THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 61: Vén màn

Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:58:57
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa trời đông giá rét, sống lưng nàng toát mồ hôi lạnh.

Đây là vũ khí trang cho thị vệ trong phủ nàng, một con d.a.o găm bình thường cũ kỹ sờn mòn, giống đồ giả mạo.

Thị vệ nhận lấy con d.a.o găm dính m.á.u từ tay nàng, lau sạch vết m.á.u dâng lên Thái tử.

Nhìn bốn chữ khắc con dao, Thái t.ử dám tin mắt , khó nhọc thốt lên: "Linh Lăng, cái ..."

Thiên Đăng ngẩng đầu, lắc nhẹ, hạ giọng : "Có bày mưu hãm hại !"

Thái t.ử còn đang bàng hoàng thì vị lão tăng sang đài giảng kinh, hỏi vị trụ trì đang ngay ngắn đó: "A Di Đà Phật, lễ cầu phúc Đông chí, quý nhân tụ tập đông đủ mà thấy hung khí, vấy vết máu, thật là điềm đại hung, mạo phạm thần Phật. Trụ trì sư , buổi lễ Phật hôm nay đây?"

Trụ trì dậy, bộ râu mày trắng xóa rủ xuống, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Buổi lễ cầu phúc hôm nay, chùa chọn giờ lành tháng cẩn thận mới dám khai đàn giảng pháp, tế lễ cầu phúc. Nay giờ lành qua, huyết quang xung khắc, e là..."

Sắc mặt Hoàng hậu cũng , : "Trong cung sẽ thêm dầu đèn hương hỏa, xin các vị đại sư thắp hương tụng kinh, cầu xin trời cao khoan dung, mong tiêu trừ tội nghiệt, tránh trời cao trách phạt."

"Vâng." Các cao tăng trong chùa lĩnh mệnh. Nhất thời tiếng tụng kinh vang lên khắp nơi, các nhà sư vây quanh tụng một trăm linh tám biến Tiêu tai cát tường thần chú để bù đắp tội huyết quang xung phạm Phật tổ.

Hoàng hậu dẫn đầu các mệnh phụ dậy khỏi bồ đoàn, rảo bước xuống đài cầu phúc cao ngất, lệnh cho cung nhân bế đứa bé trong tã lót .

Thiên Đăng vẫn quỳ lư hương. Khi Hoàng hậu ngang qua hề dừng bước, nhưng nữ quan bên cạnh bà khẽ giơ tay hiệu cho Thiên Đăng theo.

Thiên Đăng kéo vạt áo đẫm m.á.u dậy. Biết rõ Hoàng hậu đang chán ghét nhưng lúc cách nào y phục, nàng đành cúi đầu lủi thủi theo khỏi cửa nhỏ.

Vừa bước khỏi cửa, nàng thấy Thôi Phù Phong vội vã tới từ con đường nhỏ quanh co, tay vắt một chiếc áo choàng màu xanh tím thêu hoa văn đôi phượng.

"Huyện chủ, thứ đến muộn, lấy một món đồ." Hắn rõ ràng tình hình ở đây, hỏi han gì, chỉ điềm nhiên khoác chiếc áo choàng lên nàng.

Thiên Đăng nhận lấy áo choàng khoác lên, che bộ quần áo dính m.á.u bẩn thỉu. Ngẩng đầu thấy Thôi phu nhân bên cạnh Thái hậu mặc bộ váy màu xanh tím nhạt, hợp với màu áo choàng , là bà gửi đến cho che chắn, nàng kìm khẽ gật đầu cảm ơn bà.

Thôi phu nhân gật đầu đáp , nhưng mặt giấu vẻ lo lắng.

Thôi Phù Phong giúp nàng chỉnh áo choàng. Thiên Đăng cảm thấy tay động đậy, nhét một vật gì đó tay nàng qua khe hở của áo choàng.

Nàng cảm nhận đó là một tờ giấy gấp gọn, mỏng và mềm. Vì hiểu ý , nàng khẽ chớp mắt ngước .

Thôi Phù Phong nàng chăm chú, khẽ: "Đi thôi, nàng cứ kể rõ đầu đuôi câu chuyện, Hoàng hậu điện hạ nhất định sẽ phán quyết công bằng."

Thiên Đăng gì, ngón tay khẽ cử động, kín đáo giấu tờ giấy trong tay áo.

Tiền sảnh tụng chú an thần, hậu viện Huyện chủ Linh Lăng và tiểu sa di giải , trong lòng thầm bất mãn.

Nhất là các Thái hậu, Thái phi tuổi cao sức yếu, xếp bằng bồ đoàn kinh lâu, vốn mệt mỏi, nay nảy sinh rắc rối tốn công vô ích nên khó tránh khỏi bực bội.

Trần Thái phi để nữ quan đ.ấ.m bóp vai lưng, với Hoàng hậu: "Kẻ mạo phạm pháp hội Phật giáo, mang điềm chẳng lành như thế còn giữ trong chùa? Theo thấy nên mau chóng đuổi cổ ngoài cho xong."

Thấy Hoàng hậu trầm ngâm, Thái t.ử vội : "Thái phi kinh động . chuyện trái đúng sai còn rõ ràng, con thấy Huyện chủ Linh Lăng xông pháp hội chắc chắn nguyên do, mẫu hậu nhất định sẽ xử lý qua loa."

Hắn và Huyện chủ Linh Lăng tình như , chuyện hậu cung ai cũng , nên Trần Thái phi cúi đầu uống , thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-61-ven-man.html.]

Ngược , Cáo Quốc Công chúa bên cạnh bà buông lời châm chọc: "Thái t.ử , hôm nay là ngày Hoàng hậu đích dẫn đầu hoàng mệnh phụ cầu phúc cho muôn dân thiên hạ, cho xã tắc triều đình, kẻ cầm d.a.o loạn pháp hội. Đây là đại bất kính cộng thêm đại bất tường, nếu chỉ đuổi cho xong chuyện thì xoa dịu cơn giận của thần linh, rửa sạch nỗi oan cho Phật pháp vấy bẩn?"

mở miệng, trong lòng khỏi nghĩ đến vụ tranh chấp Cửu Thụ Kim Hoa ở điện Tuyên Huy hôm nọ, rằng Huyện chủ Linh Lăng hôm nay e là lành ít dữ nhiều.

Thiên Đăng quỳ hành lang, im lặng mím môi, vì phép nên thể lên tiếng.

Hoàng hậu hỏi nữ quan bên cạnh: "Lưu Thượng cung, cầu phúc Đông chí là việc lớn của triều đình, nếu kẻ gây rối phá hoại nghi lễ triều đình thì chịu tội gì?"

Thượng cung dẫn đường cho Hoàng hậu, cai quản cung cấm nhiều năm, đương nhiên thông thạo luật pháp chính lệnh của cả tiền triều lẫn hậu cung, trả lời chút do dự: "Theo luật, kẻ gây rối ồn ào trong dịp lễ tết triều đình khiến cục diện hỗn loạn, thành lễ nghi, sẽ phạt trượng từ mười đến bốn mươi roi, tước bỏ tước vị chức vụ, lưu đày ba ngàn dặm."

Thái t.ử lập tức biến sắc. Mọi mặt cũng ngờ hậu quả sự việc nghiêm trọng đến thế, bóng dáng mảnh mai của Thiên Đăng đang quỳ hành lang đều lộ vẻ đồng cảm nỡ, Thôi phu nhân càng lo lắng siết chặt tay.

Quang Vương thế t.ử Lý Tư đang nép bên cạnh Dương Thái hậu cũng sốt ruột, vội vàng kéo tay áo Thái hậu.

Thái hậu vỗ vỗ mu bàn tay bé, gật đầu với Thôi phu nhân một cái, mở lời: "A Di Đà Phật, trời cao đức hiếu sinh. Huyện chủ Linh Lăng tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện, nếu vì vô ý mà đ.á.n.h gậy lưu đày, ba ngàn dặm chắc chắn là vùng Lĩnh Nam chướng khí nóng bức, mà sống sót trở về?"

" mẫu hậu, trượng phạt lưu đày là hình phạt của ngoại triều, thể áp dụng lên mệnh phụ nữ nhi?" Thái t.ử bất chấp thất lễ, vội với Hoàng hậu: “Linh Lăng từng công với triều đình, cũng là chuyện nguyên do, thuộc về vô ý, mong mẫu hậu cân nhắc kỹ lưỡng."

Hoàng hậu cụp mắt uống , biểu hiện gì thì Cáo Quốc Công chúa thở dài một tiếng: "Haizz, nếu quả thực là vô ý thì đương nhiên giảm nhẹ hình phạt. hôm nay thị vệ bố trí khắp chùa, Huyện chủ Linh Lăng vô tình mà thể chạy lung tung qua mặt tất cả thị vệ lẻn chùa, khéo vô tình mang theo hung khí g.i.ế.c , may xông thẳng pháp hội cầu phúc, Chẳng là con kiến chui lọt lỗ kim, trùng hợp quá mức ?"

Thái t.ử mím chặt môi, Cáo Quốc Công chúa với ánh mắt giận dữ khó kìm nén.

Tiêu Phù Ngọc đương nhiên và phu quân tương lai xích mích, vội giảng hòa: "Mẹ đúng, chuyện Huyện chủ Linh Lăng đáng trừng phạt; Thái t.ử cũng đúng, phủ Xương Hóa Vương công với xã tắc, mong Hoàng hậu điện hạ thương tình, giảm nhẹ hình phạt!"

Hoàng hậu trầm ngâm cụp mắt, quan sát Thiên Đăng đang quỳ mặt.

Nàng vẫn giữ tư thế chờ đợi phán quyết, phép nên ngẩng đầu cũng biện giải xin tha, nhưng khuôn mặt cúi thấp , hề thấy vẻ sợ hãi kinh hoàng.

Thôi Phù Phong bên cạnh : "Hoàng hậu điện hạ, kiêm thính tắc minh, thiên thính tắc á.* Xưa nay tìm chân tướng đều lời khai của cả hai bên, phân tích kỹ càng mới thể rõ sự thật."

*Nghe nhiều chiều thì sáng suốt, một chiều thì u tối.

"Thôi Thiếu khanh lý." Hoàng hậu liếc Cáo Quốc Công chúa và Tiêu Phù Ngọc, thuận nước đẩy thuyền hỏi: "Huyện chủ Linh Lăng, nay con phạm quốc pháp, ?"

Thiên Đăng dập đầu Hoàng hậu, trịnh trọng đáp: "Kính xin Hoàng hậu điện hạ chủ cho Linh Lăng, chuyện ..."

lúc , phía bức tường ngăn cách pháp hội bỗng vang lên tiếng ồn ào náo động. Trong tiếng ầm ầm đổ vỡ, tiếng tụng kinh chú cát tường của ngàn vị tăng đồng loạt im bặt, chỉ còn vài tiếng la hét hoảng loạn loáng thoáng vọng .

Ánh mắt lập tức đổ dồn về phía .

Một tiểu nội thị chạy như bay tới, khẩn cấp báo cáo tình hình pháp hội: "Khởi bẩm Thái hậu, Hoàng hậu điện hạ, đài giảng kinh... sập !"

"Cái gì?" Các Thái hậu, Thái phi thất thanh kêu lên.

Đài giảng kinh dựng riêng để hoằng dương Phật pháp hôm nay, lúc nãy Hoàng hậu và các mệnh phụ vây quanh kinh đó vẫn chắc chắn, giờ xuống hết, đài kinh trống sập ?

Đang lúc ngỡ ngàng, trụ trì chùa dẫn các tăng nhân đến, vẻ mặt âu sầu : "Phật tổ giáng điềm đại hung, chuyện cầu phúc hôm nay e là khó mà êm ."

 

Loading...