THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 71: Bùa Bình An
Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:31:05
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết thái y gian ngoài kê đơn thuốc. Thiên Đăng thấy Thôi phu nhân con trai như điều , bèn hiểu ý: "Phu nhân cứ tự nhiên để hỏi kỹ Tiết thái y xem vết thương của Thôi thiếu khanh cần tẩm bổ thế nào."
Khi họ ngoài, Thôi phu nhân lau nước mắt khuyên: "Phù Phong, là con về nhà ? Về nhà tĩnh dưỡng cho ."
"Con vẫn còn việc, giúp Huyện chủ một tay." Thôi Phù Phong tuy giọng yếu ớt nhưng lời lẽ cực kỳ kiên định: “Vả thương thế gì đáng ngại. Trong vương phủ phủ y, Khương đại phu cũng sẽ chăm sóc t.h.u.ố.c thang cho con chu đáo."
"Phủ y lo cho cả phủ, tận tâm bằng nhà? Hơn nữa hậu viện vương phủ cho đem hầu , chuyện ..."
"Thế cũng ạ. Như ... Huyện chủ mới nhớ đến con, mới tới thăm con chứ."
Thấy bộ dạng " " một lòng hướng về Huyện chủ của con trai, Thôi phu nhân giận buồn . Bà vươn tay chọc nhẹ trán , mắng yêu: "Cái thằng , thật là tiền đồ bỏ mà..."
Khi thu tay , bà cửa hạ thấp giọng: "Mẹ khắp các chùa chiền, đạo quán cầu bùa hộ cho con, con vẫn cứ gặp nạn suốt thế? Chẳng lẽHuyện chủ Linh Lăng thật sự... thật sự ..." Nói đến đây, bà thở dài im bặt, bắt chước thêu dệt về mệnh cách của Thiên Đăng như trong kinh thành.
Thôi Phù Phong trấn an : "Mẹ đừng lo, tuy thỉnh thoảng gặp hiểm nguy nhưng cuối cùng con đều hóa hiểm thành lành đó thôi? Chắc chắn là do thành tâm cầu nguyện nên mới linh ứng đấy ạ. Sau nếu tiện tay cầu phúc luôn cho cả Huyện chủ, chắc chắn cả hai chúng con đều sẽ bình an vô sự."
"Biết , Huyện chủ thì con mới chứ gì!" Thôi phu nhân thở dài bất lực: “Vậy con nhớ luôn mang theo bùa bình an cầu cho đấy."
Nói đoạn, bà từ trong tay áo lấy một xâu bùa vàng chói mắt nhét tay .
"Chẳng cầu ?" Thôi Phù Phong đống bùa mà dở dở : “Sao giờ nhiều thế ? Con nên đeo ở thắt lưng nhét n.g.ự.c áo đây?"
"Mỗi chùa một loại, cái cầu bình an, cái giúp sáng mắt, cái an thần... Ôi thôi, tóm con cứ giữ lấy, cần gì thì dùng nấy." Bà chọn một túi gấm thêu mẫu đơn bằng chỉ vàng: "Cái cầu ở Am Thúy Trúc, giúp dung nhan tươi nhuận, lát nữa con đưa cho Huyện chủ nhé."
Thôi Phù Phong ngờ ngay cả bùa cũng cầu về, dù đang yếu sức cũng bật . Thấy túi gấm lấp lánh chỉ vàng hạt ngọc, dùng phụ kiện treo cũng , bèn nhận lấy : "Có lẽ Huyện chủ cũng mang theo bên . Sao dạo bùa hộ , bùa bình an thêu chỉ vàng thế , trông phô trương quá."
"Chẳng thế thì ! Giờ ở Trường An, bùa của các chùa chiền đều do cùng một xưởng thêu , cái nào cũng vàng chói lọi. Huyện chủ vốn mặc đồ thanh nhã, đeo cái đúng là hợp thật."
Như để chứng minh lời bà, ánh nắng chiếu túi gấm, tia sáng rực lên khiến Thôi Phù Phong vô thức nheo mắt .
Trong lòng bỗng lóe lên một ý nghĩ... những lời Thương Lạc từng , những chữ Thương Lạc để , lúc đó họ hiểu, nhưng giờ ngẫm mới thấy điểm bất thường.
Thôi phu nhân để ý đến sự khác lạ của con, chỉ một mực nhét đống bùa lòng : "Cầm hết , bùa nhiều nặng !"
Phía ngoài, Tiết thái y kê xong đơn. Thiên Đăng nhận lấy hỏi: "Không Thôi lang quân nên nghỉ bao lâu thì ?"
"Không , vết thương lớn. Chỉ cần hạ sốt, t.h.u.ố.c và chăm sóc đúng cách thì nhẹ nhàng cũng là điều . Tất nhiên đừng quá sức hoạt động mạnh, nếu thấy mệt thì nên nghỉ ngơi nhiều hơn."
Tiễn Tiết thái y xong, Thôi phu nhân dặn dò tỳ nữ sắp xếp đống sâm nhung bổ phẩm mang tới, đó mới lưu luyến, cứ một bước ngoái đầu con mới về phủ.
Thiên Đăng phòng, thấy Thôi Phù Phong đang tựa giường, tay cầm một lá bùa hộ trầm tư. Thấy nàng , đưa lá bùa mặt, : "Huyện chủ, đây là bùa cầu cho nàng, chẳng linh nhưng cũng là tấm lòng của bà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-71-bua-binh-an.html.]
Thiên Đăng đón lấy, túi bùa tuy là kiểu túi gấm vàng phổ biến nhưng thêu đóa mẫu đơn hàm tiếu bằng chỉ hồng mềm mại, trông khác hẳn những chiếc còn . Nàng rút lá bùa bên trong xem, thấy là bùa định nhan thì nhịn : "Đa tạ bá mẫu, ngươi thật tâm."
Uống xong thang thuốc, tinh thần Thôi Phù Phong khá hơn nhiều. hỏi: "Lúc nãy Huyện chủ ? Ta thấy vẻ lo âu mặt nàng tan quá nửa."
"Phải, vụ án Cáo Quốc công chúa và tung tích của Thương Lạc manh mối ." Thiên Đăng kể chi tiết những chuyện xảy tại nhà Trịnh Nhiêu An: “Hiện tại suy đoán của chúng chứng thực, chỉ còn thiếu chứng cứ thép. Ngoài , vẫn còn vài điểm nghi vấn thông suốt. Chẳng hạn như Thương Lạc chắc chắn liên lụy vì phát hiện vấn đề trong cái c.h.ế.t của công chúa, nhưng phát hiện điều gì? Và của công chúa phủ phát hiện chuyện đó?"
Thôi Phù Phong dáng vẻ khổ sở suy tư của cô, khẽ mỉm . Hắn gì, nâng tay, dùng lá bùa trong tay chạm nhẹ túi gấm nàng đang cầm. Túi gấm xoay nhẹ nắng, ánh quang càng thêm rực rỡ.
Thiên Đăng ánh vàng lóa mắt, khi né , nàng Thôi Phù Phong : "Khi Thương Lạc mất tích để hai chữ Công chúa và ánh lửa thành giường, chắc Huyện chủ vẫn còn nhớ chứ?"
Túi gấm dệt chỉ vàng phản chiếu ánh mặt trời, tia sáng lấp lánh như dòng nước chảy qua mặt họ. Nàng bóp chặt túi bùa, đôi mắt chợt mở to: "Công chúa, ánh lửa... Thương Lạc ánh sáng của pháo hoa lóa mắt, mắt đau mãi thôi."
" . Hơn nữa còn trời, nước, thậm chí giữa kẽ đá đều ánh sáng chói mắt b.ắ.n ." Giọng Thôi Phù Phong khản đặc: "Trên trời là pháo hoa, nước là bóng phản chiếu, thứ ở giữa kẽ đá là gì?"
Thiên Đăng phản ứng cực nhanh, thốt lên: "Giữa kẽ đá kẹt một thứ mỏng và phản quang... ví dụ như, một lá bùa bình an!"
Thôi Phù Phong khẳng định: "Chính xác. Lúc đó Thương Lạc rõ, chỉ thấy chói mắt. Vậy tại tối hôm đó nghĩ thông suốt? Đáp án trong câu trả lời của các lang quân mà chúng từng thẩm vấn."
Thiên Đăng lục ký ức, cuối cùng thốt một cái tên: "Yến Bồng Lai."
Người cuối cùng Thương Lạc gặp là Yến Bồng Lai. Vì t.h.i t.h.ể Cáo Quốc công chúa cho kinh sợ, tìm Yến Bồng Lai cầu giúp đỡ, và Yến Bồng Lai đưa cho một lá bùa hộ .
Thôi Phù Phong gật đầu: "Ngày đó chúng từng kiểm tra Chiếu Ảnh Hiên của Yến Bồng Lai. Hắn ở Thái Bốc Thự, trong tủ sẵn giấy bùa và túi gấm. Mà hiện nay các chùa chiền ở Trường An đều dùng chung một kiểu túi gấm chỉ vàng của xưởng thêu, bên cũng ngoại lệ."
Thiên Đăng nắm chặt túi gấm Thôi phu nhân tặng: "Xem khi xin bùa từ Yến Bồng Lai, Thương Lạc cuối cùng cũng nhận nguồn gốc của tia sáng giữa kẽ đá , thậm chí thể phát hiện manh mối quan trọng hơn nên mới khắc lên thành giường. Từ tình hình ở sảnh Mộc Tê đêm đó, lẽ thấy vấn đề nhưng vì sợ hãi nên dám ngoài, định nhẫn nhịn đến sáng mới báo tin, ngờ kẻ địch 'ôm cây đợi thỏ' ngay cửa để tay."
Thôi Phù Phong mệt mỏi tựa gối, nhưng khi thấy nàng đến cùng một kết luận với , mắt hiện lên niềm vui sướng: “Cho nên, kẻ khả nghi nhất là đưa bùa cho Thương Lạc, cũng là kẻ nhận thể thấu sự thật... Yến Bồng Lai."
Thôi Phù Phong sực nhớ một chuyện, cố gắng giữ tỉnh táo: "Nhắc mới nhớ, nàng bảo Yến Bồng Lai tuyên bố đoạn tuyệt với Cáo Quốc công chúa nhưng vẫn việc cho bà , thậm chí thi cho Kim Đường. Sau đó sai tra cứu hồ sơ trong cung, phát hiện từng phạt vì bẩn kinh Phật chép cho Thái hậu. Hắn quỳ trong Phật đường bảy ngày bảy đêm, đó giường hai tháng mới , nhưng đôi đầu gối hỏng, thể vận động mạnh nữa. Thế nhưng... ngày hai mươi lăm tháng sáu năm đó, Cáo Quốc công chúa dâng lên cho Thái hậu một giỏ hạnh Hưởng Linh."
Thiên Đăng từng ăn loại hạnh , nó to như trứng gà, khi chín màu đỏ cam, hạt tách rời khỏi thịt, lắc lên kêu leng keng như tiếng chuông, là đặc sản của vùng Mãnh Trì.
"Hạnh Hưởng Linh ở Mãnh Trì ?"
Thôi Phù Phong vốn bác học đa tài, tâm tư tỉ mỉ, giỏi nhất là tìm bí mật từ những đống giấy cũ: " thế. Hồ sơ của Thái Bốc Thự ghi , tháng năm năm đó Yến Bồng Lai xin nghỉ phép về quê, cuối tháng sáu mới trở kinh thành. Một chuyện nhỏ từ hai năm , bằng chứng nào chứng minh hạnh của công chúa là do Yến Bồng Lai mang về, nhưng sự trùng hợp thật sự quá mức đáng nghi."
Đôi mắt Thiên Đăng dần trở nên sáng rõ: "Thôi thiếu khanh, cục diện hiện tại nắm rõ . Tuy nhiên, vẫn cần giúp một việc nhỏ.” Nàng vết thương ở vai trái của , áy náy chút may mắn: "Cũng may thương vai trái, nếu là tay thì vở kịch của chúng diễn tiếp ."
Thôi Phù Phong vết thương, lập tức hiểu ý cô. đáp: "Được, đạo cụ quan trọng nhất trong vở kịch của Huyện chủ cứ giao cho ."