THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 72: Chuyện năm xưa
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:05
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Mai Khê nhớ như in sinh nở duy nhất trong đời . Đó là những ngày đông lạnh giá nhất, bên ngoài gió tuyết gào thét, trong nhà bà đau đớn, vật vã, mồ hôi đầm đìa.
Con so bao giờ cũng khó sinh, nhưng cuối cùng đứa bé cũng thuận lợi chào đời. Là một bé gái xinh xắn, mũi nhỏ miệng nhỏ, vài tiếng nín bặt, đôi mắt lim dim bà một cái rúc bên cạnh bà ngủ .
Bà đỡ bế đứa bé lên hỏi chồng bà: "Tẩy ?"
Mẹ chồng sắc mặt khó coi, buông một câu: "Tẩy ."
Bố chồng bế đứa bé ngoài. Bà rặn nốt thai, mệt mỏi dựa gối , cứ tưởng đứa bé mới sinh dính đầy m.á.u me nên mang tắm rửa.
Trong cơn mơ màng, bà thấy tiếng ngắt quãng của đứa bé vọng từ bên ngoài. Bố chồng dỗ dành, tiếng cứ thế xa dần.
Bà giật tỉnh dậy, lúc mới sực nhớ kiêng gió máy cho trẻ, thường đợi đến ngày thứ ba mới tắm rửa (tam triêu tẩy nhi), đứa bé sinh mang "tẩy" là ý gì?
Bà túm lấy chồng bước , hỏi dồn: "Con ?"
Chồng bà vẻ mặt bực bội: "Tẩy , cứ yên tâm dưỡng sức, nhất định sẽ sinh con trai."
Bà dám tin tai : "Đó là con của chúng mà, cần nó ?"
"Thứ đó xui xẻo lắm. Ở chỗ chúng đầu lòng mà là con gái thì phần lớn đều xử lý." Hắn chẳng hề bận tâm, chỉ : “Thời buổi khó khăn, nuôi con khó, con gái một nối dõi tông đường, hai việc nặng, là con nhà , còn tốn của hồi môn, nuôi gì?"
Bà lạnh toát sống lưng, nắm c.h.ặ.t t.a.y đàn ông mặt, cầu xin bế con về.
ánh mắt van xin của bà, dường như chột , phịch xuống mép giường ủ rũ : "Nếu thực sự nuôi thì chúng cứ sinh hai thằng con trai , trong nhà lao động chính , lúc đó sinh con gái nuôi cũng ."
Nước mắt bà tuôn rơi lã chã. Chưa kịp trả lời thì tiếng trẻ con xa dần bên ngoài bỗng im bặt, như dây bầu non nhẫn tâm ngắt đứt.
Bà lờ mờ hiểu chuyện gì xảy , điên cuồng nhảy xuống giường, vơ vội chiếc áo khoác lao cửa.
Bên ngoài trời đông giá rét, cơ thể sinh xong gặp gió lạnh buốt đến tận xương tủy.
Chồng gọi với theo phía nhưng bà như ma , chỉ lao trong gió tuyết về phía nơi tiếng của con vụt tắt...
Đó là con mương nhỏ chảy qua nhà, đêm đông nước đóng một lớp băng mỏng. Một cái bọc vải thô đang nổi lềnh bềnh mặt nước ngay chỗ lớp băng phá vỡ.
Đứa bé trong bọc úp mặt xuống nước, giãy giụa, chịu chìm xuống.
Bố chồng bờ ngăn cản, bà bất chấp tất cả đẩy họ , nhảy xuống nước, lội qua lớp băng vụn sắc nhọn, liều mạng lội về phía con.
Nước sông lạnh buốt như ngàn mũi kim châm da thịt, trong cơn tê dại, bà chỉ cảm thấy m.á.u trong đang trào từng đợt, m.á.u sản hậu nhuộm đỏ cả mặt nước khiến bố chồng và chồng bờ sợ đến mặt cắt còn giọt máu, nhưng ai dám ngăn cản đàn bà điên loạn .
Chiếc tã lót cùng đứa bé mắc kẹt mặt băng. Bà từng bước lội đến bên con, vớt con từ trong nước băng lên.
Đứa bé chỉ bọc sơ sài trong tấm vải thô, thở cái lạnh cướp mất từ lâu. Ánh trăng mờ ảo phản chiếu mặt băng, soi rõ khuôn mặt tím tái của đứa trẻ.
Đứa con bà mang nặng đẻ đau mười tháng, đôi mắt đen láy từng mở bà, thế giới , giờ nhắm nghiền vĩnh viễn, bao giờ mở nữa.
Máu và nước mắt mặt cùng tuôn rơi lã chã. Nóng hổi còn bầu sữa căng đầy ngực, thấm ướt vạt áo, nhưng con bà kịp b.ú một giọt nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-72-chuyen-nam-xua.html.]
Sau khi kéo về, bà lên cơn sốt cao, liệt giường thoi thóp suốt một thời gian dài. Ra tháng, mạng giữ nhưng để di chứng, kinh nguyệt lúc lúc , rõ ràng là hỏng .
Khi về nhà đẻ, bà lén khám thầy lang. Thầy lang lắc đầu bảo e là cả đời sinh nở nữa, nếu m.a.n.g t.h.a.i chẳng khác nào lộn nhào nắp quan tài, chỉ đường c.h.ế.t.
Bà trộm thủy ngân của chồng, lén lút uống một ít mỗi ngày để tránh thai. Bà thứ đó độc, thể khiến bà mất mạng, nhưng việc sinh con, đúng hơn là khả năng sinh thêm một đứa con gái nữa, đối với bà còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.
Bụng bà im lìm, trong khi cô con dâu thứ nhà hàng xóm ghen tị với bà. Bởi cô sinh ba đứa con gái . Đứa đầu đương nhiên "tẩy", đứa thứ hai thứ ba cũng đem cho "tiễn vong", nhưng con trai mãi chẳng thấy . Đến thứ tư mang thai, cô bụng mang chửa vẫn lụng vất vả, giặt giũ nấu nướng xay bột kiếm củi đòn roi của bố chồng. Quá lao lực nên sinh non, nhà chồng cho sinh giường sợ bẩn chiếu, bắt chuồng bò, bám thanh xà ngang xổm mà đẻ.
Ấn tượng cuối cùng của Lữ Mai Khê về cô là khi bà ngó qua tường cô sinh con. Cô trong chuồng bò ngước lên bà, tóc tai rũ rượi, mặt trắng bệch như ma.
Môi cô mấp máy gì đó với bà, nhưng vì sức cùng lực kiệt, giọng khản đặc nên bà ở bên tường rõ.
Bà nghĩ sẽ chẳng bao giờ . Bởi vì con dâu hàng xóm đó c.h.ế.t sinh nở , cả nhà vui mừng khôn xiết vì cuối cùng cũng con trai, nhưng đứa bé sinh non cũng sớm theo về trời.
Gia đình hàng xóm than ngắn thở dài c.h.ử.i bới vài ngày, chạy vạy khắp nơi gom tiền cưới vợ mới. Lần họ dặn bà mối nhất định tìm mắn đẻ, vì gia đình họ con vợ hại khổ quá .
Người phụ nữ chôn cất qua loa núi nhà. Thỉnh thoảng ngang qua, lúc đầu Lữ Mai Khê còn nhổ cỏ giúp, cỏ mọc nhiều quá thì thôi, chẳng mấy chốc thành nấm mồ hoang.
Mùa thu đến, lá đỏ Kim Hoa, vạn vật kết trái. Bà xách giỏ hái quả dại, thấy nấm mồ sai trĩu trịt những quả táo dại chua loét. Bà hái hơn nửa giỏ, nấm mồ bia mộ, hạ bỗng trào dòng m.á.u lớn, ướt đẫm nửa .
Bà như , cứ ngây nấm mồ hoang lạnh , hồi lâu òa nức nở kìm nén .
Cuối cùng bà cũng nhớ ngày hôm đó, phụ nữ sinh con trong chuồng bò với bà điều gì.
Cô : "Mai Khê, sắp c.h.ế.t , cô cũng sắp ..."
bà c.h.ế.t, bà sống. Chỉ là con đường mắt tối tăm mịt mù, bà tiếp thế nào...
Cho đến khi, đường Hà Phố của bà sắp lấy chồng, mà lấy một mà dân quê như họ bao giờ dám mơ tới, Thế t.ử vương phủ.
Bà nhận tin, tuy dám tin nhưng về nhà đẻ ngóng mới chuyện là thật.
Xương Hóa Vương xuất từ quân đội biên cương, mang dòng m.á.u ngoại tộc, hành xử vốn theo lễ giáo Hán. Năm xưa Vương phi của ông là một cô nương chăn cừu ở Lũng Tây, ông trúng bèn đến cửa nhà hát tình ca suốt chín đêm, cô nương thể lấy ai nữa, đành bán đẩy bán đưa gả cho gã lính du côn lúc bấy giờ.
Nay Thế t.ử xem còn đắn hơn cha, là do Hà Phố tình cờ cứu Thế t.ử phục binh truy sát trọng thương, tận tình chăm sóc, hai nảy sinh tình cảm, kết nên duyên phận.
Con gái nhà thường dân gả vương phủ, cả nhà đương nhiên bận rộn ngớt. Lữ Mai Khê về nhà đẻ giúp đỡ chuẩn , chạy vặt cho bà là bé Lữ Ô Lâm mười mấy tuổi. Cậu tuy nhỏ nhưng lanh lợi, chỉ là lúc đó bộc lộ bản tính tham tiền, cứ chằm chằm chiếc vòng vàng hoa mai tay bà, lẩm bẩm cũng vất vả giúp đỡ mà phủ Xương Hóa Vương chỉ tặng tiền cho bố , chẳng cho cái gì...
Khi đó bà ngờ rằng, chỉ vì Lữ Ô Lâm thèm vàng tay bà mà hai mươi năm , bà tốn bao tâm cơ để dọn dẹp tàn cuộc của hai mươi năm .
Phải, khi đó bà quả thực còn quá trẻ, sự từng trải để xa trông rộng.
Bà thấy ánh mắt sáng lên của Dương Hải Bình khi bà là chị vợ của Xương Hóa Vương thế tử. Dù bà chồng, ông vẫn tỏ ý rõ ràng rằng ở tuổi , dù đối phương từng ly dị ông cũng bận tâm. Dù ông tuổi cao, vợ cả mất, thất tỳ nữ ít, con cái cũng đề huề.
đối với bà, đây là tin cực . Bà gả qua đó cần sinh con nữa, chỉ cần duy trì vẻ ngoài êm ấm, hai bên cùng lợi.
Vấn đề duy nhất là bà chồng.