấy đối phương còn giãy giụa định bò dậy, Lăng Thiên Thủy đ.â.m một đao bả vai . Trong tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, đối phương cuối cùng cũng buông lỏng dây cương, còn sức bò dậy nữa.

Chỉ chậm trễ trong giây lát, dù tốc độ nhanh đến , đợi khi Lăng Thiên Thủy kéo ngựa dậy, phi lên ngựa nữa thì trong bụi rậm phía mất hút mục tiêu truy đuổi.

 

Loading...