THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 7: Cầu được ước thấy
Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:07
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các cô nương trong phòng thấy Dương Hòe Giang lên cơn điên như đều sợ hãi và ghê tởm, ngẩng lên thấy Tiết Tích Dương bên ngoài bèn vội vàng chạy nấp lưng , rối rít cầu cứu: "Tiết lang quân, mau đuổi , tên điên !"
Tiết Tích Dương vẫy tay trấn an họ, hiệu cho họ lui xuống .
Các cô gái vội vã chạy xuống lầu. Trong phòng vang lên tiếng loảng xoảng, Dương Hòe Giang say khướt gạt phăng bầu rượu chén đĩa bàn xuống đất, lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Mẹ kiếp, đúng là mặt như tiên, lòng như rắn rết! Có ngày... ông sẽ bóp c.h.ế.t con Huyện chủ nhà mày trong tay, chơi thế nào thì chơi!"
Ánh mắt Tiết Tích Dương lướt qua khuôn mặt bầm tím đầy vết roi của , khẩy một tiếng thu ánh , khinh bỉ xuống lầu.
Tú bà đợi ở chân cầu thang, dè dặt hỏi : "Tiết lang quân, ngài xem ..."
"Đừng sợ, chỉ là một tên vô đầu đường xó chợ thôi. Chắc là dốc hết vốn liếng đặt cược ở sòng bạc, giờ thua cháy túi trút giận nên mượn rượu c.h.ử.i đổng mà."
Tú bà thở phào nhẹ nhõm: "Không hoàng quốc thích gì chứ ạ?"
"Không . Quan lớn nhỏ và con cháu trong kinh ai là , chắc chắn nhân vật ."
Nhận câu trả lời khẳng định, tú bà lập tức đổi sắc mặt, hung dữ quát: "Ngưu Đại, Ngưu Nhị, vác gậy , đ.á.n.h đuổi cái thằng khốn kiếp đó ngoài cho bà!"
Hai tên hộ viện to con lực lưỡng phía bà ran, vớ ngay lấy gậy gộc, hùng hổ xông lên định dạy cho Dương Hòe Giang một bài học.
Ai ngờ lên đến cầu thang tầng hai, Ngưu Đại Ngưu Nhị sững , trân trân hồi lâu cầm gậy lủi thủi xuống.
Tú bà cau mày lên: "Sao đánh?"
"Có một vị khách chuyện với , bên cạnh còn hai tên tùy tùng đeo đao canh cửa nữa."
Ở kinh thành mà tùy tùng phép đeo đao thì chắc chắn lai lịch nhỏ. Tú bà méo xệch mặt sang Tiết Tích Dương đầy oán trách: "Tiết lang quân, ngài xem ..."
Tiết Tích Dương ngẫm nghĩ một lát hiệu cho bà cứ đợi đấy. Hắn lên lầu, tay mở tập nhạc phổ giả vờ xem, lững thững ngang qua phòng Dương Hòe Giang như tình cờ.
Cửa sổ khép hờ, thấy tiếng trò chuyện thì thầm vọng : "Dương công tử, giờ hối hận ? Hồi Lễ bộ kén rể cho Huyện chủ Linh Lăng đầu tiên họ nghĩ đến là ngài, lúc ngài nắm bắt cơ hội chứ?"
Dương Hòe Giang líu lưỡi lè nhè: "Phủ Xương Hóa Vương c.h.ế.t hết cả , hồi đó ông đồn... đồn con ả Huyện chủ Linh Lăng hủy dung, là xoa... Đám đàn ông trong hậu viện nó là triều đình ép đến ứng tuyển, ông mà thèm... thèm để mắt đến cái loại hàng họ như nó ?"
"Tiếc thật là tiếc, tiếc là lời đồn sai bét. Vị Huyện chủ Linh Lăng những dung mạo như hoa như nguyệt mà còn Đế Hậu sủng ái hết mực. Nếu cưới nàng thì cả đời còn mong gì hơn nữa, ngài , Dương công tử?"
Dương Hòe Giang cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút, trừng mắt hỏi: "Ngươi là ai? Dựa mà chõ mũi chuyện của bổn công tử?"
"Ngài cần là ai, hôm nay tình cờ gặp Dương lang quân ở đây cũng là duyên, nên đến an ủi đôi câu thôi." Giọng kẻ lơ lớ kỳ quái, rõ là chế giễu đồng cảm: “Dương công tử, giờ trong hậu viện vị Huyện chủ Linh Lăng chín vị lang quân, ai nấy đều hổ coi sói ngó, tranh giành như sói đói tranh miếng thịt. Ngài xem bọn họ kìa: gia thế Thôi Phù Phong xuất Thôi gia Bác Lăng, tiền tài Kim Đường con trai phú hộ giàu nhất Trường An, nhan sắc Yến Bồng Lai nhất thiên hạ, tình nghĩa Thời Cảnh Ninh thanh mai trúc mã, dòng dõi tướng môn Kỷ Lân Du... Thậm chí tiểu lang quân ngoan ngoãn dễ thương còn thần đồng Thương Lạc nữa. Còn ngài…”
Kẻ đó Dương Hòe Giang từ đầu đến chân, kéo dài giọng hỏi: "Có tài đức gì mà đòi vượt mặt những đó để hái đóa hoa danh giá bậc nhất Trường An ?"
Tiết Tích Dương lỏm bên ngoài, bất mãn hừ nhẹ một tiếng: "Có mắt tròng, Thái nhạc thừa Tiết Tích Dương phong nhã hào hoa thế mà bằng bọn họ ?"
Đám tùy tùng đeo đao canh cửa tiếng động bèn ngoắt .
Tiết Tích Dương nhẹ, cầm tập nhạc phổ như chuyện gì, thong thả dọc theo hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-7-cau-duoc-uoc-thay.html.]
Hắn mặc chiếc áo gấm thêu hoa hải đường bằng chỉ vàng, dung mạo đến mức gần như yêu mị, hào quang tỏa tứ phía, cực kỳ hợp với chốn phong nguyệt , qua là khách quen.
Đám tùy tùng thấy gì bất thường bèn , cẩn thận khép chặt cánh cửa sổ .
Tiết Tích Dương cụp mắt nhạc phổ, nhưng khóe mắt liếc thấy qua khe cửa một đôi tay đang đẩy một chiếc hộp về phía đối diện.
Hắn thấy kẻ hạ giọng với Dương Hòe Giang: "Dương công t.ử cứ yên tâm, thứ nhất định sẽ giúp ngài cầu ước thấy."
Tiết Tích Dương rẽ qua hành lang, bước chân nhẹ nhàng sang tòa lầu khác.
Hắn ngước những mái ngói cong vút đan xen mặt, khóe môi vẫn giữ nụ quen thuộc. Chỉ là nụ cùng tiếng đàn sáo vui đưa tới cũng thể tan sự lạnh lẽo trong mắt .
Hắn là Thái nhạc thừa, từ khi sinh giỏi thẩm âm, đôi tai cực thính. Các quyền quý ở Trường An, chỉ cần giọng một là nhớ.
Giọng từng .
Lần thấy giọng là ở bên cạnh Thái tử.
Hắn là của Đông Cung.
…
Chưa kịp gặp mặt dì mà dạy dỗ con trai bà một trận, trong lòng Thiên Đăng cũng thấy lấn cấn. Do dự một lát, nàng bộ đồ thường ngày giản dị, dẫn thị nữ sang viện Tây.
Vừa cửa viện thấy tiếng chuyện. Định Tương phu nhân đang ở gian chính, trò chuyện với Thôi Phù Phong.
Qua cánh cửa mở rộng, Định Tương phu nhân thấy Thiên Đăng tới, nét mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên, vồn vã dậy đón: "Đăng Đăng, dì cuối cùng cũng gặp con ... Thoáng cái con lớn thế !"
Dù cũng là chị em họ lớn lên cùng , dáng và thần thái của Định Tương phu nhân nét hao hao giống nàng.
Nghe bà gọi tên mật như hồi nhỏ, lòng Thiên Đăng khỏi chùng xuống, nàng nắm lấy bàn tay bà đưa : "Để dì lặn lội đường xa vất vả, cháu gái đón từ xa , mong dì lượng thứ."
Định Tương phu nhân nắm tay nàng, mắt rưng rưng lệ: "Con bé , Đế Hậu quan tâm triệu kiến, dì mừng còn kịp, trách móc gì con chứ?"
Hai nắm tay nhà xuống. Thôi Phù Phong thấy Thiên Đăng bèn mỉm giải thích: "Mẹ xuất từ trưởng chi nhà họ Dương ở Hoằng Nông, mợ kinh giúp lo liệu việc vương phủ nên bà chuẩn chút quà mọn, sai mang qua."
Kể thì cũng là họ hàng dây mơ rễ má. Bên là dì, bên là mợ họ, tuy ruột thịt nhưng xét cũng chút liên quan.
Định Tương phu nhân nắm tay Thiên Đăng, ngắm nàng từ đầu đến chân thở dài: "Đăng Đăng, con vẫn y hệt hồi bé... Chỉ tiếc là dì cháu bao năm gặp, giờ gặp trong cảnh thế ."
Mắt Thiên Đăng cay xè, nàng đưa tay lau nước mắt, cổ họng nghẹn ứ nên lời.
Ánh mắt Định Tương phu nhân dừng vết sẹo ở lông mày nàng một lúc, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi: "Hồi tin con hủy dung, dì còn lo lắng mãi, hóa chỉ là vết sẹo nhỏ thôi, ."
Nói bà dặn Cát ma ma theo: "Mau gọi công t.ử về đây, họ hàng chúng cùng dùng bữa tối. Đăng Đăng , con với Hòe Giang cũng bao năm gặp , biểu biểu thiết với chứ, hồi bé hai đứa còn chơi chung với đấy."