THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 7: Cung huấn

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:15
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Quảng Lăng dọn Mai Uyển ở hậu viện Vương phủ mấy ngày thì nội thị trong cung đến phủ Xương Hóa Vương dạy lễ nghi.

Tám vị ứng cử viên phu quân hiện tại của Thiên Đăng, ban ngày thì đến nha môn trực ban, kẻ thì đến Quốc T.ử Giám học, thời gian duy nhất thể tập hợp đông đủ chỉ là buổi tối khi tan , tan học.

Theo lệ, Huyện chủ và phu quân tương lai cùng răn dạy. Hai vị cô cô Huyền Cơ và Anh Lạc bàn bạc xong, quyết định dùng bình phong lụa ngăn cách nội đường và ngoại đường. Thiên Đăng bên trong, tám bên ngoài, để nam nữ lẫn lộn.

Thấy trời sẩm tối, Thiên Đăng dẫn theo tỳ nữ về phía chính đường. Tại cửa, nàng suýt chút nữa đụng cô cô Huyền Cơ đang vội vã .

Vừa thấy nàng, cô cô Huyền Cơ vội kéo nàng sang một bên thì thầm: "Huyện chủ, buổi học lễ tối nay e là sẽ yên ả !"

Thiên Đăng dọc theo hành lang hỏi: "Sao thế ạ?"

"Vừa nãy bố trí ở hậu đường, thấy tám vị lang quân khí căng thẳng lắm, như sắp đ.á.n.h đến nơi. Hình như đều bất mãn với... Vu lang quân."

Thiên Đăng suy nghĩ một chút hỏi: "Chuyện Lạc Linh Đài xem mệnh cho con trong cung truyền ngoài ?"

" giờ bên ngoài đồn đại rằng Đế Hậu ưng ý Vu Quảng Lăng, các lang quân khác lẽ vì thế mà sinh lòng hiềm khích..." cô cô Huyền Cơ lo lắng: “Huyện chủ xem chúng nên an ủi các vị lang quân một chút ? Dù Vu lang quân ở hậu viện chạm mặt họ suốt, e là sẽ khó sống..."

"Cái gì đến sẽ đến. Nếu chút chuyện cỏn con mà cũng chịu nổi thì lấy tư cách gì để vượt qua bao khác mà bước phủ Xương Hóa Vương?"

Thiên Đăng hề bận tâm, vuốt lọn tóc mai, tiếp tục bước về phía chính đường đang ẩn chứa sóng ngầm: "Con thể cho một chỗ dung , nhưng chuyện thì con giúp ."

Đã trong cung coi trọng, hy vọng trở thành chiến thắng cuối cùng thì tự đối mặt với cục diện .

Bởi lẽ, vị trí phu quân của nàng, nếu đủ bản lĩnh gánh vác thì mơ tưởng gì?

Chưa đến gần chính đường, tiếng ồn ào bên trong vọng .

Thương Lạc - thiếu niên vẫn che giấu tâm tư - giọng tràn đầy vẻ ấm ức: "Vậy là Huyện chủ thực sự định gả cho Vu đại ca ? Thế chúng ở đây dở ông dở thằng, còn dạy lễ nghi suốt ba năm, rốt cuộc là phận gì chứ?"

Tiết Tích Dương khoanh chân án, chép cung quy, khóe môi nhếch lên một nụ châm chọc: "Thế thì thể về nhà mà."

Thương Lạc bĩu môi, hậm hực : "Còn lâu! Đệ ăn vạ cũng sẽ ăn vạ ở đây... Ít nhất là đến khi cha về!"

Tiết Tích Dương khẽ, giọng kéo dài đầy vẻ mỉa mai: "Đừng lo, ba năm còn dài lắm, hươu c.h.ế.t về tay ai còn . Dù thì thiên mệnh tướng cũng chẳng bằng tâm ý của chính Huyện chủ."

Kỷ Lân Du ha hả, : "Hơn nữa theo thấy, chuyện mệnh cách là lời xàm xí, quan tâm cái gì!"

Giọng của Mạnh Lan Khê vang lên từ bên cạnh, chất giọng vốn trong trẻo nay mang theo chút hàn ý: "Phải, 'T.ử bất ngữ quái lực loạn thần'*, mấy chuyện hư vô mờ mịt chỉ kẻ phàm phu tục t.ử mới đem bàn tán hoang đường, kẻ học thức thể tin những lời vô căn cứ đó?"

*Khổng T.ử chuyện quái dị, dũng lực, phản loạn, quỷ thần.

Thế nhưng Yến Bồng Lai một tay chống cằm, tay vuốt ve cuốn "Hoàng Đình Kinh", với vẻ khá trịnh trọng: "Không hẳn. Lạc Linh Đài của Tư Thiên Đài nghiên cứu mệnh lý sâu, từng thấy ông đoán bát tự cho lạ, mười trúng cả tám chín, chuyện huyền học mệnh lý thể tin."

Hắn mặc áo rộng đai thắt lỏng lẻo ánh đèn, trong quầng sáng trông như tiên nhân thoát tục. Vì dung mạo quá mức diễm lệ, như cách biệt với thế tục một tầng mây, ngay cả giọng cũng mang vẻ m.ô.n.g lung xa xăm.

Mọi đối với vị "tiên tử" tu đạo thanh lãnh khó tránh khỏi chút xa cách, nên chẳng ai tiếp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-7-cung-huan.html.]

Mạnh Lan Khê mở cuốn cung quy trong tay , chăm chú kỹ, tham gia đề tài khó chịu nữa: "Tóm , tự lượng sức xem gánh nổi vị trí phu quân của Huyện chủ, trấn áp cái tướng mạo trời định đó ."

Thương Lạc thè lưỡi thì thầm với Thời Cảnh Ninh bên cạnh: "Hóa Lan Khê ca ca cũng chẳng lúc nào cũng 'trăng thanh gió mát' như vẻ bề ngoài nhỉ."

Thời Cảnh Ninh vẻ mặt buồn, lật giở cuốn thực đơn trong tay, : "Người khác thế nào cũng mặc kệ, Huyện chủ thu nhận cho chỗ dung là may mắn lắm . Ba năm kết quả , dám tham vọng."

Thương Lạc vẫn là trẻ con, thấy cuốn thực đơn bèn thu hút ngay: "Cảnh Ninh ca, món điểm tâm trông ngon quá, mai ?"

"Ừ, Huyện chủ thích mùi hoa mộc, định cho nàng một đôi bánh 'Thỏ ngọc cung trăng'..."

Thương Lạc đang thèm thuồng, định xin cho nếm thử một cái, bỗng thấy bóng thướt tha tới hành lang. Đèn bức bình phong lụa thắp sáng, lờ mờ hắt dáng mảnh mai quen thuộc in bức tranh vân hải tiên hạc.

Lớp lụa mỏng như khói che khuất dung nhan kiều diễm, nhưng che dáng điệu thướt tha của nàng.

Các nam nhân trong sảnh đồng loạt dậy. Bắt gặp ánh mắt của - những ánh mắt mang tâm tư riêng nhưng ai cũng hiểu rõ - họ tự cụp mắt xuống che giấu, chỉ im lặng hành lễ với Thiên Đăng bức bình phong.

Nàng rõ ràng chỉ cách họ gang tấc, nhưng bức bình phong mỏng manh tựa như biển mây, như bầu trời, như một chân trời xa xôi ngăn cách.

Thiên Đăng ở bình phong gật đầu đáp lễ, qua lớp lụa mỏng ngoài, thấy đều đến đủ, chỉ thiếu Vu Quảng Lăng và Kim Đường.

Nàng khẽ nhướng mày, chút ngạc nhiên.

Vu Quảng Lăng vốn trầm điềm đạm, bao giờ đến muộn, hôm nay trễ nải?

Bỗng bên ngoài tiếng bước chân dồn dập, giọng tức tối của Kim Đường vang lên: "Vu Quảng Lăng! Ngươi thấy hả!"

"Có, thấy ." Giọng Vu Quảng Lăng trầm thấp, vẫn mang vẻ cung thuận như khi.

Ai cũng cha Vu sa cơ, Vu bệnh tật, nếu nhờ chút quan hệ dây mơ rễ má với Kim gia, Kim gia cứu tế quanh năm thì nhà lực cho học, càng thể Quốc T.ử Giám.

Chỉ là Kim gia ngàn vạn ngờ tới, cái kẻ ăn theo tìm về để " nền" , giờ đây nhờ cơ duyên may mắn mà một bước lên trời, sắp đá bay "chính chủ" rìa.

Kim Đường đương nhiên uất hận tột cùng, tiếng gầm thét cách cả cửa sổ cũng rõ mồn một: "Nếu nhà , cha ngươi đày ba ngàn dặm, ngươi cũng c.h.ế.t bệnh từ lâu ! Bao năm nay nhà ngươi ăn của nhà tao bao nhiêu ân huệ, giờ mày cướp Huyện chủ ? Ta cho ngươi , cửa !"

Giọng khản đặc gần như vỡ , rõ ràng cơn giận mờ mắt, mất hết lý trí.

Thiên Đăng nhíu mày, liếc cô cô Huyền Cơ một cái.

Huyền Cơ lập tức bước khỏi bình phong, qua các lang quân đang mang những biểu cảm khác trong sảnh, bước hành lang quát hỏi: "Cung sứ sắp bắt đầu giảng dạy, kẻ nào dám ồn ào ở đây, màng lễ nghi?"

Kim Đường thấy cô cô Huyền Cơ mặt trách mắng, đành cố nén cơn giận, c.ắ.n chặt môi , mặt chỗ khác.

Còn Vu Quảng Lăng thì im lặng thi lễ với Huyền Cơ, cúi đầu bước trong sảnh, tìm một góc xuống.

Kim Đường theo , cơn giận tan, hạ giọng rít lên một câu đầy hằn học: "Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Cứ mơ ! Để xem!"

 

Loading...