THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 58: Kiếp nạn

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:05
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Má cảm thấy man mát, Thiên Đăng ngẩng đầu lên, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi.

Nàng Thôi Phù Phong hỏi: "Ngươi còn gì để ?"

Giản An Đình khàn giọng, trả lời khó nhọc: "Ta tội đáng muôn c.h.ế.t... còn gì để ."

Nha dịch Đại Lý Tự tiến lên, định giải .

Giản An Đình để mặc họ lôi dậy, đôi mắt u ám về phía Thiên Đăng, cầu khẩn: "Xin Huyện chủ cho gặp cha cuối khi ngục."

Hắn lấy từ trong tay áo một tờ giấy, dâng lên mặt Thiên Đăng, giọng khàn khàn: "Mấy ngày nay cha luôn túc trực đê vỡ, tìm cách hợp long (nối liền hai đầu đê). Ta suy nghĩ ngày đêm, ý tưởng sơ bộ, cũng vẽ phác thảo, chỉ là kịp bàn bạc cuối với cha. Ta ... khi tù giao bản vẽ tận tay cha, coi như góp chút sức mọn cho ông."

Thiên Đăng cụp mắt , thầm nghĩ: Ngươi phạm tội ác tày trời thế , e là cha ngươi cũng chẳng còn tiền đồ gì nữa .

Thấy nàng trả lời, ngẩng đầu nàng thảm, : "Giờ tội ác của rõ rành rành, thiên hạ rộng lớn, còn trốn nữa? Nếu Huyện chủ sợ bỏ trốn, hãy để nha dịch áp giải cũng ."

Kỷ Lân Du bên cạnh : "Huyện chủ yên tâm, và biểu ca sẽ đưa , tuyệt đối để xảy chuyện."

Lăng Thiên Thủy nãy giờ bên cạnh im lặng Thiên Đăng phá án, bỗng nhiên lôi việc, nhướng mày một cái nhưng cuối cùng từ chối.

Đã hai cao thủ Lăng Thiên Thủy và Kỷ Lân Du áp giải, là đưa gặp cha đưa bản đồ trị thủy, nên cũng cùm xích. Thấy sức cùng lực kiệt, Kỷ Lân Du nhảy lên ngựa, còn hiệu cho Lăng Thiên Thủy chậm kẻo Giản An Đình theo kịp.

Lăng Thiên Thủy cưỡi ngựa ngang qua Thiên Đăng, bỗng liếc Giản An Đình phía , cúi ghé sát tai Thiên Đăng thì thầm: "Lại đây."

Thiên Đăng hiểu ý , ngạc nhiên ngẩng lên .

ở gần nàng quá, nàng ngẩng đầu lên chẳng khác nào đưa má chạm mũi , thở của hai gần như dính .

Tim nàng đập thình thịch. Cái nóng khi nàng mất lý trí ôm chặt lấy trong đêm tối dường như xộc lên não, khiến má nàng nóng bừng, cũng theo bản năng ngả .

Các vị lang quân bên cạnh đương nhiên luôn chú ý đến Thiên Đăng. Thấy nàng đỏ mặt tía tai, còn oai phong lẫm liệt chỉ chân tướng, giờ mặt Lăng Thiên Thủy trở nên lúng túng ngượng ngùng, trong lòng ai nấy đều thấy khó chịu.

Dưới ánh mắt soi mói kỳ lạ của , Lăng Thiên Thủy như hề , thậm chí còn cúi xuống gần nàng hơn, vẫn giữ nguyên tư thế ám mật, hạ giọng với nàng: "Nếu nàng sẽ hối hận đấy."

Thiên Đăng lùi nửa bước, suy nghĩ xem lời ý gì.

Kim Đường xông tới, vẻ mặt đáng thương hỏi: "Huyện chủ, giờ minh oan, tù về nhà ? Ta... với tình cảnh hiện giờ của , thể đích đưa về ?"

"Phải đấy, chúng nên tổ chức tiệc tẩy trần cho Kim , xua vận đen ." Tuy ưa Kim Đường, nhưng vì Lăng Thiên Thủy, bỗng nhiên đồng lòng hẳn lên. Tiết Tích Dương đề xuất đầu tiên, Thời Cảnh Ninh cũng tỏ ý thể đích xuống bếp.

Trước ánh mắt tha thiết của , Thiên Đăng về phía Lăng Thiên Thủy, do dự quyết.

Trong lúc khí ngượng ngùng tạm thời, Thôi Phù Phong bên cạnh mỉm , dứt khoát dắt ngựa qua, đưa mũ màn cho nàng: "Việc nào quan trọng , chúng cứ đê xem , lát nữa về Vương phủ cũng muộn."

Kim Đường trừng mắt Lăng Thiên Thủy, nhưng chạm ánh mắt nheo của , hiểu sống lưng lạnh toát, rụt cổ , mạnh miệng: "Vậy... chúng cũng xem thử!"

Đoàn đến bờ đê, chỉ thấy sông Vị nước vàng cuồn cuộn, dòng chảy xiết gầm gào.

Ở chỗ đê vỡ, dân phu đang liên tục vận chuyển đá tảng chất đống bên cạnh, còn Giản Thái Bình đang dẫn một nhóm xúc đất bao tải.

"Thế ? Con bảo..." Thấy con trai đến trong bộ dạng t.h.ả.m hại, Giản Thái Bình đang ngạc nhiên, thấy nhóm Thiên Đăng cưỡi ngựa tới, vội vứt xẻng xuống, chắp tay hành lễ với họ, mới chần chừ hỏi Giản An Đình: “Không bảo hôm nay trong cung đưa con đến phủ Xương Hóa Vương ? Sao nông nỗi ?"

"Vừa nãy vội quá, con... ngã một cái." Giản An Đình mím môi cụp mắt, nhận lấy khăn tay bên cạnh đưa lau qua bùn đất đầu, cha với vẻ bình tĩnh lạ thường: “Con thấy trời sắp mưa, sợ lỡ mất thời cơ quan trọng. Mấy hôm nay ở nhà nghiên cứu cách trị thủy, nghĩ vài điểm mấu chốt, ý cha thế nào, nên cố ý đến đây bàn bạc với cha."

Giản Thái Bình ngẩn , ngờ vực đưa bản đồ sông Vị cho . Giản An Đình lật đến phần đê vỡ chân, chút do dự đ.á.n.h dấu vài điểm, đưa cùng với bản đồ thủy lợi vẽ cho cha.

Giản Thái Bình kinh nghiệm dày dặn, chỉ liếc qua lộ vẻ vui mừng, đối chiếu với thế nước mắt, kích động : "Mấy điểm yếu hại giống với những gì cha suy nghĩ hai hôm nay, nhất là điểm mắt , cha con hẹn mà gặp, chắc chắn là chỗ quan trọng. Hiện giờ cha đang cho chuẩn đá tảng bao cát chân đê, là định đợi hai ngày nữa nước rút bớt, nhân cơ hội đổ bao cát đá tảng xuống lấp, như nhất định thể một khóa chặt cửa vỡ!"

Hai cha con sải bước dọc theo bờ đê về phía .

Kỷ Lân Du lo Giản An Đình nhân cơ hội bỏ trốn, vội nháy mắt với Thiên Đăng đuổi theo.

Trước mặt là chỗ đê vỡ toang hoác, dòng nước lũ cuồn cuộn xuyên qua lỗ hổng, ruộng đồng xung quanh phá hủy , nước đục chảy hào thành tràn cổng thành, gây trận lụt lội ở Trường An đó.

May mà Bộ Thủy quy hoạch lộ trình, đào tạm cửa xả dẫn lũ nơi khác, tường thành Trường An mới ngâm nước lâu ngày mà sụp đổ.

Trong dòng nước xoáy hung hãn, chỉ chỗ mà cha con họ Giản chỉ tay bàn bạc là độ dốc thoai thoải hơn và ở chỗ sóng nước đầu, là vị trí nhất.

Kỷ Lân Du xuống mặt nước, thấy sóng nước liên tục va đập, bờ đê rung chuyển sắp sập, khỏi rùng : "Nước mạnh thế , liệu chặn ?"

"Lúc chỗ , là lựa chọn nhất ." Giản Thái Bình chỉ tay lên trời, : “Chỗ chúng chỉ lất phất vài giọt mưa, nhưng các vị mây phía Tây xem."

Mọi theo tay ông, chỉ thấy phía Tây mây đen kịt, thượng nguồn chắc chắn mưa to như trút nước.

"Thượng nguồn mưa to, nước lũ chắc chắn sẽ dâng cao, đến lúc đó chặn dòng càng khó hơn lên trời. Vì thế hôm nay chúng bắt buộc thành công trong một , thể chậm trễ."

Đám dân phu lên tinh thần, đá tảng và bao cát đều chuẩn xong. Ngay lúc sắp bắt tay , Lăng Thiên Thủy bỗng lên tiếng hỏi: "Chuyện lớn thế , chẳng lẽ chỉ một Giản Chưởng cố chịu trách nhiệm? Bộ Công cử quan viên nào đến chỉ đạo ?"

Sắc mặt Giản Thái Bình cứng đờ, vội sai thông báo.

Từ trong cái lều lau mới dựng chân đê, một viên quan dáng thấp bé nhưng ưỡn n.g.ự.c phình bụng vẻ đây chui . Mấy tên tiểu Bộ Công che ô cho , đón lên bờ đê.

Thiên Đăng ngẩng đầu , cái kẻ chức quan to mà phô trương thì lớn , là tên Tôn Lục sự .

"Chuyện gì thế hả? đòi lấp đê là ?" Tôn Lục sự vẻ quan cách, chẳng thèm đê, chỉ liếc mắt xuống dòng nước: “Giờ lành đến ? Đã báo cáo với các vị đại nhân Bộ Công ? Đây là chuyện liên quan đến tính mạng con , ngươi bẩm báo cấp mà tự ý hành động, mấy cái đầu để chặt hả?"

"Vậy theo Tôn Lục sự, khi nào mới là lúc thích hợp để khởi công?" Thôi Phù Phong lên tiếng hỏi: “Khi nào là giờ lành? Người của Bộ Công trong nha môn giỏi trị thủy, căn cứ tình hình đê điều để chỉ thị?"

Tôn Lục sự ngờ đê dám chất vấn sỗ sàng như buột miệng quát "To gan", định sang mắng đó thì rõ mặt Thôi Phù Phong, lập tức sợ đến run lẩy bẩy...

mặc quan phục, cũng Bộ Công, nhưng trong kinh thành ai mà Thôi Lục lang của Bác Lăng Thôi gia?

Lại liếc mấy bên cạnh, ai nấy đều là tài tuấn kiệt nhân trung long phượng, tim thót một cái, lén Thiên Đăng đội mũ màn, đoán phận của nàng.

Hắn co rúm , nịnh nọt với họ: "Đê vỡ nguy hiểm trùng trùng, Huyện chủ đến đây? Hay là mau về thôi..."

Thiên Đăng đương nhiên thèm để ý đến loại bỉ ổi . Hắn đáp , sang nịnh Thôi Phù Phong: "Thôi Thiếu khanh chủ trì công việc Đại Lý Tự, đại giá quang lâm đến đây ?"

Thôi Phù Phong thản nhiên : "Nghe Đông Cung và Bộ Công đều khen ngợi tài năng của Giản Chưởng cố, giao việc trị thủy cho ông . Không ngờ chịu trách nhiệm giám sát là Tôn Lục sự, càng ngờ Tôn Lục sự giám sát theo kiểu ?"

Nghe chất vấn như Tôn Lục sự sợ mất mật, liên tục tạ tội. Để vớt vát hình tượng, lao ngay đến bên chỗ vỡ, hỏi han Giản Thái Bình tình hình hiện tại, xắn tay áo lên vẻ cùng dân phu chiến đấu.

Phía Tây mây đen dày đặc, đúng như dự đoán, thượng nguồn quả nhiên mưa to. Việc thể chậm trễ, Giản Thái Bình lập tức hạ lệnh: "Lấp cửa!"

Dân phu đê lập tức hành động, vác bao cát thi ném xuống chỗ vỡ.

nước chảy quá xiết, dù dùng xà beng đẩy đá tảng bao cát liên tục xuống, nhưng dòng xoáy cuộn trào nuốt chửng đá và bao cát, dường như chẳng chút tác dụng nào.

Giản Thái Bình xuống , ngẩng đầu mây đen phía Tây ngày càng gần, đang lúc đau khổ vì lực bất tòng tâm thì Giản An Đình bỗng lên tiếng: "Chỗ nước tuy chảy xiết nhưng chỗ vỡ lớn lắm, đá tảng đẩy xuống lúc nãy chắc nước cuốn lệch , chất đống bên cạnh . Chỉ cần thể di chuyển tảng đá đó chỗ vỡ là thể ngăn chặn dòng nước, một chặn con đê."

"Nói thì nhưng trong dòng nước thế , chúng di chuyển tảng đá khổng lồ đó để nó chèn chính xác chỗ vỡ ?"

Giản An Đình cha chỉ một cái, lấp lửng: "Luôn thử xem ."

Ngay đó, đưa tay tóm lấy cánh tay Tôn Lục sự bên cạnh, đẩy mạnh xuống chỗ đê vỡ.

Hành động cực nhanh, Tôn Lục sự rơi khỏi bờ đê, chỉ kịp hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết dòng nước đục ngầu cuốn , bao giờ trồi lên nữa.

Chưa đợi hồn, Giản An Đình bước một bước đến mép đê vỡ, bờ đất lởm chởm, lớn tiếng : "Cha, cha với , con... đây!"

Lời dứt, tung nhảy xuống dòng sóng dữ.

...

Vĩ thanh:

Trong ánh sáng cuối cùng của thế giới, Giản An Đình thấy đám đông đang la hét vây quanh chỗ vỡ đê. Trong sắc trời u ám, Huyện chủ mặc áo trắng đội màn che mặt trông thật nổi bật.

Trong khoảnh khắc , trong đầu bỗng lóe lên vài ý nghĩ ngắn ngủi...

Nếu hôm đó tan học, cùng Vu Quảng Lăng; nếu hôm đó Trường An lũ lụt cản đường Huyện chủ; nếu hôm đó cha Vu Quảng Lăng bàn tán về ngày sinh của ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-58-kiep-nan.html.]

ai , lẽ từ ngày họ sinh hai mươi tư năm , mệnh của và Vu Quảng Lăng định sẵn tất cả những điều .

Dòng nước xiết ập , cơ thể tự chủ lực hút khổng lồ cuốn . Dù chỗ bám víu, nhưng góc độ nhảy xuống chuẩn, là đầu tảng đá lớn nước.

Hắn để mặc dòng nước cuốn , va mạnh tảng đá trong dòng nước xiết.

Trong khoảnh khắc xương cốt gãy vụn, sóng nước cuốn theo hai xác va mạnh về phía , cuối cùng cũng lay chuyển tảng đá lớn bên cạnh. Tảng đá rung lên, lăn lộn trong dòng nước, chèn chỗ vỡ.

Người bờ dòng nước đục ngầu bên , đều c.h.ế.t lặng thể cử động.

Chỉ Giản Thái Bình gào lên một tiếng xé ruột xé gan: "An Đình!"

Trả lời ông chỉ dòng nước chảy xiết và tiếng mưa dần bao phủ.

Lăng Thiên Thủy liếc xuống , lạnh lùng : "Mưa lớn đến , lũ thượng nguồn sắp về, nếu mau chóng lấp đê . Có lẽ sẽ còn cơ hội nữa ."

Một câu đ.á.n.h thức trong mộng, Giản Thái Bình c.ắ.n chặt răng, đưa tay quệt nước mắt hòa lẫn nước mưa, hét lớn với đám dân phu: "Đứng ngây đó gì? Xúc đất! Lấp đá!"

Đám dân phu , run giọng hỏi: " nhưng lệnh lang..."

"Rơi thế nước thế , thần tiên cũng sống nổi!" Giản Thái Bình một cách tàn nhẫn, thấy vẫn bất động, bèn dồn sức vác một bao cát đá bên cạnh lên, tiên phong ném xuống chỗ con trai rơi xuống.

Mọi còn do dự nữa, ùa lên việc. Ngay cả các vị lang quân cùng Thiên Đăng cũng gia nhập dòng .

Đá tảng và bao cát thi rơi xuống, dựa tảng đá lớn chặn chỗ vỡ bên điểm tựa, cuối cùng cũng bịt kín con đê vỡ.

Mây đen ùn ùn kéo đến, mưa rơi xối xả, cơn lũ từ xa cũng sắp ập tới.

Giản Thái Bình như hề , dẫn đầu gia cố đê điều trong cơn mưa bão, chặn dòng lũ, để con đê cơ hội vỡ nữa.

Thiên Đăng đê, mặc cho mưa tạt , xuống lâu.

Trong mênh m.ô.n.g sông nước, nơi Giản An Đình biến mất, giờ đây là con đê vững chắc.

Nàng Lăng Thiên Thủy phía , ngập ngừng một lúc mới hỏi: "Sao Giản An Đình ý định tự sát, nếu đến sẽ hối hận?"

"Ta đoán thôi. Nghe Tôn Lục sự đang giám sát đê, Giản tư tình với ." Lăng Thiên Thủy xuống một lúc, thần sắc ảm đạm, nhưng nhanh thu hồi ánh mắt khỏi mặt nước, nhướng mày với nàng: “Nàng là Huyện chủ Linh Lăng, là mấu chốt của vụ án Giản An Đình. Chuyện hung thủ bắt cóc quan triều đình tự sát thế , khác chịu nổi trách nhiệm truy cứu, chỉ nàng, triều đình sẽ trách phạt nặng nề."

Thiên Đăng cuối cùng cũng tỉnh ngộ, trừng mắt hỏi : "Vậy cái hối hận mà là?"

"Huyện chủ Linh Lăng lương thiện chu đáo như nếu thực sự để khác là , Thôi Thiếu khanh, Kỷ Lân Du, thậm chí Giản Chưởng cố gánh vác trách nhiệm , đều sẽ hối hận day dứt đúng ?" Hắn thong thả : “Cho nên, khi nàng đồng ý thả Giản An Đình gặp cha, quyết định nhắc nhở nàng một chút, kẻo Huyện chủ hối hận kịp, đau lòng."

Giọng điệu và thần thái của khiến Thiên Đăng nghiến răng ken két, nhưng nghĩ đến việc lẳng lặng mà dự liệu chuyện thấu đáo đến trong lòng nàng khỏi ớn lạnh.

Người đàn ông , chút đáng sợ.

Giống như ngọn núi cao hiểm trở phủ đầy tuyết trắng, nàng thể thấy những đỉnh núi sắc nhọn, nhưng khó mà che giấu sự cheo leo hiểm hóc, nguy hiểm trùng trùng của .

Cuối cùng, nàng chỉ lườm Lăng Thiên Thủy một cái, sang hỏi Thôi Phù Phong: "Giờ chân tướng rõ, hung thủ cũng c.h.ế.t, theo Thôi Thiếu khanh thấy, vụ án kết thúc thế nào?"

Thôi Phù Phong sóng vai với nàng đê, dòng sông Vị cuồn cuộn mặt, : "Có công tất thưởng, tội tất phạt. Giản An Đình gây hai vụ án mạng ở Quốc T.ử Giám, luận tội đáng chém. nay bỏ vì con đê Trường An, cũng coi như lấy công chuộc tội. Ta sẽ bẩm báo triều đình, xin Tam Pháp Ty cùng bàn bạc vụ án , nhất là liên lụy đến nhà, nhất là Giản Thái Bình quả thực là tài trị thủy, là nhân tài triều đình thể trọng dụng."

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu. Mưa bão dần tan, họ xuống bờ đê vững chãi, xuyên qua đám vẫn đang bận rộn, cưỡi ngựa về thành.

Chân trời lộ màu xanh biếc, cơn mưa dầm dề bao ngày cuối cùng cũng dấu hiệu tạnh hẳn.

Nắng chiếu Trường An, dân nô nức khỏi cổng thành, ăn mừng đê vỡ hàn gắn, lũ lụt cuối cùng cũng rút lui.

Thiên Đăng và lấm lem bùn đất qua đại lộ rộng lớn của Trường An, dọc theo những bức tường phường cao ngất, hướng về phường Khai Hóa.

Khi qua sòng bạc Thịnh Phát, cửa vẫn ồn ào náo nhiệt như cũ.

chỉ tấm biển mới treo hỏi: "Giản An Đình là ai, tỉ lệ cược bao nhiêu? Ở chui thế?"

Kẻ thạo tin thần bí : "Là học trò Quốc T.ử Giám, thế chỗ Vu Quảng Lăng đấy, mệnh còn cứng hơn cả ! Lần đặt Vu Quảng Lăng thua đau, đặt cược lớn , chỉ trông chờ gỡ vốn thôi!"

Người bên cạnh bĩu môi: "Mệnh cách tướng gì chứ, vô dụng cả thôi! Cứ như đây một lòng đặt Thôi Thiếu khanh , dù Bác Lăng Thôi gia ngọc thụ lâm phong, tuổi trẻ tài cao tiền đồ vô lượng, ông chê điểm nào ?"

"Hơn nữa hôm đó ở cổng Đại Lý Tự, tận mắt thấy Huyện chủ Linh Lăng nhảy từ bậc thềm xuống, lao thẳng lòng Thôi Thiếu khanh... Các vị, các vị, lúc đó Thôi Thiếu khanh còn hậu viện Huyện chủ Linh Lăng nhé, hai mật thế . Quả nhiên, Thôi Thiếu khanh phủ Xương Hóa Vương ! Ván cược ai thua ai thắng chẳng rõ mười mươi ?"

Các vị lang quân cưỡi ngựa chậm vì đông, thấy tin đồn , trừ Thôi Phù Phong , ánh mắt ai nấy đều vô thức đổ dồn Thiên Đăng.

Dù cách lớp màn che, Thiên Đăng cũng cảm thấy mặt nóng ran.

Nàng ngượng ngùng hắng giọng, định giải thích thì giọng Thôi Phù Phong vang lên: "Đó là do Huyện chủ lo lắng tiến triển vụ án Vu Quảng Lăng, cẩn thận trượt chân bậc thềm, chỉ tình cờ đỡ Huyện chủ một cái thôi."

Thiên Đăng vội vàng gật đầu, ậm ừ: "Phải, là như ."

Mọi thở phào nhẹ nhõm thì bên cạnh tiếng bàn tán: " Thôi Thiếu khanh tuy tạm trú ở hậu viện phủ Xương Hóa Vương, nhưng là để điều tra cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng, ngài tên trong danh sách phu quân Huyện chủ, tính là ứng cử viên mà!"

"Kệ , tóm Thịnh Phát mở cược , ngài hiện đang đầu bảng đặt cược, bỏ xa những khác! Tóm hậu viện Huyện chủ thì cũng thành !" Người kiên định chỉ bảng tỉ lệ cược treo cửa sòng bạc, hùng hồn .

Thiên Đăng liếc qua, thấy đó xếp hạng danh sách phu quân của nàng từ cao xuống thấp dựa theo lượng đặt cược, đầu ai khác là Thôi Phù Phong.

Mọi cũng thấy thứ hạng của , trong sự lúng túng những đợt sóng ngầm cuộn trào.

"Ơ, thế mà xếp thứ sáu cơ , tệ tệ, đội sổ." Chỉ Thương Lạc là vui vẻ, nghĩ ngợi một chút sang hỏi Thôi Phù Phong: “Vậy Phù Phong ca, vụ án Quảng Lăng ca kết thúc , cũng sắp về ? Tiếc quá , còn tiếp tục thỉnh giáo chuyện học hành nữa cơ..."

Thôi Phù Phong trả lời, chỉ ngước mắt Thiên Đăng.

Thiên Đăng vội mặt , thầm nghĩ: Huynh gì? Muốn giục khuyên ?

Vụ án Vu Quảng Lăng tuy xong, nhưng tin tức Phúc bá để , lời trăn trối của vẫn manh mối.

Đường phía còn dài, nàng đến giờ vẫn tìm phương hướng chính xác.

Quay đầu , nàng ngước trời xanh hít sâu một , xua những suy nghĩ rối rắm.

Giơ tay thúc ngựa, nàng lao qua con phố hỗn loạn , dẫn đầu các lang quân phía , phi nước đại về phía con đường của .

Trên con phố phía , những ồn ào về nàng vẫn tiếp diễn...

"Cái tên Lăng Thiên Thủy chui thế? Sao đặt ít thế , còn bằng lẻ của áp chót?"

"Ma nó mới đặt ! Nghe là một gã thô kệch trong Bắc Nha Cấm Quân, cha c.h.ế.t hết sống nổi nữa, đến Trường An nương nhờ họ hàng, lôi lấp chỗ trống danh sách phu quân Huyện chủ. Ông nghĩ loại cửa với Huyện chủ ?"

"Haha, tên mà thành công thì bằng đầu... Ơ? Sao của sòng bạc treo bảng , đây là... bảng của Mạnh Lan Khê và Kim Đường?"

"Nghe Huyện chủ Linh Lăng đích dẫn Đại Lý Tự phá án đấy! Giờ chân tướng rõ ràng, Mạnh Lan Khê và Kim Đường oan, đương nhiên bọn họ !"

"Tạ ơn trời đất, Bồ Tát phù hộ, hai mươi quan tiền của về !"

"Ấy , thế , cái bảng Giản An Đình treo, mới đặt cược xong, gỡ xuống ?"

" đấy, cha đắp xong đê, vì chúc mừng mà đặt năm ngàn tiền đấy!"

"Khốn kiếp! Treo gỡ, gỡ treo; đến, đến , cái chuyện hôn sự của Huyện chủ Linh Lăng thể nào chắc chắn một chút hả!"

" đấy, cầu xin đấy, rốt cuộc hoa rơi nhà ai, chúng sốt ruột lắm !"

Hết Quyển 2: Mưa Quảng Lăng

Lời tác giả:

Khi Thiên Đăng phá án, nhận xét nàng như T.ử Hà (nhân vật trong Trâm Trung Lục) nhập, hahaha thừa nhận họ đều là con gái ruột của , chắc chắn điểm tương đồng. thực về mặt thiết lập nhân vật thì hai khác .

T.ử Hà là cao thủ " xuất hiện cấp level max ", trong Trâm Trung Lục khi nàng lộ diện đủ sức kiểm soát tất cả, vụ án khó đều giải quyết dễ dàng; còn Thiên Đăng là "tân thủ" mới bước thế giới , nàng còn cần từ từ trưởng thành, thể một đêm biến thành nữ thần thám như T.ử Hà .

Cho nên hai vụ án đầu Thiên Đăng đối mặt đều coi là khá đơn giản, là con đường tất yếu để rèn luyện nàng.

Sóng gió lớn hơn sắp ập đến, nhưng "tổ ba " hội sư thắng lợi, sẽ sợ hãi bất kỳ sóng gió nào , hãy cùng chờ xem nhé~

(Tiết lộ nhỏ, nhân vật trong "Trâm Trung Lục" mà quan tâm sắp xuất hiện trong Quyển 3 , hơn nữa còn đất diễn quan trọng, đoán xem sẽ là ai nào?)

Loading...