THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 67: Đứa trẻ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:59:03
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dì , chẳng dì đưa cháu đến bên xong thì tìm đứa bé ? Sao trong chùa ?"

Khuôn mặt Định Tương phu nhân hoảng loạn tột độ, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Đăng, giọng khàn đặc: "Đăng Đăng, con mau đuổi theo đứa bé , con của Giả Chỉ, nó cướp ..."

"Cái gì, dì thấy con của Giả Chỉ tỷ ?" Thiên Đăng vội vàng hỏi dồn: “Là gã đàn ông đó cướp ? Cái để dấu tay m.á.u tường ?"

Hơi thở Định Tương phu nhân dồn dập, bà hoảng hốt siết c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Mau, mau đuổi theo đòi , nó chìm xuống nước ! Sắp... sắp c.h.ế.t rét !"

Nói đến hai chữ "c.h.ế.t rét", bà cuối cùng cũng mất kiểm soát, òa nức nở: "Nó còn bé tí, mới sinh thôi mà, nó còn rõ mặt , cầu xin con, cướp nó về , cứu nó về... cho nó sống..."

Tiếng gào tuyệt vọng khiến Thôi Phù Phong cũng cầm lòng , bước lên an ủi: "Mợ yên tâm, chúng con sẽ cho tìm đứa bé ngay."

Thiên Đăng hỏi gấp: " mà Trường An rộng lớn thế , một trăm linh tám phường, cả triệu dân, rốt cuộc là ai cướp đứa bé? Chúng tìm ở ?"

Định Tương phu nhân bỗng giơ tay ngăn , run rẩy : "Nhà họ Thời! Đến nhà họ Thời, ... trộm con gái của Giả Chỉ!"

"Hắn?" Thiên Đăng chằm chằm đôi mắt đỏ ngầu và đôi môi tím tái của bà , hỏi: “Hắn, là ai?"

Cổ họng Định Tương phu nhân phát tiếng khò khè. Bà , kể, thể để sự ẩn nhẫn khổ tâm suốt hai mươi năm qua tan thành mây khói trong chốc lát.

đứa bé đó, đứa bé gái ném xuống dòng sông băng giá, khuôn mặt nhỏ xíu trắng bệch băng vụn lấp kín mũi miệng...

trừng to đôi mắt vô hồn, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, há miệng thở dốc như điên, cuối cùng khó khăn thốt ba chữ: "Thời Cảnh Ninh..."

Ba chữ thốt , chuyện ngã ngũ.

Thiên Đăng chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh như gió bấc lúc , dường như thể xuyên thấu lồng n.g.ự.c Định Tương phu nhân: "Dì là Thời Cảnh Ninh ?"

"Phải, là , là Thời Cảnh Ninh!" Lời , Định Tương phu nhân dường như cũng trút bỏ kiêng dè, gào lên điên cuồng: “Đến nhà họ Thời, cướp đứa bé về, ..."

"Dương phu nhân, hóa bà ở đây !"

Phía bên con đường nhỏ quanh co bỗng vang lên tiếng gọi, cắt ngang lời Định Tương phu nhân.

Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa đang từ tiền viện vòng qua, nhếch mép về phía họ: "Nào, bản cung tìm đứa bé, bà bế về ."

Phía , ngoài Tiêu Phù Ngọc còn một nữ quan đang bế đứa bé.

Đứa bé quấn trong chiếc tã lót đỏ thêu hoa văn Thiên Man Bách Tử, đang ngủ ngon lành trong vòng tay nữ quan.

Định Tương phu nhân ngẩn , loạng choạng lao tới đứa bé, giật lấy tã lót xem. Khuôn mặt đứa trẻ sinh non đầy đặn, tóc tai lơ thơ, cái mũi cái miệng nhỏ xíu, là con gái mới sinh của Dương Giả Chỉ.

run rẩy ôm chặt đứa bé, đầu Thiên Đăng, trong nháy mắt hiểu chuyện đứa bé cướp và chuyện nhà họ Thời đều là cái bẫy cố tình giăng , lừa bà mất bình tĩnh sự thật.

Thấy bà thở hổn hển trừng mắt đầy oán hận, Thiên Đăng mỉm : "Dì , dì và Công chúa thể dùng đứa bé dụ cháu tròng, cháu đương nhiên cũng thể lấy gậy ông đập lưng ông, diễn tiếp vở kịch của các chứ, đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-67-dua-tre.html.]

Cáo Quốc Công chúa kịp trả lời thì tiền điện xử lý xong việc, tiếng tụng kinh niệm chú vang lên dứt. Hoàng hậu và Thái hậu, Thái phi dâng hương thành kính xong, các cung nữ mệnh phụ vây quanh di giá sang đây, khéo thấy lời Thiên Đăng.

Ánh mắt lập tức đổ dồn đứa bé trong lòng Định Tương phu nhân.

Cung nữ bày biện ghế nệm gấm, Hoàng hậu xuống, lạnh lùng hỏi: "Đứa bé lúc nãy chẳng giao cho cung nhân ?"

Cáo Quốc Công chúa trừ: "Ôi chao, thấy bà ngoại tìm cháu tội nghiệp quá, nông nỗi , trong lòng nỡ nên mới vội vàng bế đứa bé cho bà thôi mà!"

Hoàng hậu sa sầm mặt trả lời. Định Tương phu nhân lạnh toát tim gan, run rẩy bế đứa bé đến bái kiến Hoàng hậu điện hạ.

Hoàng hậu quan sát bà , hỏi: "Đứa bé là con gái chào đời hôm nay của con gái ngươi, tức là biểu tỷ của Huyện chủ Linh Lăng ?"

Định Tương phu nhân run như cầy sấy rạp xuống trả lời: "Vâng, đây là cháu ngoại của thần phụ."

"Xem lời Huyện chủ Linh Lăng sai, con bé quả thực vì đuổi theo đứa bé mà đến đây, kết quả gặp nạn?"

"Vâng... Lúc đó cùng cháu gái đuổi theo đến đây, trẹo chân nên đợi bên ngoài. Kết quả ma ma tìm đến báo, hiểu lầm , là hòa thượng trong chùa thương xót thế đứa bé, nó ngay từ trong bụng phán mệnh bất hạnh, nhà chồng yêu thích, nên mới cho mang nó đến để tắm gội Phật quang hoàng ân. Nếu Thái hậu, Thái phi hoặc Hoàng hậu điện hạ khen ngợi, ông bà thông gia nhà họ Hoàng chắc chắn sẽ ghét bỏ nó nữa." Định Tương phu nhân năng trôi chảy, lời lẽ khẩn thiết chân thành: “Vì thế mới yên tâm, đợi cửa chùa chờ tin vui. Ai ngờ cô cháu gái trêu đùa , bảo đứa bé cướp, khiến hoảng loạn thần trí hồ đồ. May mà Đại Trưởng Công chúa kịp thời bế đứa bé đến cho , nếu e là cũng sống nổi nữa..."

Hoàng hậu nhấp ngụm nóng cung nữ dâng lên, dời ánh mắt từ bà sang Thiên Đăng: "Huyện chủ Linh Lăng, con đó bắt hung thủ của hai vụ t.h.ả.m án trong vương phủ quy án, giờ bắt ?"

Thiên Đăng cụp mắt đáp: "Vâng, nghi phạm ở ngay đây ."

Sắc mặt Định Tương phu nhân khẽ biến đổi, cố giữ bình tĩnh, giả vờ như gì.

Dương Thái hậu trong lòng lo lắng, truy hỏi: "Con trong phủ con xảy hai vụ t.h.ả.m án, hai vị lang quân hại, nhưng một vị lang quân trốn thoát, rốt cuộc là vị nào?"

"Là mà dì con bảo con đuổi theo, Trân Tu Thự thừa Quang Lộc Tự Thời Cảnh Ninh." Thiên Đăng Định Tương phu nhân, từng chữ rõ ràng: “Chỉ hai bọn họ liên thủ mới thể tráo đổi phận trong phủ Xương Hóa Vương, cuối cùng mở một con đường sống để Thời Cảnh Ninh phóng hỏa chạy trốn."

"Cháu gái, con... con nhăng cuội gì thế?" Định Tương phu nhân dám tin ngắt lời nàng, hoảng hốt : “Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t mà, ai cũng c.h.ế.t trong đám cháy nhà bếp!"

Ánh mắt Thiên Đăng dán chặt mặt Định Tương phu nhân, tìm kiếm dáng vẻ suy sụp điên cuồng lúc nãy của bà , nhưng thấy.

Trên mặt bà vệt nước mắt vẫn còn, nhưng đôi mắt đảo liên tục, rõ ràng nhanh chóng chuẩn sẵn sàng để chối cãi, c.ắ.n ngược .

" dì kéo con, bảo con đến nhà họ Thời điều tra, rõ ràng với con rằng kẻ cướp đứa bé là Thời Cảnh Ninh mà."

Định Tương phu nhân tức giận : "Còn tại con và Thôi Thiếu khanh bày trò lừa gạt dì, nào là dấu tay máu, nào là bỏng mặt, dì tưởng oan hồn tan, hại c.h.ế.t Hòe Giang hại con của Giả Chỉ..."

"Người bỏng mặt, hai tay thương rỉ máu, chẳng là biểu ca Dương Hòe Giang ?" Việc đến nước , Thiên Đăng thể bỏ qua sơ hở trong lời của bà , lập tức hỏi vặn : “Sao dì nghĩ đó là Thời Cảnh Ninh?"

Trên mặt Định Tương phu nhân thoáng qua vẻ hoảng loạn, biện bạch: "Dì rõ... Dì cứ nghĩ, nếu là Thời Cảnh Ninh oan hồn tan hại c.h.ế.t Hòe Giang thì hại con của Giả Chỉ, biến thành ma còn bắt trộm đứa bé?"

"Chuyện e là kỳ quái. Nếu ma quỷ tác quái khiến Dương Hòe Giang phát điên tự thiêu thì còn thể, nhưng ma quỷ ban ngày chùa cướp trẻ con thì thể?" Thiên Đăng thẳng: “Dù là ai, trong lúc hoảng loạn luống cuống vô thức bộc lộ , đều sẽ là phản ứng chân thật nhất, Dì , dì thoát khỏi biển lửa nhà bếp, mặt bỏng hỏng cả giọng, hai tay lở loét rỉ m.á.u là con trai Dương Hòe Giang của dì, mà là Thời Cảnh Ninh! Thậm chí chỉ sự giúp đỡ của dì mới thể thuận lợi giả Dương Hòe Giang, qua mặt tất cả , khiến tất cả chúng con đều tưởng rằng mặt mũi lở loét dì chăm sóc là con trai dì!"

 

Loading...