THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 7: Bên Bờ Khúc Giang

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:47
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại doanh trại Bắc Nha Cấm quân, Lăng Thiên Thủy phong trần mệt mỏi, dẫn một đội nhân mã về đến doanh.

Thấy hai cùng đến, qua loa dặn dò công việc cho cấp tách chào hỏi Thiên Đăng.

"Nghe hậu viện của Huyện chủ mới, còn là Vương t.ử Hồi Hột, thật đáng chúc mừng."

Mấy tháng gặp, Thiên Đăng ngờ câu đầu tiên khi tái ngộ là câu . Nhìn vẻ mặt dửng dưng của , trong lòng nàng dâng lên nỗi bực dọc, bèn đáp trả: "Chỉ trách Lăng Tư giai lúc đó mặt, nếu , hẳn là ngài một chống cả Hồi Hột, giúp một tay nhỉ?"

Lăng Thiên Thủy thấy nàng xù lông nhím, bèn nhướng mày sang Thôi Phù Phong.

Thôi Phù Phong kể vắn tắt sự việc: "Chuyện xảy đột ngột, quả thực ngờ Hồi Hột chuẩn sẵn ý định cưới cháu gái Xương Hóa Vương, càng ngờ Vương t.ử Minh Thứu chịu chen chúc trong Vương phủ."

"Sự , chúng chỉ còn cách đồng lòng, giải quyết phía Hồi Hột . Tránh để Huyện chủ hòa nơi biên ải, lúc đó cả đám chúng chẳng thành trò hết ?" Lăng Thiên Thủy , quan sát Thiên Đăng: “Vương t.ử Hồi Hột hậu viện nàng cũng hai ba tháng , khó Huyện chủ ?"

Thiên Đăng lắc đầu: "Làm khó thì , nhưng hậu viện bây giờ đúng là gà bay ch.ó sủa."

Nhìn mấy ngày ngày nghĩ đủ trò quậy phá từ trong tối ngoài sáng, nàng thấy mệt cả tim. Không là Tiết Tích Dương nửa đêm gảy đàn như ma sói gào gần chỗ Minh Thứu, khiến nổi điên suýt lật tung Tường Vi Tạ; thì là Thương Lạc rắc bột dụ côn trùng sân , bắt đè xuống lăn lộn trong đống bột thuốc, báo hại chạy sang Y Lan Quán xin t.h.u.ố.c giải.

Màn đấu khẩu sáng nay cũng chỉ là màn chào hỏi nhẹ nhàng thôi.

Thậm chí... nàng liếc Thôi Phù Phong, thầm nghĩ, ngay cả vị Thôi Thiếu khanh nổi tiếng nhã nhặn độ lượng cũng vì sự xuất hiện của Minh Thứu mà mặt đen sì suốt mấy ngày liền.

Thôi Phù Phong khẽ ho một tiếng, : "Minh Thứu dù cũng là Vương t.ử Hồi Hột, chắc chắn thể ở Trường An lâu dài. Sứ đoàn Hồi Hột sang hiến tù phần lớn về nước, chỉ để một đội thị vệ. Giờ Huyện chủ cứ kiên nhẫn chờ, đợi đến khi buộc về nước thì chuyện sẽ tự giải quyết thôi."

Lăng Thiên Thủy tán thành, dù thể ở một hai tháng, chứ thể ở ba năm năm năm .

"Huyện chủ chịu tang , còn hơn hai năm nữa, đây cũng là cơ hội để kéo dài thời gian." Giọng vẫn lạnh lùng bình như xưa, pha tạp nhiều cảm xúc: “Đừng lo, nàng sẽ hòa ."

Thiên Đăng vẻ mặt trầm tĩnh vững chãi tựa núi non của , cảm thấy tâm trạng rối bời suốt hai tháng qua bỗng dưng an định .

Thật kỳ lạ, dù chỉ là một Tư giai nhỏ bé của Bắc Nha Cấm quân, nhưng hễ là lời thì chắc chắn sẽ sai.

Giống như tờ giấy bảo nàng đưa cho Hoàng hậu, như câu "Nàng sẽ như ý nguyện" khi nàng chủ trì lễ tế. Lời luôn kết quả, bao giờ khiến nàng thất vọng.

Đợi Lăng Thiên Thủy tắm gội đồ xong, ba cùng về phía Nam, tiến hồ Khúc Giang.

Thiên Đăng tuy họ đến đây gì, nhưng vẫn theo.

Đương độ xuân về, gió xuân ấm áp. Bên bờ Khúc Giang du khách đông như mắc cửi, vô cùng náo nhiệt.

Phía là một vịnh nước trong xanh uốn lượn, hoa rủ bóng xuống mặt hồ, sóng nước lăn tăn, cảnh như tranh vẽ.

điều khiến lòng xao xuyến hơn cả phong cảnh, là trong thủy tạ bên bờ vịnh, các vị lang quân đang tĩnh lặng chờ đợi nàng. Người như ngọc, kẻ như châu, mỗi một vẻ mười phân vẹn mười.

Thấy Huyện chủ đến, Kỷ Lân Du bật dậy, Thương Lạc nhảy chân sáo chạy , Kim Đường phất tay một cái, tiếng tơ trúc lập tức vang lên từ trong rừng.

Các vị lang quân mỉm đón chào, cùng hành lễ với nàng: "Cung chúc Huyện chủ sinh nhật, năm năm tháng tháng, phương linh vĩnh kế."

Thiên Đăng ý nhị mặt, trong lòng vô cùng cảm động. Không ngờ họ âm thầm tụ họp để tổ chức sinh nhật cho nàng.

"Nào, Huyện chủ, cái cho tỷ." Thương Lạc giơ chiếc vòng hoa ngũ sắc rực rỡ lên, đội lên mái tóc vốn chỉ cài một đóa hoa cung bằng lụa trắng của nàng: “Hôm nay rực rỡ một chút chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-7-ben-bo-khuc-giang.html.]

Thiên Đăng chạm tay vòng hoa mỉm , trịnh trọng hành lễ với các vị lang quân: "Sinh nhật nhỏ bé vốn đáng nhắc tới, đa tạ để tâm, Linh Lăng xin cảm tạ."

Thương Lạc nhao nhao: "Ấy c.h.ế.t, Huyện chủ đừng khách sáo, tỷ là đại ân nhân của chúng mà. Nếu tỷ thu nhận, chẳng về !"

Mạnh Lan Khê mỉm nàng: "Phải đấy, Huyện chủ gì lạ . Nếu nàng, chúng giờ chẳng lưu lạc phương nào, phận ."

"Có lẽ Huyện chủ là duyên phận của chúng . Thiên hạ rộng lớn, gặp gỡ là duyên, chúng từ bốn phương trời cuối cùng tụ hội bên cạnh Huyện chủ, âu cũng là duyên từ kiếp ."

Vị Yến Bồng Lai vốn thanh lãnh như tiên nhân lánh đời, nay hiếm khi câu lọt tai đến thế khiến cả đám đều gật gù tán thưởng. Ngay cả Tiết Tích Dương cũng khen: "Yến Bốc thừa hóa cũng là thú vị, khiến bằng con mắt khác ."

Các lang quân dẫn Thiên Đăng trong thủy tạ trang hoàng lộng lẫy đầy hoa tươi. Rèm lụa rủ nhẹ, bàn tiệc bày sẵn, cách mặt nước tiếng nhạc văng vẳng khiến Thiên Đăng cũng thấy thư thái, niềm vui dâng trào trong lòng.

Mọi rót rượu bày quả, đang định cùng nâng ly chúc mừng Thiên Đăng thì bỗng bên ngoài thủy tạ tiếng ồn ào kìm nén , kèm theo tiếng trộm.

Kỷ Lân Du nhướng mày, đặt chén xuống bước xem. Người đạp thanh ở hồ Khúc Giang đông, bên ngoài thủy tạ một đám đang vây quanh, ngó nghiêng trong, bàn tán xôn xao: "Này , thấy Huyện chủ Linh Lăng ?"

"Chưa, mới thấy cái bóng lưng... Các ông xem cô mật với lang quân nào, gần gũi với ai?"

"Mau soi , chúng sòng Thịnh Phát đặt một cửa cho chuẩn!"

Kỷ Lân Du nhíu mày, mở miệng đuổi thẳng: "Đi , đừng đây chướng mắt!"

Nào ngờ đám đó lùi vài bước sang bàn tán về : "Tên là ai?"

"Hừ, Kỷ Lân Du, Lục sự Ngự Lâm quân, tỉ lệ cược làng nhàng thôi, đặt chán lắm!"

Kỷ Lân Du giận tím mặt, đang định lao lên quát mắng thì Kim Đường từ phía : "Sao thế, cứ ồn ào mãi ?"

"Ái chà, đây chẳng là Kim Đường đang đầu bảng ! Đừng mua nhé, mua cũng vô dụng!"

"Kỳ lạ, đầu bảng chứng tỏ mua nhiều nhất chứ, mua?"

"Chẳng lẽ ông sòng bạc Thịnh Phát đổi chủ, đổi sang họ Kim ? Để chống lưng cho nhà, đại phú hào Kim Bảo Nghĩa của Trường An chúng tự tay treo con trai lên hạng nhất đấy!"

Trong tiếng ồ chế giễu, Kim Đường cũng hổ đỏ mặt tía tai, nắm chặt nắm đấm.

Đám rỗi lùi thêm hai bước, nghển cổ trong: "Vị lang quân mặc áo bào tím than cổ tròn gần Huyện chủ , khí chất xuất chúng thế chắc chắn thường, Thôi Thiếu khanh đầu bảng thật sự ?"

"Là đấy. Vốn cũng tưởng nắm chắc phần thắng, nhưng gần đây , một khác vượt mặt ."

Những khác ngạc nhiên hỏi dồn: "Cái gì, còn vượt qua Thôi Thiếu khanh ?"

"Là vị Vương t.ử Hồi Hột chứ ai! Các vị ơi, đây là đại sự bang giao hai nước. Nghe trong đại triều hội, Thánh nhân chính miệng hứa với Hồi Hột, danh môn thục nữ khắp Trường An hễ họ chọn trúng ai thì triều đình sẽ phong Công chúa đưa hòa . Ai ngờ vị Vương t.ử Minh Thứu liếc mắt cái chọn trúng ngay Huyện chủ Linh Lăng đầy tai tiếng !"

"Thật á? Vậy Hoàng đế kim khẩu ngọc ngôn, chẳng là chốt ?"

" mấy vị hôn phu cũng là do triều đình tuyển chọn lập danh sách mà, nếu bỏ dở giữa chừng, chẳng coi chính lệnh như trò đùa ?"

"Hazz, khó xử nhỉ, là chia Huyện chủ mười phần cho xong..."

 

Loading...