THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 70: Người Trong Cuộc
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:10
Lượt xem: 152
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Lý Tự và huyện Vạn Niên tạm thời xác định Trịnh Nhiêu An c.h.ế.t do tai nạn, Thương Nam Lưu cũng khuyên về, Thiên Đăng rửa sạch tay bên hồ nước trong sân, cũng chuẩn rời .
"Dù xuất hiện bao nhiêu manh mối phức tạp, dựa bằng chứng quyết định chúng nắm hiện tại, chân tướng chỉ thể là cái đó, lẽ chúng thể kết án ."
Lăng Thiên Thủy đôi tay ngâm trong nước của nàng, chút bất ngờ: "Huyện chủ kết án sớm ?"
"Ừ, Thương Lạc mất tích mấy ngày , tục ngữ sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, ... nhớ đến câu là thấy sợ hãi vô cùng..." Thiên Đăng gật đầu, ánh mắt về hướng Thương Nam Lưu rời , giọng cũng trở nên ngập ngừng.
"Lăng Thiên Thủy, ban đầu là do vì tìm sự thật nên mới để tất cả các ứng viên lang quân ở trong Vương phủ. hậu viện giờ đây tai họa liên miên, Vu Quảng Lăng, Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t thảm, hiện giờ Thương Lạc rõ tung tích, là đưa những lang quân vô tội chốn nguy hiểm..."
"Nàng thu nhận họ binh biến, vốn xuất phát từ lòng ."
Lăng Thiên Thủy nhận nỗi sợ hãi cố kìm nén trong mắt nàng. Vụ án Cáo Quốc Công chúa còn là chuyện nhỏ, nhưng nếu Thương Lạc xảy chuyện, e là cả đời nàng sẽ sống trong sự tự trách.
"Không cần ôm hết trách nhiệm , kẻ tội là hung thủ ẩn nấp trong đám ứng viên. Còn việc nàng cần là từng bước tiếp cận chân tướng, lôi hung thủ ánh sáng, chứ vì biến cố mà rối loạn trận tuyến."
Thiên Đăng nhắm mắt, cố gắng định thở rối loạn, trấn tĩnh bản : "Phủ Công chúa lộ rõ nanh vuốt, chúng còn thời gian để do dự nữa."
Nàng thuật lời Tiết Tích Dương cho Lăng Thiên Thủy , khi đến đoạn đối phương bàn bạc "Huyện chủ Linh Lăng trái lệnh triều đình, cấu kết ngoại bang chúng nắm thóp, Quận chúa chớ bỏ lỡ thời cơ, lật đổ Huyện chủ", ánh mắt Lăng Thiên Thủy lạnh : "Đây còn là tốc độ điều tra nhanh chậm nữa, mà là cả Minh Thứu, đối phương dự đoán vụ án sẽ kết thúc như lựa chọn khả thi nhất của Minh Thứu là Vương phủ, và nàng chắc chắn sẽ giúp mưu tính, rửa sạch oan khuất."
"Thật ngờ, hậu viện Vương phủ ẩn giấu một nhân vật lợi hại như , từng bước giăng bẫy dụ chúng tròng, từ Minh Thứu đến triều đình đều đùa giỡn trong lòng bàn tay, thậm chí chỉ dựa chút dấu vết là thể thấu tiên cơ của chúng , chuẩn đòn chí mạng."
Ngón tay Lăng Thiên Thủy gõ nhẹ lên mặt bàn, nhớ khoảnh khắc Tiết Tích Dương ôm Thiên Đăng lòng hôm đó.
Dù gỡ bỏ khúc mắc với nàng, nhưng cảnh tượng đó vẫn khiến đáy lòng vô cùng khó chịu: "Chỉ là kẻ thận trọng tỉ mỉ như để sơ hở thế để một ca kỹ giáo phường lén mưu kế? Hơn nữa, trong vị hôn phu của Huyện chủ một Thái Nhạc thừa Tiết Tích Dương qua mật thiết với giáo phường. Ta nghĩ, chuyện lẽ còn ẩn tình khác."
Thiên Đăng giơ hai ngón tay ướt sũng lên: "Hai khả năng, thứ nhất, Tiết Tích Dương dối, liên thủ với phủ Công chúa là , dụ chúng cuộc; thứ hai, đối phương cố ý để lọt tin tức, khiến chúng hành động, cũng là một bước trong kế hoạch."
Lăng Thiên Thủy phản đối, chỉ hỏi: "Vậy Huyện chủ định đối phó thế nào?"
"Ta định đối phó, cứ đợi họ tự tìm đến cửa." Thiên Đăng chút do dự: “Lẻn phủ Công chúa dễ, đưa Thương Lạc về càng dễ. Nhỡ đối phương vì tiêu hủy chứng cứ tội phạm mà cho bức thư và Thương Lạc biến mất luôn, chúng chẳng lực bất tòng tâm, hối hận kịp ?"
Lăng Thiên Thủy nhướng mày: "Nói như Huyện chủ định tương kế tựu kế?"
Tình thế bắt buộc, Thiên Đăng nhẹ nhõm: "Lăng lang quân xem, đây chẳng là buồn ngủ gặp chiếu manh ?"
Nụ hờ hững khiến trong lòng Lăng Thiên Thủy dâng lên cảm xúc khó tả.
Dù đối mặt với vụ án mạng chấn động triều đình và dân gian, dù sương mù vẫn dày đặc, nhưng nàng sợ hãi, sớm còn là thiếu nữ chìm đắm trong nỗi đau mất năm nào, càng còn là cô bé yếu đuối bốn năm .
Nàng luyện trưởng thành trong chông gai, nhanh chóng lột xác da đổi thịt, dù triều đình, phận trút xuống nàng cơn bão táp khổng lồ, nhưng nàng học cách bảo vệ , đ.á.n.h trả đích đáng.
"Được, nhất định dốc lực, phối hợp với Huyện chủ."
Lưu trữ xong hiện trường vụ án ở nhà họ Trịnh, Thiên Đăng trở về Vương phủ.
Người gác cổng - Đạt thúc thấy nàng bèn vội vàng bẩm báo: "Huyện chủ, quý khách đến, vì Huyện chủ nhà nên cô cô Huyền Cơ đích đưa bà hậu viện thăm hỏi ."
Thiên Đăng mệt mỏi hỏi: "Là vị quý khách nào?"
"Là phu nhân của Thôi Thị trung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-70-nguoi-trong-cuoc.html.]
Nghe tin Thôi Phù Phong đến, Thiên Đăng sững sờ, vội vàng giao hết đồ đạc cho Lăng Thiên Thủy, về phòng rửa mặt chải đầu trang điểm .
Nhìn dáng vẻ vội vàng và lo lắng của nàng, trong lòng Lăng Thiên Thủy dâng lên chút vui, nhớ đến tình cảnh hôm đó Thôi Phù Phong ngửa bài với , tỏ ý chính thức ghi tên danh sách phu quân Huyện chủ.
Hắn rũ rũ hồ sơ, xua cảm giác khó chịu lạ lẫm trong lòng.
Thôi Phù Phong, gia chủ tương lai của Bác Lăng Thôi thị thương vì nàng, nàng thể thản nhiên như , chút áp lực?
Hơn nữa, tất cả những chuyện liên quan gì đến ?
Dù thì Bác Lăng Thôi thị tuyệt đối thể kết với phủ Xương Hóa Vương.
Chỉ cần trong danh sách ứng viên Thôi Phù Phong, nắm chắc mười phần để Mạnh Lan Khê trở thành chiến thắng cuối cùng.
Dù hậu viện của nàng là để thực hiện lời hứa giúp đỡ Mạnh Lan Khê, là vì sự định của Tây Bắc và tiền đồ của quân Sóc Phương.
Dù trong lòng chút tình cảm khác lạ, nhưng những việc lớn nên và buộc , dù là Bạch Thiên Đăng, là tình yêu hôn nhân, là tương lai tươi rực rỡ, đều đáng nhắc tới.
Thiên Đăng vội vàng chỉnh trang một chút, dẫn thị nữ vội vã đến hậu viện.
Trong Cận Trúc Đường, cô cô Huyền Cơ đang cùng Thôi phu nhân giường bệnh của Thôi Phù Phong.
Thị nữ bà t.ử nhà họ Thôi đợi bên ngoài Cận Trúc Đường, quy củ của thế gia đại tộc nghiêm ngặt, một ai ồn ào.
Thiên Đăng trong hành lễ: "Thôi phu nhân quang lâm, đón tiếp từ xa, mong bà thứ tội."
Mắt Thôi phu nhân đỏ hoe, rõ ràng đang xót xa cho bệnh tình của con trai: "Huyện chủ khách sáo , là lo lắng thương thế của Phù Phong, mời thái y trong cung qua đây, vì Huyện chủ vắng nhất thời mặt nên nhờ cô cô trong phủ đưa . Mong Huyện chủ thông cảm cho tấm lòng của ."
"Phu nhân quá lời ." Nhìn hốc mắt sưng đỏ của bà, Thiên Đăng chỉ thấy áy náy chua xót, cổ họng nghẹn , những lời đó.
Tiết thái y nổi tiếng nhất kinh thành, chuyên trị ngoại thương đang bắt mạch cho Thôi Phù Phong, còn thì giải thích qua loa: "Vết thương của con , chỉ đ.â.m nhẹ một cái thôi, vết thương ngoài da."
Hắn đương nhiên sẽ với họ rằng, lúc đó nếu tránh kịp, Huyện chủ cũng thu tay nhanh thì lưỡi d.a.o Bách Luyện đó cắm tim .
Thôi phu nhân đương nhiên , chỉ mời Tiết thái y bắt mạch, cởi áo và băng gạc của , kiểm tra vết thương.
Đợi khi áo mở , Thôi phu nhân thấy n.g.ự.c con trai vết thương mới chồng lên vết sẹo cũ năm ngoái, nước mắt kìm nữa, tuôn rơi lã chã.
Tiết thái y xem xét vết thương, cau mày hỏi: "Không vết thương gây thế nào? Trông giống vũ khí bình thường."
Thôi Phù Phong : "Lúc truy bắt trộm cướp dùi sắt đ.â.m ."
Thiên Đăng bên cạnh im lặng , trong lòng càng thêm áy náy.
Tiết thái y kiểm tra vết thương, : "Thuốc đắp vết thương quả thực là loại thượng hạng, trông giống như của sư Liêu gia nhà ."
Thôi Phù Phong gật đầu: "Đây là khi thương đêm qua, Huyện chủ lập tức xin Liêu y cô t.h.u.ố.c trị thương, Liêu y cô sáng sớm pha chế xong gửi tới."
Thôi phu nhân khẽ thở dài, giơ tay sờ trán nóng hổi của , đầu Thiên Đăng: "Đa tạ Huyện chủ quan tâm, cũng yên tâm ."
"Đã như kê cho Thôi lang quân mấy thang t.h.u.ố.c uống tiêu viêm sinh cơ, vết thương nhỏ hẹp, tổn thương chỗ hiểm, chỉ cần hạ sốt, quá mười ngày nửa tháng chắc chắn sẽ ."