THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 58: Bóng Tối
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:41:58
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya bắt cóc bôn ba, Thiên Đăng lưng ngựa xóc rung, đầu óc cuồng.
Mãi đến khi thần trí sắp còn tỉnh táo, kẻ bắt cóc nàng thấy phía còn dấu vết truy binh mới bực bội thở dốc, cho con ngựa kiệt sức chạy chậm .
Bụi rậm lộn xộn, phía là dốc khe núi, là nơi nghỉ ngơi an .
Hắn kéo nàng xuống ngựa, cũng cởi trói tay cho nàng, chỉ đẩy nàng đến bên khe núi để nàng dựa bờ nước nghỉ ngơi.
Tóc mai Thiên Đăng rối bời, mặt còn chút máu. Ánh trăng chiếu xuống khe suối, sóng nước phản chiếu ánh trăng lấp lánh lên mặt nàng, khuôn mặt tái nhợt phủ một lớp mờ ảo khiến nàng mong manh như sương khói.
Người đàn ông với lồng n.g.ự.c đầy ắp phẫn nộ oán hận cũng thất thần trong giây lát, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn vô thức đưa tay lên, vén những lọn tóc rối vướng mặt nàng, khi chạm vết sẹo đứt đoạn lông mày nàng, đầu ngón tay bất giác nhẹ nhàng hơn, lướt qua vết thương cũ năm xưa.
Nàng nghiêng đầu tránh tay .
Trong lòng dâng lên nỗi bực bội, túm lấy tóc nàng định ép nàng đối mặt với , nhưng giơ tay lên sờ thấy mặt đang đeo mặt nạ, nghiến răng, hất tay đẩy nàng , dậy về phía , dường như đang đợi đồng bọn.
Tiếc là phía chỉ tiếng gió rừng đêm tối, bất kỳ động tĩnh nào.
Hắn đang lắng tai tiếng vó ngựa thì bỗng bên cạnh tiếng thở dốc dồn dập. Quay đầu , Thiên Đăng dựa khe núi mày nhíu chặt, há miệng thở hổn hển kịch liệt, mặt trắng bệch như giấy, rõ ràng là thở nổi.
Hắn kinh hãi, cúi xuống bóp má nàng kiểm tra tình hình: "Làm thế?"
"Ngươi... ngươi Trường An?" Thiên Đăng thở gấp nhưng vẫn quên hỏi vặn .
Hắn bóp mũi, giọng kỳ quặc: "Sao !"
"Không... ngươi , nếu là Trường An thì ... từ nhỏ mắc chứng hen suyễn cấp tính... cho nên, cho nên ít khi ngoài..." Thiên Đăng thở hổn hển, dựa tảng đá ánh mắt tan rã: “Giúp ... nới lỏng , ... phát bệnh , thở ..."
Thấy nàng mặt mày tái mét, nghĩ đến con gái Đại Đường nhiều hai bước thở ba cái, nàng là một quý nữ nuông chiều từ bé đột nhiên bắt cóc, xóc nảy lưng ngựa nửa đêm, bệnh cũ tái phát mới là lạ.
Trong lòng tuy nghĩ nhưng nhớ đến phụ nữ giỏi nhất là lừa gạt dối trá, hại nông nỗi , nỗi hận trong lòng khó tiêu nên mặc kệ nàng.
Hơi thở Thiên Đăng ngày càng ngắn, cuối cùng sức lực suy kiệt, trượt dần theo tảng đá lưng, sắp ngã xuống khe núi.
Hắn túm lấy nàng để nàng ngã xuống nước. Vỗ vỗ má nàng, thấy má nàng lạnh ngắt, cúi đầu phản ứng gì, đến thở cũng yếu ớt như cành hoa tàn úa rũ xuống, đè nặng lên cánh tay .
Không c.h.ế.t thật đấy chứ? Lời chê bai con gái Đại Đường yếu ớt đây chẳng lẽ thành sự thật ?
Hắn lo lắng, vội vàng xé dải lụa quấn tay nàng , cởi trói đôi tay trói quặt để nàng dễ thở hơn.
Hắn đỡ Thiên Đăng thẳng dậy, vuốt lưng giúp nàng thuận khí: "Vất vả lắm mới cướp nàng về, đừng c.h.ế.t đấy..."
Lời còn dứt, bỗng thấy cổ mát lạnh, một vật sắc nhọn ngắn nhỏ kề ngay cổ ...
Là món quà sinh nhật Lăng Thiên Thủy tặng nàng, lưỡi d.a.o Bách Luyện giấu trong vòng tay.
Hắn dám tin, đôi mắt lớp mặt nạ trừng trừng nàng. Người phụ nữ nãy còn yếu ớt sắp c.h.ế.t, giờ phút mặt tuy vẫn trắng bệch nhưng sắp lấy mạng .
"Vương t.ử Dược La Cát Minh Thứu, cẩn thận chút." Mũi d.a.o của Thiên Đăng ấn nhẹ cổ chút nương tay: “Chỗ là động mạch chủ đấy, lỡ may đ.â.m trúng... e là m.á.u chảy cầm ."
Thân hình cứng đờ, một là kiêng dè lưỡi d.a.o trong tay nàng, hai là ngờ Thiên Đăng sớm thấu phận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-58-bong-toi.html.]
Hắn buồn bực thổi phì phì tấm vải che mặt, cũng chẳng thèm bóp mũi giọng quái dị nữa, chỉ hỏi: "Sao nàng là ?"
Lưỡi d.a.o trong tay Thiên Đăng lơi lỏng chút nào: "Nếu thì bảo Đồi Mồi tìm Lăng Thiên Thủy? Ta nghĩ chỉ mới trị ngươi."
Minh Thứu tức tối thôi. Không ngờ giả bộ suốt dọc đường, nhưng thực ngay khoảnh khắc cướp nàng là .
"Tiên Châu, là nàng với ! Nàng nhét hoa , bảo g.i.ế.c bà Công chúa Cáo Cuốc, mà về thế sẽ cả trăm năm! Không bắt nàng về, còn mặt mũi nào nữa?!"
Hắn tức giận nhảy dựng lên, mặc kệ lưỡi d.a.o cổ để mặc cổ rạch rách, m.á.u tươi chảy dọc theo lưỡi d.a.o xuống tay nàng.
Thiên Đăng thở dài, thu lưỡi d.a.o nhỏ , xoay vũ khí dẻo dai trở vòng tay, giật tấm vải che mặt của xuống, thẳng mắt , trịnh trọng : "Cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa, phát hiện ẩn tình khác. Trước đó ở lầu Thanh Huy biện giải cho ngươi là của , xin ngươi."
Minh Thứu chộp lấy cổ tay nàng, trừng mắt nàng, cơn giận vẫn nguôi.
" đóa hoa châu vàng đó thực sự đặt lên ngươi. Hôm đó đến hồ Khúc Giang muộn nhất, gặp Cáo Quốc Công chúa, thể lấy hoa châu của bà ? Mà đêm hôm chúng xô xát ở hậu viện, những khác cũng cơ hội vu oan cho ngươi, vì thể khẳng định, hãm hại ngươi chắc chắn là một trong những lang quân ở hậu viện của ."
Nghe nàng sắc mặt Minh Thứu mới khá hơn chút: "Thế mà nàng còn giúp khác nhục !"
"Ta vu oan cho Vương tử, chỉ là lúc đó nghĩ thông suốt nhân quả." Thiên Đăng sai , đành kiên nhẫn dỗ dành : “Sau đó Thôi Thiếu khanh và Lăng Tư giai đều chỉ sai của , mới nhận đổ oan cho ngươi, đang dốc sức tìm kiếm manh mối để chuộc , Cho nên Minh Thứu Vương tử, nếu bây giờ ngươi bắt về, ai lật bản án cho ngươi, chân tướng cứ thế chôn vùi, ngươi mới thực sự chê trăm năm, thậm chí sử sách còn ghi một vụ án oan ngươi g.i.ế.c hại Cáo Quốc Công chúa đấy!"
Minh Thứu chằm chằm nàng, hỏi: "Nàng thực sự tra rõ chân tướng, trả sự trong trắng cho ?"
"Phải, khoanh vùng hung thủ, chỉ cần về, bao lâu nữa nhất định thể trả sự trong sạch cho Vương tử."
"Vì nàng điều tra những khác, những vị hôn phu đến ?"
Giọng điệu chút kỳ quặc, nhưng Thiên Đăng bắt đầu điều tra từ lâu , đương nhiên gật đầu: "Phải, ngoại trừ Thôi Thiếu khanh và Lăng Tư giai, mỗi đều đang điều tra kỹ lưỡng."
Minh Thứu hỏi gì nữa, chỉ chằm chằm nàng. Rõ ràng ánh trăng sáng lắm, nhưng ánh sáng nóng bỏng trong mắt , giống như sói đầy vẻ hưng phấn, tuy giống sự phẫn hận lúc bắt cóc nàng, nhưng khiến nàng rợn , rốt cuộc tại kỳ quái như .
"Vậy nàng định bù đắp cho thế nào?"
"Ta sẽ lôi hung thủ thật sự , công khai xin ngươi để bồi thường."
"Thế đủ." Minh Thứu đưa tay sờ vết thương cổ, lau giọt m.á.u đông, đôi mắt sáng lấp lánh liếc xéo nàng: “Nàng theo về, Vương phi của , nếu khỏi ."
Thiên Đăng cạn lời, dậy : "Việc nặng nhẹ nhanh chậm, giờ tiếng oan lưng ngươi còn giải , về giúp ngươi bắt hung thủ ."
Minh Thứu khôn , nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Làm nàng lừa nữa ? Không , nàng bảo đảm !"
Thiên Đăng đương nhiên thể đưa lời bảo đảm, dùng sức rụt tay thoát khỏi sự kìm kẹp của .
dùng sức kéo mạnh, ôm nàng lòng, chằm chằm nàng: "Ta tin nàng nữa, trừ khi nàng trả tiền cọc!"
"Tiền cọc gì?" Thiên Đăng giãy giụa, giơ tay cố sức đẩy .
Thực nàng Minh Thứu khỏe mạnh cường tráng, chắc chắn thoát , trong đầu tính toán chỉ nghĩ cách thoát , hoặc cố gắng kéo dài thời gian để Lăng Thiên Thủy và Kỷ Lân Du đuổi tới.
Ai ngờ đẩy một cái, Minh Thứu thực sự kêu đau một tiếng, ngã vật đất, đập mạnh xuống bãi đá bên .
Thiên Đăng kinh ngạc, thấy co quắp đất, ôm chặt vai, ánh trăng và ánh nước, kẽ ngón tay lóe lên ánh sáng sắc lạnh, rõ ràng là một mũi tên dính máu.