THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 60: Vết Thương Cũ Mới

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:00
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là ..." Hắn gượng với nàng, cơn đau dữ dội từ vai truyền đến, thể mất kiểm soát, từ từ ngã xuống.

Thiên Đăng theo bản năng buông lưỡi dao, đón lấy cây đuốc tay ôm lấy hình , tránh để va vách đá.

Mấy cái bóng đen mang theo vây , là một bầy ch.ó săn lực lưỡng, đeo rọ mõm, huấn luyện bài bản.

"Đừng sợ, là mượn từ Đại Lý Tự..." Thôi Phù Phong đau đớn kiệt sức dựa lòng nàng, đôi môi run rẩy: “Ta sợ trong rừng núi tối tăm tìm thấy nàng... nên mượn tới."

"Đừng nữa." Dưới ánh lửa khuôn mặt trắng bệch, khiến Thiên Đăng nhớ ngày đó bên đầm lạnh, nàng và Thôi Phù Phong sống c.h.ế.t .

Đêm đó xảy quá nhiều chuyện, mà vết thương chịu vì cứu nàng tàn phá cơ thể , đến nay vẫn lành lặn.

Vậy mà giờ đây, đến cứu nàng nàng ngộ thương, nếu sơ sẩy chút nữa, lẽ bỏ mạng tay nàng.

Ý nghĩ khiến nàng kinh sợ hãi hùng, dám tưởng tượng...

Từ đến nay họ cùng tiến cùng lui, bất cứ khi nào nàng cần gì, chỉ cần ngước mắt lên là thấy lo liệu thỏa. Bất cứ khi nào nàng tìm hiểu điều gì, chỉ cần đưa tay là nhận tất cả những gì chuẩn sẵn cho nàng.

Hắn hiểu nàng hơn cả chính bản nàng, gần như trở thành chỗ dựa quan trọng nhất con đường tìm kiếm chân tướng của nàng.

Mà bây giờ, bôn ba trong đêm tối tìm nàng, nàng tự tay đ.â.m lưỡi d.a.o chỗ hiểm của .

Sự hối hận và sợ hãi tột độ khiến nàng quỳ xuống mặt , một tay cầm đuốc soi sáng, vội vã kiểm tra vết thương của .

Lưỡi d.a.o Bách Luyện cắm xương quai xanh của , tuy lưỡi d.a.o nhỏ hẹp nhưng rãnh m.á.u đó đang dẫn m.á.u tươi của ồ ạt chảy , trong nháy mắt thấm ướt vạt áo .

Thứ vũ khí đáng sợ nếu còn lưu trong cơ thể , chắc chắn sẽ mất m.á.u quá nhiều.

Nàng hít sâu một , cắm cây đuốc khe đá, đó x.é to.ạc vạt áo Thôi Phù Phong.

Gió núi thổi tới, ánh lửa chập chờn, ánh sáng nhảy múa soi rọi vết sẹo cũ n.g.ự.c . Trên vết sẹo dữ tợn vì nàng mà chịu nay chồng thêm vết thương mới, đang đầm đìa m.á.u tươi.

Nàng nắm lấy cán d.a.o Bách Luyện, ngước mắt : "Thôi Thiếu khanh, chịu đựng một chút..."

Dưới ánh lửa, trai nửa đêm bôn ba tìm kiếm tóc mai rối bời, nàng x.é to.ạc vạt áo xộc xệch. Vị lang quân thanh quý ở kinh thành vốn ca tụng dáng vẻ cao gầy như trúc, thẳng tắp như tùng, nay mặt nàng tái nhợt yếu ớt, thể động đậy.

Thiên Đăng xé vạt áo trong còn khá sạch sẽ của , một tay nắm lấy lưỡi d.a.o cắm vai , định thần rút phắt , miếng vải trong tay lập tức ấn lên vết thương, ngay khoảnh khắc m.á.u tươi trào , ấn chặt .

Thôi Phù Phong bật tiếng rên rỉ trầm thấp, ngay đó mím chặt môi nén .

Tay Thiên Đăng dám rời khỏi vết thương của , cố sức đè chặt chỗ m.á.u chảy.

Lưỡi d.a.o thép Bách Luyện đầy m.á.u vứt mặt nàng, như đang nhắc nhở nàng về lầm gây . Nàng ngẩng đầu , ánh mắt đầy vẻ hối nhưng thể thành lời, chỉ lẩm bẩm: "Xin ..."

Còn đôi mắt nàng phản chiếu ánh lửa, như ngàn lấp lánh trong đó, giọng khàn khàn của vẫn dịu dàng quan tâm như xưa: "Không , thương... còn hơn là Huyện chủ thương."

Vẫn như khi, luôn ở góc độ của nàng, lo nghĩ cho sự an nguy của nàng.

Thiên Đăng lặng lẽ cúi đầu, nhắm chặt mắt giấu giọt lệ nóng hổi, dùng sức ấn vết thương giúp cầm máu, giọng khàn khàn hỏi: "Sao một mạo hiểm đến đây?"

"Thực một ... Khi Lăng Thiên Thủy sai báo cho , cân nhắc địa thế dọc đường đến sơn lăng, đoán rằng trời tối mới khả năng đuổi kịp nàng, nên đến Đại Lý Tự mượn mấy con ch.ó săn, tiện cho việc tìm kiếm trong đêm." Giọng nhẹ nhàng yếu ớt, nhưng ngữ khí chắc chắn đó vẫn ung dung vội vã: “Ta và Lăng Thiên Thủy tìm đến khe núi, phát hiện nàng và Minh Thứu tách . Dựa dấu vết hiện trường phân tích, mục tiêu của đám sát thủ áo đen là Minh Thứu, bên sẽ nguy cấp hơn, nên Lăng Thiên Thủy dẫn cứu , qua đây đón nàng."

Lại ngờ rằng, khoảnh khắc lặn lội đêm đen tìm thấy nàng, suýt chút nữa nhận một cú đ.â.m chí mạng của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-60-vet-thuong-cu-moi.html.]

Nhìn rừng rậm mênh m.ô.n.g bên ngoài, Thiên Đăng nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng thực đêm nay tìm nàng là muôn vàn khó khăn. Chỉ là Thôi Phù Phong mặt nàng luôn như dù đối mặt với bao nhiêu gian nan hiểm trở, kết quả mang đến cho nàng luôn là sự nhẹ nhàng thư thái nhưng từng sai lệch.

Ngọn đuốc lặng lẽ cháy, gió đêm thổi qua bên họ.

dùng sức ấn vết thương cho , họ dán gần, gần đến mức thở như quấn lấy .

Nàng lặng lẽ đợi m.á.u ở vết thương dần ngừng chảy, cụp mắt vết sẹo cũ n.g.ự.c . Thân hình thanh mảnh nhưng hề yếu ớt, lồng n.g.ự.c rắn chắc, chỉ là vết sẹo năm xưa quá mức kinh để thể mỹ của một vết thương vĩnh viễn thể xóa nhòa.

Vậy còn nàng, liệu nàng cũng là một vết thương phá hủy cuộc đời mỹ của ?

Bất giác, tay nàng chạm vết sẹo đó thì thầm: "Xin , hình như ... luôn thương."

Hắn hình dung tiều tụy, thần thái bình thản thư thái, thậm chí còn nhếch khóe môi với nàng: "Không , từ nhỏ sợ đau lắm."

Thấy m.á.u ở vết thương đông , Thiên Đăng cuối cùng cũng buông tay, xé thêm vài dải vải từ áo trong, giúp băng bó vết thương.

"Không t.h.u.ố.c trị thương, chỉ đành thế , đợi về thành để đại phu xử lý kỹ càng cho ." Nàng khẽ, cánh tay vòng qua vai , luồn qua nách kéo dải vải , quấn từng vòng.

Tư thế mật như ôm ấp , ánh lửa bập bùng trong đêm tối khiến cả hai như phủ lên một lớp ánh sáng hồng mờ ảo, cảnh nguy hiểm cũng như nhuốm màu mập mờ.

Thiên Đăng dám nghiêng đầu, sợ nghiêng đầu, má sẽ chạm tóc Thôi Phù Phong.

Nàng cúi đầu, nín thở thắt chặt dải vải cầm máu.

Tháng Hai xuân hàn se lạnh, cởi áo băng bó, mất nhiệt cộng thêm mất máu, trạng thái chút hôn mê.

Thiên Đăng đỡ xuống, mới nhặt lưỡi d.a.o Bách Luyện dính m.á.u đất lên, lau sạch cỏ hoang, từ từ xoay trở vòng tay.

"Là quà sinh nhật Lăng Thiên Thủy tặng nàng?" Hắn đôi cổ tay trắng ngần của nàng, khẽ hỏi.

Thiên Đăng gật đầu, im lặng vuốt ve chiếc vòng tay.

Thôi Phù Phong chằm chằm màu ngà voi quấn quanh cổ tay nàng hồi lâu, cuối cùng cũng chống cơn buồn ngủ do mất máu, nhắm mắt dần chìm giấc ngủ.

Thiên Đăng canh giữ bên cạnh , đang ngọn lửa ngẩn ngơ thì bầy ch.ó săn vây quanh bỗng xao động, tuy rọ mõm nhưng vẫn tranh nhốn nháo hướng về phía .

Gió đêm đưa tới mùi m.á.u tanh thoang thoảng, Thiên Đăng cảnh giác dậy về phía tới.

Ánh đuốc chiếu lên mặt đối phương, soi rõ vẻ mặt lạnh lùng của .

Người hiện từ trong rừng rậm tối tăm, là Lăng Thiên Thủy.

"Bọn chúng đuổi theo, thương?" Ánh mắt lướt qua Thôi Phù Phong đang ngủ say, rơi xuống nàng: “Còn nàng? Không chứ?"

Thiên Đăng bước khỏi hang đá, lặng lẽ đưa tay , cho xem chiếc vòng tay.

Dây leo cổ màu ngà quấn quanh cổ tay trắng ngần của nàng, rõ ràng là vật cứng rắn cổ xưa, nương tựa tay nàng hóa thành ngón tay mềm mại.*

vật cứng hóa mềm mại quấn quanh ngón tay.

Giống như Lăng Thiên Thủy bôn ba nửa đêm, mang theo cả đầy mùi m.á.u tanh, ánh mắt vốn lạnh lẽo khi chạm nàng cuối cùng cũng phủ lên một lớp ánh lửa ấm áp, còn khiến sợ hãi như nữa.

Thậm chí, vì sự bình an vô sự của nàng, giọng điệu hiếm khi mang theo chút nhẹ nhõm: "Hóa món quà tặng Huyện chủ, đầu tiên dùng đến là Thôi Thiếu khanh?"

 

Loading...