THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Đê điều
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:14
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng nam trang, cùng Vu Quảng Lăng vội vã chạy đến bên bờ sông Vị. Nước lũ cuồn cuộn dâng cao, những vùng trũng thấp biến thành biển nước mênh mông.
Cũng may lăng mộ của Xương Hóa Vương sườn núi cao nên nước mưa xâm phạm. Thiên Đăng kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, thấy mới yên tâm xuống núi.
Thái t.ử và của Bộ Công đang đê. dòng nước đục ngầu hung hãn quá, dù ném bao nhiêu bao cát xuống cũng dòng nước xiết cuốn trôi ngay lập tức, thể cứu vãn.
"Đồ vô dụng! Có cái lỗ hổng bé tí thế cũng bịt !" Các quan Bộ Công thấy sắc mặt Thái t.ử khó coi, tức giận sang mắng nhiếc cấp .
Tôn Lục sự đương nhiên để các thượng quan động tay, vung roi da quất tới tấp đám dân phu.
Chưởng cố Giản Thái Bình vội vàng bước lên cầu xin: "Quan gia, mưa lớn liên miên, nước lũ quá mạnh quá xiết, đê thực sự giữ nổi nữa , cố gắng hết sức..."
Tôn Lục sự thấy một tên tiểu chuyên sai bảo dân phu như ông mà cũng dám lên tiếng mặt , bèn quất thẳng một roi mặt ông: "Thứ vô dụng! Triều đình phát bổng lộc cho ngươi, ngươi ngay cả cái đê cũng giữ , còn dám đây biện giải mặt Thái tử..."
Thấy ngọn roi sắp quất trúng Giản Thái Bình, giữa chừng một bàn tay chộp lấy, giật phăng .
Người thanh niên cướp lấy cây roi là Giản An Đình. Hắn chắn cha đang còng lưng chịu trận, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Tôn Lục sự. Ánh mắt khiến tên quan rùng , bất giác lùi nửa bước.
Quan viên Bộ Công thấy thế bèn hiệu bắt Giản An Đình : "To gan! Ngươi là kẻ nào, dám cản trở Bộ Công tu sửa đê điều?"
Thiên Đăng vội vàng bước lên ngăn cản, hành lễ với Thái tử: "Tham kiến Thái t.ử Điện hạ!"
Thái t.ử quá quen thuộc với nàng, thấy nàng mặc nam trang, liếc hai đàn ông phía , bèn hiểu ngay sự tình.
Hắn chút bất lực, giơ tay hiệu cho nàng dậy, : "Muội mau đưa họ về , ở đây an ."
"Vâng!" Thiên Đăng đáp lời, hiệu cho Giản An Đình theo .
Nào ngờ Giản An Đình những dậy, mà còn quỳ xuống bùn nước, dập đầu thật mạnh, lớn tiếng : “Xin Điện hạ đừng trách phạt Giản Chưởng cố! Cha thảo dân vì giữ đê mà mười ngày mười đêm từng xuống đê, ăn ngủ đều ở ngay bờ đê, một tấc rời! Thực sự là thiên tai tàn khốc, sức khó lòng chống đỡ, nhưng cha thảo dân và các dân phu từng thất trách!"
Thái t.ử ngẩng đầu sóng nước sông Vị cuồn cuộn, ánh mắt lướt qua đám dân phu lấm lem bùn đất, mệt mỏi rã rời đê, thần sắc cũng trở nên ảm đạm: "Được , Cô sẽ xem xét tình hình, để các ngươi chịu phạt oan ."
"Đa tạ Điện hạ khoan dung nhân từ!" Trên bờ đê, đám đông quỳ rạp xuống trong mưa, tiếng ai oán vang lên khắp nơi.
Đợi trật tự đê vãn hồi, Thái t.ử mới hỏi Giản Chưởng cố về tình hình cụ thể.
Giản Thái Bình khom lưng, chỉ chỗ vỡ : "Chỗ vỡ, mưa lớn dứt, nước sông chảy xiết, nhất thời e là lấp . Giờ chỉ thể tiếp tục canh chừng, cố gắng để lỗ hổng sạt lở rộng thêm, đợi mưa tạnh nước rút mới đắp ."
Thấy cha dẫn khơi thông dòng nước lũ, chắc chắn vất vả một phen, Giản An Đình cũng chỉ đành theo Thiên Đăng và Vu Quảng Lăng xuống khỏi bờ đê.
Thấy tinh thần hoảng hốt, Vu Quảng Lăng chút lo lắng, bèn bàn với Thiên Đăng đưa về nhà .
Hai bọn họ đều xuất nghèo khó, sống ở phường Vĩnh Dương góc tây nam Trường An, hai nhà cách xa.
Vì dập đầu cầu xin cho cha, trán và tóc Giản An Đình dính đầy bùn đất, nên về nhà rửa ráy quần áo .
Thiên Đăng cưỡi ngựa cùng Vu Quảng Lăng, dọc đường thấy trong phường cũng là những bức tường cháy đen đổ nát, và những dân đang vật lộn tìm chỗ trú trong mưa bão.
Khi đến nhà họ Vu, tuy trong lòng chuẩn , nhưng Thiên Đăng vẫn khỏi xót xa khi thấy cả nhà bốn đang nhặt nhạnh gạch vỡ và gỗ cháy, dựng tạm một cái lều đống đổ nát. Một chiếc chiếu tre dằn đá đè lên mái lều, miễn cưỡng che mưa che gió.
Thiên Đăng hỏi Vu Quảng Lăng: "Cả nhà sống ở đây, qua ngày thế nào ?"
Vu Quảng Lăng vội đáp: "Chúng cầu xin tộc nhân, các bô lão trong tộc cha và thể tạm thời đến từ đường ở nhờ." ở
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-de-dieu.html.]
Thiên Đăng ngạc nhiên: "Vậy còn ?"
Vu Quảng Lăng kịp trả lời thì từ trong lều, một đôi nam nữ trạc ngũ tuần bước , qua hẳn là cha của .
Họ đang cầm sào tre đẩy chỗ trũng chiếu, sợ nước đọng sập mái lều. Vừa ngẩng đầu thấy con trai dẫn theo một thiếu niên lạ mặt về, họ bèn hét lên: "Mau qua đây giúp một tay! Đệ con còn đang ngủ bên trong, gối chăn ướt hết cả !"
Vu Quảng Lăng cha quát mắng ngay mặt Huyện chủ, luống cuống Thiên Đăng một cái đỏ mặt vội vàng chạy tới, đỡ lấy cây sào đẩy nước đọng xuống.
Trong tiếng mưa rơi ào ào, Thiên Đăng thấy bên trong lều một thiếu niên đang . Cậu chán nản bịt tai , co ro trong chăn nệm ẩm ướt, nhất quyết chịu chui .
Bên ngoài, hai ông bà họ Vu với Vu Quảng Lăng: "Mưa mãi tạnh, con nổi mẩn khắp . Hai ngày tới cha sẽ sang nhà tộc trưởng ở, con đến phủ Xương Hóa Vương xin ở nhờ ."
Vu Quảng Lăng há hốc mồm, sang Thiên Đăng, hổ đến mức mặt đỏ bừng: "Chuyện ... tiện ạ? An Đình chúng con thể đến Quốc T.ử Giám xin ngủ tại ký túc xá..."
"Có gì mà tiện? Nghe đám tranh sứt đầu mẻ trán để đó , con ngốc thế hả?" Mẹ Vu ấn ngón tay trán , giọng điệu "chỉ tiếc rèn sắt thành thép": “Bao nhiêu năm nay, trong tộc bao giờ ngó ngàng đến nhà ? Lần tại họ sắp xếp chỗ ăn ở cho chúng ? Còn vì con sắp cưới Huyện chủ !"
Cha Vu cũng phụ họa thêm: "Nghe phu quân của Huyện chủ đều phong quan, kém nhất cũng là lục phẩm. Huyện chủ Linh Lăng triều đình coi trọng như ngũ phẩm cũng chừng! Thế thì còn gì bằng? Nhà họ Vu tám đời ai quan đến ngũ phẩm, con mà thành công thì đúng là một bước lên mây, rạng danh tổ tông, từ đường họ Vu sẽ thờ phụng con đấy!"
Vu Quảng Lăng hổ chỉ tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống. Hắn khó khăn đầu Thiên Đăng, thấy nàng lưng đến rãnh nước bên cạnh, rửa đôi giày dính đầy bùn.
Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lải nhải tiếp: "Đợi con thành công , nhớ hạ xuống, dỗ dành Huyện chủ nhiều . Sau còn đề bạt con nữa, nếu giúp nó cũng cưới Huyện chủ Quận chúa nào đó thì mả tổ nhà đúng là bốc khói xanh ..."
Vu Quảng Lăng bất lực : "Mẹ , bát tự còn xem xong một nét, ứng cử viên phu quân của Huyện chủ nhân tài đông đúc, chắc chọn con ."
"Sao ? Lạc Thiên sư ở Tư Thiên Đài bóng gió với chúng . Người trong cung ưng ý nhất là con. Bát tự của con phối với Huyện chủ thì gọi là... gọi là gì nhỉ?"
"Lạc Thiên sư con và Huyện chủ mệnh cách cực kỳ hòa hợp, thế gian hiếm !" Cha Vu đến đây sang trách vợ: “Nói cũng tại bà, lúc đó sắp sinh thằng Quảng Lăng mà bà còn đòi về ngoại, kết quả động t.h.a.i đường, đẻ non mất! Nếu thì Lạc Thiên sư bảo, sinh muộn ba hoặc năm ngày nữa thì càng viên mãn, là mệnh cách độc nhất vô nhị xứng đôi với Huyện chủ!"
Mẹ Vu lườm ông một cái: "Thế thì , mệnh con trai thế là thượng thừa . Nếu thì Lạc Thiên sư việc gì hạ đến cái bếp lạnh cố ý tiết lộ chuyện cho chúng ?"
Thiên Đăng im lặng đưa tay sờ nhẹ lên lông mày của , bỏ ngoài tai những lời xì xào toan tính của gia đình nọ.
Rửa tay xong ngẩng đầu lên, nàng thấy Giản An Đình đến từ lúc nào. Hắn một bộ quần áo cũ nhưng giặt giũ sạch sẽ, mái tóc ướt cũng búi gọn gàng.
Chỉ là dường như vẫn thoát khỏi cú sốc ban nãy, sắc mặt vẫn u ám, tái mét. Hắn gật đầu chào nàng một cái miễn cưỡng, thần sắc vẫn vô cùng ảm đạm.
Thiên Đăng hỏi: "Vẫn còn lo lắng cho sự an nguy của cha ?"
"Không , Thái t.ử Điện hạ hứa , cha ... chắc sẽ ." Giản An Đình một cách đờ đẫn, ánh mắt lơ lửng Vu Quảng Lăng hồi lâu mới như dần tỉnh , giọng hoảng hốt cũng dần bình tĩnh: “Đa tạ Huyện chủ tay tương trợ, nếu thì cha ... cả nhà tiêu tùng ."
"Chỉ là tiện tay mà thôi." Thiên Đăng vẩy bớt nước giày, : “Huống hồ lệnh tôn tận tâm tận lực, công chứ tội. Nếu trách phạt ông thì thật quá đáng."
Trời chiều âm u, thành quách hoang tàn, giữa đất trời một màu vàng xám, khuôn mặt son phấn của nàng vẫn sáng ngời rạng rỡ. Đôi mắt sáng trong dường như thể thế ánh mặt trời đang mây đen che khuất, soi rọi thế giới tăm tối mắt .
Giản An Đình cúi đầu dám nàng, chỉ cúi vái chào thật sâu, hồi lâu vẫn thẳng dậy.
Người trong tộc họ Vu đến giúp cha chuyển nhà, chút gia sản ít ỏi chất lên xe cút kít. Cha Vu đẩy xe, Vu vịn theo, đứa em trai ngáp ngắn ngáp dài theo , bỏ Vu Quảng Lăng ôm một tay nải nhỏ xíu lặng đống đổ nát của ngôi nhà, về .
Hồi lâu , đầu Thiên Đăng, kịp mở miệng thì tai đỏ bừng, cúi gằm mặt lí nhí: "Huyện chủ, ..."
Thiên Đăng thấy nhà đều bỏ , bèn : "Nếu Vu lang quân chê thì đến phủ tá túc vài ngày cũng . Dù gì Kim Đường cũng đang cho sửa sang nhà cửa, bảo họ dọn dẹp thêm một gian phòng nữa cũng chỉ là chuyện nhỏ."