THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 59: Rừng Núi

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:41:59
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng còn đang ngỡ ngàng thì Minh Thứu lồm cồm bò dậy, nghiến răng run rẩy nhưng rên một tiếng, kéo giật nàng , cả hai cùng rạp xuống khe núi.

Phía khe núi, một đám áo đen lặng lẽ bao vây tới. Vì hai nấp chỗ khuất nên cung tên tay chúng đổi thành đao kiếm, hàn quang lạnh lẽo.

Minh Thứu nghiến răng hỏi: "Là Lăng Thiên Thủy, thị vệ nhà nàng?"

"Đều ." Thiên Đăng hạ thấp giọng: “Bọn họ đến cứu sẽ mặc đồ hành."

"Vậy là... cướp?" Minh Thứu ngờ vận đen thế, giả cướp thành dẫn dụ cướp thật đến.

Thấy đám áo đen áp sát chỗ ẩn nấp, Thiên Đăng thêm lời nào, nắm lấy mũi tên vai xem xét, rút d.a.o Bách Luyện c.h.é.m đứt phăng.

Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngắn ngủi của Minh Thứu, nàng dứt khoát rút phần tên gãy đầy m.á.u từ trong , ném xuống đất.

Ngay đó, nàng giữ chặt cánh tay , cởi đai lưng , lột bỏ áo ngoài của .

Minh Thứu hoảng hốt, tuy nàng định gì nhưng vẫn để mặc nàng hành động.

Thiên Đăng hét lên một tiếng "Chạy" đầy hoảng loạn! Kéo mạnh Minh Thứu một cái, đồng thời ném áo ngoài của xuống nước.

Vai Minh Thứu đau nhức, sớm mất hết sức lực, bất do kỷ mất trọng tâm, ngã nhào xuống khe núi cùng nàng.

Nước khe chảy xiết, cuốn theo chiếc áo nửa chìm nửa nổi trôi về phía hạ lưu.

Đám áo đen nương theo ánh trăng mờ ảo và ánh nước, thấy bóng đen trong nước trôi , lập tức chia quá nửa, hò hét đuổi theo, tốp còn thì men theo khe núi lùng sục gần.

Thiên Đăng dìu Minh Thứu ẩn nấp trong vùng nước nông giữa khe, từ từ rút hai lưỡi d.a.o mảnh mai từ hai cổ tay , chằm chằm đám áo đen đang dần tiếp cận mặt.

Tây Bắc khô hạn ít nước, Minh Thứu bơi, vết thương nước kích thích đau như kim châm. trong lúc sinh tử, c.ắ.n chặt răng rên một tiếng, ánh mắt quét từ vòng tay nàng sang lưỡi d.a.o sắc bén mảnh mai trong tay nàng.

Ánh lạnh lưu chuyển trong tay nàng như sóng nước, phản chiếu trong đồng t.ử nàng còn trong trẻo hơn cả nước suối trong khe lúc , sắc bén bức .

Hắn chợt nhớ , đây là món quà sinh nhật Lăng Thiên Thủy tặng nàng bên bờ hồ Khúc Giang.

Kể từ ngày đó, nàng vẫn luôn đeo chiếc vòng tay, từng tháo xuống ?

Chưa kịp để nghĩ nhiều, hai tên áo đen tìm đến mặt, sắp vạch bụi cỏ nơi họ ẩn nấp .

Lưỡi d.a.o lạnh lẽo mảnh mai trong tay Thiên Đăng như tia chớp lóe lên, đột ngột đ.â.m trúng bụng tên áo đen đang áp sát. Cú đ.â.m bất ngờ, nhanh hiểm, đối phương chỉ kịp kêu lên một tiếng co giật ngã xuống, lăn xuống khe núi.

Những kẻ khác phía lập tức vây tới, định bao vây tiêu diệt.

Thiên Đăng đẩy mạnh Minh Thứu một cái, giọng thấp và gấp gáp: "Chạy hai ngả!"

Khe núi dốc , cây cỏ mới mọc, mượn sức đẩy của nàng lăn lông lốc xuống dốc, tuy thương nhưng những kẻ phía nhất thời cũng đuổi kịp.

Còn nàng chạy thục mạng về phía , sức lực nhanh chóng cạn kiệt, cỏ vướng chân, bước chân loạng choạng, vô cùng nguy hiểm.

May mà đám áo đen quá nửa đuổi theo dòng nước tìm kiếm, canh giữ ở đây chỉ năm sáu tên, lúc nàng đ.â.m trúng một tên, chia hai tên đuổi theo Minh Thứu, bám riết lấy nàng cũng chỉ còn hai tên.

Thân thể nàng tuy yếu đuối như vẻ bề ngoài, nhưng xóc nảy lưng ngựa nửa đêm, sức lực sớm cạn kiệt, trong lúc vội vàng trượt chân ngã xuống đất.

Kẻ phía đuổi kịp, vung đao c.h.é.m xuống nàng, thế mà bất chấp phận, thẳng đòn sát thủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-59-rung-nui.html.]

Thiên Đăng lăn một vòng tránh lưỡi đao, trong nháy mắt tay đ.â.m trả. Hồi Thủ Song Thương của Xương Hóa Vương tinh diệu vô cùng, trúng ngay sườn đối phương.

Trong tiếng rên rỉ, kẻ đó ôm eo loạng choạng lùi , tiếc là đồng bọn của đuổi tới, vung đao c.h.é.m mạnh xuống nàng.

Thiên Đăng lập tức tay phòng thủ, tiếc là d.a.o thép Bách Luyện tuy c.h.é.m sắt như bùn, nhưng sức nàng yếu ớt, nên đỡ nổi thế công lăng lệ của đối phương, chỉ lệch mũi đao hai tấc, lưỡi đao sượt qua cổ nàng trong gang tấc.

Chưa đợi đối phương phản ứng, nàng dốc hết bộ sức lực thoát khỏi phạm vi mũi đao của đối phương, tung nhảy khỏi vách núi, lăn xuống phía bên cạnh.

Cỏ khô năm ngoái mục nát một nửa, lẫn trong đó là đá lởm chởm gai góc ngang dọc, nhưng lúc sống c.h.ế.t còn quan tâm cái . Nàng lăn theo vách núi, mặc kệ đau đớn do va đập, chỉ co khuỷu tay ôm lấy đầu, lăn bừa về phía chỗ tối nhất bên .

Cũng lăn bao lâu, đà rơi giảm, sườn dốc thoai thoải hơn, nàng mới cắm mạnh lưỡi d.a.o Bách Luyện trong tay xuống sườn dốc, hãm đà lăn của .

Thân thể va đập sườn núi đau điếng, nhưng sợ sát thủ đuổi theo, nàng gắng gượng bò dậy, lập tức lảo đảo băng qua bụi cây rậm rạp trong bóng tối, mãi đến khi lệch khỏi sườn núi mới chui khe đá lõm giữa núi, cố gắng co , che giấu tung tích.

Rừng núi tối tăm, tiếng cú đêm và thú hoang lẫn trong tiếng gió thông, văng vẳng vọng . Nàng phân biệt phía tiếng bước chân đuổi theo , chỉ nắm chặt lưỡi d.a.o trong tay, cảnh giác chằm chằm rừng cây bên ngoài.

Đầu óc hỗn loạn, nàng nghĩ kẻ truy sát họ là ai. Sát thủ huấn luyện bài bản như tuyệt đối loạn quân thổ phỉ trong núi, nhắm nàng nhắm Minh Thứu đây?

Nàng thể chịu đựng đến khi trời sáng ? Trời sáng là chuyện ? Sẽ khiến sát thủ phát hiện nàng, nàng thể tìm đường về nhà trong rừng núi mênh m.ô.n.g ?

Rừng núi hoang vu rộng lớn thế , nàng trốn ở đây, Lăng Thiên Thủy tìm nàng ...

Giữa lúc suy nghĩ hỗn loạn giao tranh, trong rừng cây tối tăm lờ mờ bỗng hắt ánh đuốc.

Trong lòng nàng kinh hãi, cảnh giác co rúm trong khe đá, chỉ lộ một đôi mắt quan sát.

Ánh lửa dần hiện rõ trong rừng, bóng loang loáng đang tìm kiếm tứ phía, mấy cái bóng đen nhảy nhót hung dữ đang đ.á.n.h khắp nơi, đó như phát hiện dấu vết của nàng, lao mạnh về phía .

Thiên Đăng c.ắ.n chặt môi , co trong khe đá, run rẩy nắm chặt lưỡi d.a.o trong tay, định bụng khi chúng vồ tới sẽ liều mạng một phen đẫm máu, mở một đường m.á.u trong bóng tối để tìm đường sống.

Nàng thể c.h.ế.t, càng thể c.h.ế.t ở đây lúc .

Hung thủ g.i.ế.c và Phúc bá tìm , Thương Lạc vẫn bặt vô âm tín, chân tướng đang tìm kiếm hé lộ, nàng thể cứ thế từ giã cõi đời, mang theo đầy hối tiếc mà ?

Nàng cố nén thở dồn dập, tiếng động hỗn loạn bên ngoài, tiếng bước chân ngày càng gần, kèm theo tiếng gió thú chạy, áp sát bên ngoài khe đá, ánh đuốc lờ mờ xuyên qua khe hở chiếu mắt nàng.

Ánh lửa đột ngột khiến mắt nàng đỏ ngầu, sợ hãi và tuyệt vọng khiến nàng nhắm nghiền mắt, bất chấp tất cả đ.â.m một đòn hung mãnh nhất về phía tới.

"Huyện chủ!"

Nàng thấy giọng quen thuộc vang lên bên tai.

thế công mãnh liệt thể thu hồi, lưỡi d.a.o thép Bách Luyện sắc bén vô cùng khẽ vang lên tiếng "phập", cắm phập tim đối phương.

Người đàn ông một lòng chạy về phía nàng nào ngờ tới, trong ánh lạnh theo bản năng nghiêng , lưỡi d.a.o trong tay nàng trượt qua tim , cắm vai.

Ánh lửa đỏ rực tan mắt, nàng thấy khuôn mặt mặt, mày kiếm mắt sáng, thần thái tuấn tú, là Thôi Phù Phong.

Suốt dọc đường tìm kiếm trong rừng hoang, còn vẻ phong hoa thanh khiết thường ngày, ánh mắt chằm chằm nàng tràn đầy nóng bỏng vui mừng, dường như hề nhận đau đớn do nàng đ.â.m trọng thương: "Huyện chủ, tìm thấy nàng ..."

Thiên Đăng trong cơn kinh hãi quên cả buông lưỡi d.a.o Bách Luyện trong tay, chỉ ngơ ngác hỏi: "Là ?"

 

Loading...