THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 58: Chân Hung

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:39:56
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa xuân năm nay mưa nhiều, mộ phần của Kim Kính Đình tuy xây dựng bề thế nhưng khó tránh khỏi nước lũ xói mòn, mấy tảng đá ở góc sụt lở.

Thợ lo việc tang lễ dựng rạp vải đỏ che kín huyệt mộ, để lộ ánh mặt trời.

Trong tiếng tụng kinh của các pháp sư, cửa mộ mở , quan tài bên trong đưa lên.

Cỗ quan tài sơn mài đen tuyền dày và nặng, nhưng dù cũng chôn đất mười năm, nơi ẩm thấp nên tấm triệu phủ quan tài mục nát. Khi khiêng quan tài khỏi huyệt, một góc quan tài va đá lát sứt một miếng.

"Không , đằng nào khi cải táng về mộ tổ cũng bốc mộ quan tài mới mà." Quản gia Kim phủ cẩn thận chỉ dẫn đội khiêng quan, chú ý để rạp vải đỏ bên luôn che kín quan tài, tránh kinh động hồn phách.

Đoàn thổi kèn đ.á.n.h trống, tụng niệm kinh văn, tiến về ngọn núi nơi đặt mộ tổ Kim gia.

Kim gia giàu , ở đây cũng xây một khu nhà lớn để tiện cho việc trông coi mộ phần và cúng tế ngày lễ tết. Người nhà họ Kim đợi sẵn cùng đón quan tài đặt ở hậu viện.

Mọi ai nấy tất bật, lo hậu sự cho Kim Đường, lo chuyện cải táng cho Kim Kính Đình. Thỉnh thoảng nhớ hỏi vọng: "Bên phía Mạnh gia bàn xong ? Khi nào thì đưa tới?"

"Sắp , sắp , đang đường tới, lát nữa là đến thôi."

Vừa dứt lời, ngẩng lên , quả nhiên thấy một cỗ quan tài khá mới đưa tới, vội vàng đón trong viện, đặt cùng chỗ với quan tài của Kim Kính Đình.

Căn phòng nhỏ hẹp đặt hai cỗ quan tài một lớn một nhỏ, lập tức trở nên chật chội. Mọi cũng chẳng ở lâu bên cạnh quan tài, bèn đóng cửa , tiền viện lo việc riêng.

Thấy rời hết, nơi ai trông coi, từ trong góc tối một bóng lách , là gã thanh niên ngóng chuyện Kim gia dời mộ ở quán .

Đám tang hỗn loạn, đông như nêm, đủ hạng thổi kèn ca hát, trộn trong chẳng ai mảy may để ý.

Thấy bốn bề vắng lặng, xách theo thùng gỗ chuẩn sẵn, rón rén lẻn phòng.

Xách thùng giữa hai cỗ quan tài một lúc, đưa tay khẽ vuốt ve cỗ quan tài nhỏ hơn mới đưa thì thầm: "Mẹ, xin . Mẹ yên tâm... con sẽ đưa tro cốt của về Thục Trung."

Dứt lời, c.ắ.n răng, bật nắp thùng.

Bên trong là một thùng dầu đầy ắp.

Hắn xách thùng tưới đẫm dầu lên cả hai cỗ quan tài, rút từ thắt lưng một cái ống lửa, chuẩn mở nắp thổi lửa.

"Mạnh lang quân, đốt quan tài hủy thi thể, là hủy t.h.i t.h.ể của ruột , e là lắm nhỉ?"

Một giọng trong trẻo vang lên từ phía , mang theo ý lạnh thấu xương.

Thân hình chấn động, lập tức xoay cửa.

Cánh cửa khép hờ đẩy toang, bóng dáng Thiên Đăng hiện trong ánh nắng rực rỡ bên ngoài. Dưới ánh mặt trời gay gắt đầu hạ, hình nàng trông thật mong manh, nhưng đôi mắt đang chằm chằm sáng rực, mang theo áp lực bức .

Sau lưng nàng là Thôi Phù Phong, Minh Thứu, Tiết Tích Dương và cả Kỷ Lân Du, lẽ đang giam lỏng.

Nha dịch Đại Lý Tự nhanh chóng bao vây hiện trường, chặn nhà họ Kim đang hốt hoảng chạy tới ở bên ngoài, đồng thời đề phòng kẻ bên trong tẩu thoát.

Thiên Đăng chằm chằm kẻ mặt, từng bước tiến gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-58-chan-hung.html.]

Hắn theo bản năng tránh ánh mắt nàng, đưa tay sờ lên mặt như xác nhận lớp ngụy trang còn mất.

"Không cần che đậy nữa . Người giúp ngươi sửa đổi dung mạo trong Bắc Nha cấm quân thú nhận . Hắn xác nhận giúp ngươi đổi nhân dạng, và việc đó diễn ngay khi ngươi gặp nạn ở vách núi hẻm núi."

Thấy Thiên Đăng nắm rõ sự tình, nhất thời ngẩn ngơ, che giấu thế nào.

Lúc Minh Thứu nhảy bổ , chỉ hét lớn: "Đừng là đổi mặt, cho dù hóa thành tro cũng ngửi ! Người thơm phức, mùi giống hệt Huyện chủ, tức c.h.ế.t !"

Câu thật ngớ ngẩn, nhưng ai nấy đều hiểu ý của .

Kỷ Lân Du lao tới giật lấy ống lửa trong tay Mạnh Lan Khê, lấy lọ t.h.u.ố.c nước của quân y, tạt thẳng mặt .

Hắn nghiêng đầu né tránh, nhưng thoát động tác nhanh nhẹn của Kỷ Lân Du. Thuốc nước rửa trôi lớp ngụy trang nửa gương mặt, lộ đường cằm trắng trẻo thanh tú, khóe môi tròn trịa dịu dàng, và cả lúm đồng tiền sâu hoắm vô tình lộ khi mím môi.

Minh Thứu đắc ý chỉ mặt : "Là ngươi! Còn định lừa bọn ?"

Biết còn đường trốn, Mạnh Lan Khê dứt khoát xé bỏ nốt phần ngụy trang còn để lộ dung mạo thanh tú vốn của .

Thiên Đăng chớp mắt, chờ đợi lời giải thích.

Hắn như chuyện gì, thi lễ với Thiên Đăng, : "Xin Huyện chủ tha thứ cho Lan Khê gan bé bất tài. Vì thấy các vị lang quân cùng nhập phủ với lượt gặp chuyện, khiến sinh lòng sợ hãi, trốn tránh vị trí ứng cử viên phu quân, nhưng sợ triều đình truy cứu. lúc cùng đường, loạn quân bắt cóc rơi xuống vực, may mắn thoát c.h.ế.t, dám Vương phủ nữa nên đành chọn cách giả c.h.ế.t để cao chạy xa bay... Chỉ là ngờ vì lo hậu sự cho mà cuối cùng trùng phùng với Huyện chủ."

"Hóa . Nói thế thì thật trùng hợp, Mạnh lang quân đúng lúc định rời thì loạn quân bắt cóc gặp nạn, cơ hội đào tẩu hảo."

Thiên Đăng dứt lời, Tiết Tích Dương như mở miệng, dùng cái giọng nhất Trường An để những lời khắc nghiệt nhất: "Chứ còn gì nữa, cứ như tên binh phỉ c.h.ế.t đúng lúc để tác thành cho Mạnh lang quân , mà ly kỳ hơn là, rơi xuống vực c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như thế, còn Mạnh lang quân rơi cùng , giờ đây lành lặn một vết xước. Kỳ tích mà xảy ?"

"Hôm đó Phùng Dực kéo rơi xuống vực, Huyện chủ và đều tận mắt chứng kiến, sự thật là như ." Mạnh Lan Khê tỏ vô cùng bình tĩnh, hướng về phía Thiên Đăng : “Huyện chủ cũng trong hẻm núi cây cối rậm rạp, rơi xuống dây leo quấn nên mới thoát c.h.ế.t, trong lúc vội vã chỉ trầy xước ngoài da. Ta am hiểu y lý, tự tìm chút thảo d.ư.ợ.c chữa trị, còn đáng ngại nữa ."

Kỷ Lân Du sảng khoái : "Mạnh đúng là thần y! Đã thì mau cởi áo , cho chúng chiêm ngưỡng những vết thương rơi vực mà chỉ hai ba ngày lành lặn xem nào!"

Thấy gã lao tới định cởi áo , Mạnh Lan Khê theo bản năng lùi nửa bước, trong mắt thoáng qua tia hoảng loạn: "Trước mặt Huyện chủ, thể vô lễ như ..."

Thiên Đăng lạnh nhạt mặt , một lời.

Thấy tình hình đó, Minh Thứu cũng nhào tới. Thừa dịp Kỷ Lân Du giữ chặt vai và tay , giật phanh vạt áo , liếc qua một cái hét toáng lên: "Không rách! Một tí cũng rách!"

Mọi thể Mạnh Lan Khê, làn da trắng trẻo gầy gò, đừng là vết trầy xước va đập mới đây, ngay cả vết sẹo cũ cũng chẳng thấy .

Mạnh Lan Khê lúc cũng buông xuôi, im cho họ kiểm tra.

Ánh mắt chỉ hướng ngoài cửa, dường như đang mong chờ ai đó đến để xoay chuyển cục diện.

Thiên Đăng đang mong chờ ai. đó lúc vì sự sắp đặt của nàng, chắc đang chôn vùi trong đống hồ sơ khổng lồ của Bộ Binh, phân đến cứu .

Thôi Phù Phong hiệu cho Mạnh Lan Khê chỉnh y phục, : "Mạnh lang quân, bộ dạng của ngươi chẳng giống sống sót khi rơi xuống vực chút nào. Ta thấy cái gọi là bắt cóc mất tích, là sự thật nhỉ?"

"Hôm đó Mạnh lang quân gặp nạn, chúng chứng kiến bộ. tuy rằng từ đầu đến cuối chuyện xảy ngay mắt, nhưng vì trời chạng vạng tối, hẻm núi thâm u, sang vách núi phía xa vốn khó, thêm cây cối rậm rạp che khuất, cho nên nghĩ tất cả những gì chúng thấy từ xa chỉ là một vở kịch với những chi tiết hề rõ ràng..."

Nói đến đây, Thiên Đăng thẳng Mạnh Lan Khê, hỏi: "Sự đến nước , Mạnh lang quân hẳn sẽ thừa nhận, đó chỉ là một vở kịch do ngươi diễn mà thôi chứ?"

 

Loading...