THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 62: Về Thành

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:02
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Binh sĩ khiêng cáng trở chỗ hẹn, đặt Thôi Phù Phong xuống.

Minh Thứu tựa ngựa ở đó, dù thương nhưng vẫn vẻ hán t.ử dũng mãnh thảo nguyên, thấy Thiên Đăng bèn định chồm tới kéo tay: "Tiên Châu, nàng ?"

Lăng Thiên Thủy gạt tay một cách dứt khoát: "Nói , Huyện chủ và ngươi ở đây?"

Nghe câu , con đại bàng thảo nguyên lập tức gãy cánh, ôm vai thương, dựa hẳn Thiên Đăng mặt , vẻ mặt yếu ớt: "Tiên Châu, nàng ."

Thiên Đăng đành nhẫn nhục bịa chuyện che đậy cho : "Ta bọn cướp bắt cóc, may nhờ Vương t.ử Minh Thứu cứu giúp mới thoát . Vương t.ử cũng vì cứu thương, cần về chữa trị ngay."

"Hắn bây giờ thể về Trường An, nhưng Bắc Nha Cấm quân doanh trại ngoài thành, đưa ngươi chữa trị ." Lăng Thiên Thủy kéo Minh Thứu khỏi Thiên Đăng, nửa dìu nửa vác đưa lên lưng ngựa, gọi binh sĩ đến dắt ngựa cho .

Minh Thứu vẫn nỡ rời : "Á, đau c.h.ế.t mất, lập công cho Huyện chủ, cứu Huyện chủ thương..."

"Được , im miệng." Lăng Thiên Thủy cúi xuống thì thầm bên tai : “Ta dọn dẹp xong đám cướp, là thị vệ của ngươi cả."

Minh Thứu há miệng định gì đó, cuối cùng im bặt thốt nên lời.

"Nể tình họ từng giúp quân chống loạn quân, để sống, ngươi tự nghĩ xem nên trả giá thế nào để chuộc họ về." Lăng Thiên Thủy bỏ một câu, về bên cạnh Thiên Đăng.

"Lần đa tạ , phiền các vị đêm hôm vất vả đến cứu ." Thiên Đăng cảm tạ binh sĩ Bắc Nha Cấm quân, thấy mấy con ch.ó săn cũng chạy về, bèn giơ tay vỗ nhẹ đầu chó, với Thôi Phù Phong đang yếu ớt dựa ngựa: “Cũng cảm ơn mấy chú ch.ó của Đại Lý Tự nữa."

Thôi Phù Phong bật . Một đêm bôn ba lo lắng, thấy nàng bình an vô sự, còn thể đùa thoải mái, dù vết thương ở n.g.ự.c đau nhói, trong lòng vẫn tràn đầy niềm vui khó tả: "Được, về mời chúng gặm xương."

Đợi khi về đến ngoài cổng thành Trường An, trời rạng sáng, tiếng trống báo hiệu mở cổng thành vang lên.

Cô cô Huyền Cơ đón Thiên Đăng về phủ, những vết xước do cành cây ngọn cỏ cứa lên mặt và tay nàng mà xót xa rơi nước mắt, vội vàng hầu hạ nàng tắm rửa đồ, bôi t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm, tránh để sẹo tổn hại dung nhan Huyện chủ.

Thiên Đăng vội vàng mấy chữ, nhờ bà gửi đến chỗ Liêu y cô.

Đêm qua bắt cóc, xóc nảy lưng ngựa, ngâm trong nước lạnh hồi lâu, Thiên Đăng cảm thấy như rã rời. Viết xong tờ giấy, nàng lau rửa qua loa đặt lưng xuống gối là ngủ .

Đáng tiếc, dù mệt mỏi rã rời, ác mộng vẫn buông tha nàng.

Lần , xuất hiện trong giấc mơ của nàng là một vùng nước đen ngòm.

Bên bờ nước là thủy tạ rực rỡ ánh pháo hoa, hoa hải đường lặng lẽ rơi ánh đèn cung đình treo cao, pháo hoa in bóng xuống mặt nước sáng rực, hào quang soi tỏ cả lẫn mặt nước.

Còn nàng lơ lửng ở bờ bên , những cảnh xa xôi dường như cách nơi cả một thế giới, nơi chỉ sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Trên mặt nước nửa sáng nửa tối, một phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đang về phía bờ nước, từng bước từng bước, run rẩy sợ hãi nhưng thể dừng .

Thiên Đăng lơ lửng giữa trung rõ mặt bà , nhưng bộ hoa châu vàng lộng lẫy tóc mai, nàng nhận phận đó.

"Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa..."

Người bên bờ nước dường như thấy tiếng nàng, đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-62-ve-thanh.html.]

Khuôn mặt trang điểm tinh xảo vẫn còn nét phong vận, nhưng đôi mắt già nua mệt mỏi, nàng đầy vẻ sợ hãi: "Là ngươi g.i.ế.c , Huyện chủ Linh Lăng!"

Thiên Đăng lẳng lặng xuống bà : "Người g.i.ế.c bà nhiều, nhưng ."

"Phải, g.i.ế.c nhiều..." Bà lẩm bẩm, hoảng loạn quanh.

Trong bóng tối, vô thứ lặng lẽ nổi lên, trôi nổi quanh Cáo Quốc Công chúa.

Có cái đầu ngựa m.á.u me đang trừng mắt , cây trâm phượng bạc b.ắ.n nọc độc đen ngòm, mũi tên nhỏ lông ngũ sắc bay tới, tờ hôn thú của Thái t.ử hóa thành tro bụi...

vây hãm trong vực thẳm tuyệt vọng , đưa tay che khuôn mặt méo mó vì sợ hãi, nhưng ngăn sự xâm chiếm đáng sợ. Trong tiếng gào thét đau đớn, chân bà trượt , những vòng sóng gợn lên một tiếng động nuốt chửng bà .

Pháo hoa phía xa đột ngột nở rộ, ánh sáng chói lòa, chỉ mặt nước và trung, ngay cả trong khe đá bên bờ cũng tràn ngập ánh lửa, nuốt chửng Cáo Quốc Công chúa đang chìm nổi trong dòng nước đen.

Thiên Đăng rùng một cái thật mạnh, thoát khỏi biển lửa chói mắt đó, mở đôi mắt vẫn tỉnh táo hẳn .

Đã là quá trưa. Nắng xuân ấm áp chiếu lên cây hải đường sân, sắc hoa kiều diễm xuyên qua rèm cửa sổ trắng hồng hắt trong phòng. Mọi chuyện đêm qua như giấc mộng, chỉ cơn đau nhức nhắc nhở nàng tất cả đều là sự thật.

Cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa vẫn là một bí ẩn; Minh Thứu oan nàng tìm về; chỉ Thương Lạc vẫn bặt vô âm tín.

Nàng nghĩ đến cảnh Cáo Quốc Công chúa rơi xuống nước trong mơ, xoa bóp tứ chi đau nhức, cảm thấy phần eo đau đớn.

Vén áo ngủ lên xem, bên hông bầm tím một mảng, rõ ràng là vết thương do Minh Thứu ném lên lưng ngựa hôm qua.

"Ái chà, vết thương của Huyện chủ thế , tối qua lúc tắm đáng sợ thế..." Hổ Phách xót xa đến rơi nước mắt, vội vàng lấy t.h.u.ố.c mỡ bôi cho nàng: “Đây là t.h.u.ố.c mỡ Mạnh lang quân gửi đến sáng sớm nay, hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa trị tổn thương da, xóa mờ sẹo. Chắc là Lăng Tư giai sáng nay trở về với ngài chuyện Huyện chủ gặp nạn."

"Mạnh lang quân lúc nào cũng chu đáo tỉ mỉ." Thiên Đăng , xoay xoay lọ t.h.u.ố.c trong tay.

Còn Lăng Thiên Thủy, cũng vẫn tạo cơ hội cho Mạnh Lan Khê tiếp cận nàng như khi.

Khiến nàng gần như dám chắc, rốt cuộc trong lòng , đúng hơn là lý do hậu viện của nàng, là vì Mạnh Lan Khê, là vì nàng.

Trước mắt bỗng nhiên hiện lên ảo giác, khoảnh khắc chồng chéo thoáng qua khiến tim nàng chấn động mạnh.

Lăng Thiên Thủy, Mạnh Lan Khê...

Đêm qua trong rừng núi hoang vu, khi Lăng Thiên Thủy tìm thấy nàng, nụ thoáng qua khuôn mặt , đôi lúm đồng tiền , nàng quả thực nên thấy quen thuộc...

Bởi vì, nụ của quá giống với nụ say lòng của Mạnh Lan Khê.

Nàng cầm lọ thuốc, ngẩn ngơ xuất thần, mắt là nụ của Lăng Thiên Thủy và Mạnh Lan Khê, chồng lên tách , khiến nàng nhất thời thể hồn.

Đang ngẩn ngơ thì cô cô Huyền Cơ lấy một lọ thuốc, hỏi nàng: "Huyện chủ, đây là t.h.u.ố.c trị thương Liêu y cô pha chế gửi đến theo dặn dò của sáng nay, bôi nhé?"

"Không, cái là để trị vết thương hở, cho ." Thiên Đăng , cầm lấy lọ t.h.u.ố.c nắm chặt trong tay: “Ta ăn chút gì đó đến hậu viện một chuyến."

 

Loading...