THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 61: Nụ Cười Lúm Đồng Tiền
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:01
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng im lặng một lát đáp: "Không, đó còn dùng để đối phó với mấy tên sát thủ nữa."
"Được lắm, Huyện chủ phụ sự kỳ vọng của ." Ánh mắt Lăng Thiên Thủy dừng đôi vòng tay, và cả đôi cổ tay trắng ngần càng thêm nổi bật vì dính m.á.u của nàng.
Những cuộc bôn ba phục kích trong đêm tối thế vốn quen, chỉ là ngờ đối tượng là nàng, khiến tâm trí thể bình tĩnh, dường như rối loạn hơn nhiều.
lúc đây, ánh lửa bập bùng, thấy nàng bình an vô sự, tay đeo món quà tỉ mỉ chọn lựa, còn dùng nó để tự bảo vệ , cảm giác khiến đầu tiên cảm thấy khoan khoái dễ chịu những giây phút căng thẳng c.h.é.m g.i.ế.c.
Ánh mắt từ từ di chuyển từ cánh tay nàng lên , dừng khuôn mặt tuy nhếch nhác vệt m.á.u nhưng càng thêm động lòng , cuối cùng đọng nơi vết sẹo lông mày nàng.
Khóe môi khẽ nhếch lên để lộ một nụ thoáng qua ánh lửa, nhưng Thiên Đăng kịp bắt gặp.
Người đàn ông lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị khi lên, hai bên má hiện đôi lúm đồng tiền hờ hững, như mây tan sương tản, khiến sát khí lập tức vơi quá nửa.
Thảo nào bao giờ , là sợ uy thế của nụ động lòng giảm bớt, khiến còn sợ hãi nữa ?
Thiên Đăng đang nghĩ ngợi thì đôi lúm đồng tiền biến mất, nhưng nàng vẫn kìm , tìm kiếm cảm giác kỳ lạ nhen nhóm trong lòng.
Vẻ lạnh lùng thường ngày trở về gương mặt Lăng Thiên Thủy, thấy nàng vẫn , trầm giọng hỏi: "Sao ?"
Thiên Đăng tránh ánh mắt , lí nhí: "Không gì..."
nụ , đúng hơn là lúm đồng tiền của tuy ngắn ngủi, nàng vẫn luôn cảm thấy quen thuộc, hình như từng gặp ở đó .
Lăng Thiên Thủy hiệu cho binh sĩ cùng khiêng cáng đến, sợ ồn đến Thôi Phù Phong, hai canh giữ một ngọn đuốc bên ngoài hang động, chờ đợi.
Trong đêm tối lạnh lẽo, những va chạm suốt dọc đường rách quần áo Thiên Đăng. Nàng vô thức rùng trong gió đêm.
Lăng Thiên Thủy cởi áo choàng , đưa cho nàng.
Ngoài dự đoán của , Thiên Đăng chút do dự đón lấy, quấn chặt lấy .
Chỉ là chiếc áo choàng chỉ mang ấm của mà còn nồng nặc mùi m.á.u tanh, mang theo dấu vết c.h.é.m g.i.ế.c suốt chặng đường .
Thấy nàng vươn ngón tay trắng nõn chạm vết m.á.u khô, Lăng Thiên Thủy hỏi: "Có ngại ?"
Thiên Đăng lắc đầu, ngẩng đầu ánh lửa, mặt dường như thoáng hiện nụ mơ hồ: "Giống quá..."
Lăng Thiên Thủy nhướng mày, hiểu ý nàng.
Lại Thiên Đăng thì thầm như tiếng thở dài: "Hồi nhỏ... khi tổ phụ và cha bế , họ cũng mùi ."
Đó là mùi của m.á.u và mồ hôi xông pha nơi sa trường.
Thứ mùi rõ ràng đại diện cho sự bất an, cho sự c.h.é.m g.i.ế.c và đau thương ngày mai sẽ , nhưng kỳ lạ , nó khiến nàng an tâm hơn cả mùi hương Mạnh Lan Khê điều chế tỉ mỉ, khiến nàng như chìm thời gian quen thuộc và yên bình trong quá khứ, trở về những tháng ngày nàng hằng mơ ước.
Lăng Thiên Thủy thản nhiên : "Có lẽ vì chúng đều là xông pha trận mạc."
Thiên Đăng gật đầu, vuốt phẳng chiếc áo choàng bình thường : "Cũng giống Lâm Hoài Vương."
Hàng mi dài rậm của khẽ rung, lẳng lặng liếc nàng ánh lửa.
"Thực Lâm Hoài Vương cũng từng cứu bên bờ sinh tử, tình cảnh giống bây giờ, ngài cởi áo choàng đưa cho . Có lẽ , áo của ngài và giống ..."
"Cái đó thì đúng là ngờ tới." Lăng Thiên Thủy : “Ngài là phận Vương gia, còn chỉ là một Tư giai nhỏ bé của Bắc Nha Cấm quân, đồ dùng của chúng một trời một vực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-61-nu-cuoi-lum-dong-tien.html.]
"Không giống kiểu đó, mà là độ dài của áo, mùi vị vương đó, chẳng hiểu cứ như là..."
Như là khoảnh khắc bên đầm lạnh, như thấy đàn ông phá tan ác mộng cứu vớt nàng, như thấy : "Lý Dĩnh Thượng nhất định sẽ giúp nàng."
nàng đến ngày hôm nay là nhờ sự kiên trì lơi lỏng, chấp niệm dám từ bỏ, cần gì gửi gắm hy vọng một đàn ông mới gặp vài , mong chờ sự cứu rỗi của khác?
"Thôi bỏ , chiếc áo choàng đó giặt sạch từ lâu , nhưng mãi cơ hội gặp ngài để hãy ." Nàng tự giễu lắc đầu, quấn chặt áo choàng của Lăng Thiên Thủy: “Chi bằng nghĩ xem chiếc áo lông thúy vũ ở hồ Khúc Giang rốt cuộc là thế nào."
Lăng Thiên Thủy đương nhiên vui khi thấy nàng chuyển sự chú ý sang chuyện khác: "Quả thực, việc phủ Cáo Quốc Công chúa xuất hiện một chiếc áo choàng lai lịch bất minh đáng để tìm hiểu sâu."
Thiên Đăng gật đầu, trong rừng rậm gió rít gào, tay thò khỏi khe hở phía áo choàng, vô thức vuốt dọc từ xuống : "Tại nhỉ? Những chỗ mài mòn chiếc áo lông thúy vũ đó, cổ áo, ngực, bụng nhỏ..."
Đều là những nơi tay nàng thể chạm tới, cũng là nơi mặc sẽ tiếp xúc.
Là do tay mặc cầm thứ gì đó khiến áo mài mòn quá mức ? Hay là nguyên nhân nào khác...
Nàng suy nghĩ đến xuất thần, ánh mắt chút mơ màng, hình mảnh mai dường như sắp bóng tối nuốt chửng.
Lăng Thiên Thủy kìm giơ tay giúp nàng thắt chặt áo choàng, hạ giọng : "Về nghĩ tiếp cũng , việc quan trọng nhất của nàng bây giờ là bình an về nhà ."
Đôi tay mạnh mẽ đến mức thể dễ dàng nắm giữ sự sống c.h.ế.t, nhưng khi cúi xuống nàng, đặt tay lên áo nàng, lực đạo kiểm soát vô cùng dịu dàng, khiến cơn gió lướt qua bên cạnh họ dường như cũng chậm .
Thiên Đăng , bất giác mỉm , khẽ : "Lăng Thiên Thủy, khác ."
Lăng Thiên Thủy nhướng mày, hiểu ý nàng.
"Lúc mới đến quả thực chút uy thế bức , mà phát sợ. Lúc đó còn hối hận, đưa như cái hậu viện vốn hỗn loạn của là chuyện ." Thiên Đăng , tránh khỏi nhớ đến chuyện vẫn giấu kín trong lòng: “Hơn nữa còn nhớ nhé, lúc chúng cùng tìm manh mối ở chỗ Mạnh Lan Khê, trúng t.h.u.ố.c mơ màng, thế mà ấn thẳng đầu nước, Huynh xem đối xử với con gái nhà như thế ?"
Lăng Thiên Thủy đương nhiên là . Người cả đời từng cúi đầu ai như , nay cụp mắt mặt nàng, thẳng thắn thừa nhận lầm: "Là của . Lúc đó nghĩ nàng thần trí tỉnh táo, lẽ nước lạnh sẽ giúp nàng tỉnh , quên mất nàng là con gái, càng ngờ cách đó chẳng tác dụng gì..."
Nói đến đây, bỗng khựng , ngước mắt sâu mắt Thiên Đăng đầy vẻ suy tư.
Dưới ánh lửa bập bùng, ánh mắt sắc bén của pha lẫn những suy tính phức tạp, do dự, thậm chí còn một nụ thể che giấu.
Thiên Đăng sực nhớ chuyện quan trọng, mặt đỏ bừng lên, còn đỏ hơn cả ánh lửa lúc .
Nàng nhớ đêm đó mơ màng ôm chặt lấy Lăng Thiên Thủy, quấn quýt da thịt kề cận với .
Lúc đó nàng rơi ảo giác, ôm mặt cứ ngỡ là , trong cơn mê loạn chỉ nỉ non quấn quýt. Cho nên khi t.h.u.ố.c giải, nàng hổ vô cùng, chỉ đành giả vờ quên hết chuyện, diễn một màn kịch mất trí nhớ mặt .
giờ đây... nàng lỡ lời chuyện đêm đó, để lộ sự thật là vẫn còn nhớ.
Nàng hổ lưng , vội vàng tránh ánh mắt , hận thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống, giọng cũng lắp bắp: "Ta... thực cũng nhớ rõ lắm, nhưng tỉnh thấy ướt sũng, nghĩ... chắc là do chứ gì?"
"Là . Huyện chủ thông minh như dù nhớ cũng sẽ đoán sai."
Chỉ là Thiên Đăng tuy thấy vẻ mặt , nhưng cũng câu thốt với khóe môi đang nhếch lên, khiến nàng càng ngẩng đầu lên .
Trong rừng đêm tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió, ngọn đuốc lay động trong gió tỏa quầng sáng , bao trùm lên nàng, cũng bao trùm lên .
Dù nàng lưng dám , nhưng vẫn thấy bóng hai in vách núi, dính sát trong ánh lửa chập chờn, giống như đêm đó nàng ôm chặt buông, nép lồng n.g.ự.c rộng lớn vững chãi của ...
Nàng siết chặt chiếc áo choàng của , bóng in lên qua ánh lửa, cảm nhận thở vững chãi như núi non của đàn ông đang lặng lẽ lưng, nhất thời chỉ thấy trái tim khẽ run lên.