THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 73: Tự Sát
Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:31:07
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , tất cả xung quanh đều sững sờ. Minh Thứu vốn đang trốn bên trong thấy thế bèn chẳng chút ngần ngại mà bước : "Phải, bản Vương t.ử ở đây!"
Thấy công khai cạnh Thiên Đăng, sắc mặt Thái t.ử đại biến, giọng run lên: "Linh Lăng, chuyện lớn thế , nặng nhẹ như thế?"
"Điện hạ,Huyện chủ Linh Lăng luật mà vẫn phạm luật, coi thường kỷ cương, thể tha thứ!" Tiêu Phù Ngọc che mặt lóc, nhưng giấu nổi sự đắc ý loé lên trong mắt: “Xin điện hạ lập tức triệu tập pháp ty, công khai tội trạng củaHuyện chủ Linh Lăng thiên hạ!"
Trong lúc Thái t.ử còn đang do dự, Thiên Đăng lạnh nhạt lên tiếng: "Chuyện là thật. xin hỏi Xương Ấp quận chúa, cái c.h.ế.t của Đại trưởng công chúa vẫn thực sự sáng tỏ, mà ngươi lo giữ đạo hiếu, chỉ chăm chăm mượn cái c.h.ế.t của để gây sóng gió, công kích vương phủ chúng , đó đạo con ? Chẳng trách Cáo Quốc công chúa c.h.ế.t nhắm mắt, hóa là vì lý do chăng?"
"Sao hả? Tội trạng bại lộ nên định c.ắ.n ngược ?" Tiêu Phù Ngọc giận dữ phản bác: “Cái gì gọi là mượn cái c.h.ế.t của để gây sóng gió? Vương t.ử Hồi Hột g.i.ế.c , Tam pháp ty định luận, chính ngươi cũng từng nhúng tay , giờ bao che hung thủ bắt quả tang bảo là sáng tỏ?"
"Trước đây dấu hiệu đều chỉ hướng về Vương t.ử Minh Thứu, nên và Tam pháp ty mới đ.á.n.h lạc hướng. giờ điều tra vụ án, tìm thấy manh mối mới, và là manh mối cực kỳ quan trọng. Quận chúa, ngươi xem thử ?"
Tiêu Phù Ngọc nghiến răng: "Mẹ c.h.ế.t thế nào rõ ràng, dù ngươi đưa thứ gì cũng thể minh oan cho hung thủ!"
Thiên Đăng mỉm : "Nếu thứ đến từ chính phủ công chúa, còn là di vật ngươi để cho ngươi thì ? Xương Ấp quận chúa hứng thú ?"
"Hừ, tặc nhân hại, còn mặt bà cuối, lấy ..."
Tiêu Phù Ngọc bỗng nghẹn họng, chữ nghĩa cứng nơi cổ họng. ả thấy phong thư trong tay Thiên Đăng. Đó là loại bì thư dát vàng đặc chế chỉ ở phủ công chúa, bên in hình mẫu đơn bằng bột vàng cực kỳ hoa lệ. Và phong thư , nét chữ quen thuộc của Cáo Quốc Đại trưởng công chúa hiện rõ mồn một bốn chữ: "Ái nữ khải".
Tiêu Phù Ngọc trợn tròn mắt như thấy ma, vẻ mặt hiện rõ sự kinh hoàng.
"Quận chúa nhận đây là gì chứ?" Thiên Đăng mở phong thư, rút một góc cho ả và Thái t.ử thấy. Góc thư đó là phần ký tên, ghi rõ ràng: "Mẫu tuyệt bút".
Thái t.ử kinh ngạc Tiêu Phù Ngọc, còn ả thì chằm chằm bức thư, đôi môi còn giọt máu, run rẩy thốt nên lời. Thiên Đăng vẫy vẫy bức thư, xoáy khuôn mặt biến sắc của ả: "Xương Ấp quận chúa, đây là thư tuyệt mệnh ngươi để cho ngươi, nội dung bên trong... chắc cần thêm nữa chứ?"
"Không, thể nào..." Sau giây phút bàng hoàng, Tiêu Phù Ngọc lao tới chụp lấy bức thư, định cướp : “Trả cho ! Ngươi dám trộm di vật của ..."
Ả điên cuồng lao , nhưng Thiên Đăng thèm tránh né để mặc ả giật lấy bức thư xé nát thành từng mảnh. Thấy bộ dạng đó, xung quanh đều kinh hãi, ngay cả Thái t.ử cũng hình tại chỗ. Tiêu Phù Ngọc cuống cuồng xé xác bức thư, định quăng xuống mương nước bên đường thì bỗng khựng ... ả phát hiện tờ giấy bên trong trống . Ngoài bốn chữ ký tên , lấy một nét mực nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-73-tu-sat.html.]
Ả lập tức hiểu trúng kế, nhớ đến bức thư thật vẫn đang giấu kỹ trong ngăn bí mật ở mật thất. Cơn giận bốc lên đầu, ả ném những mảnh giấy vụn mặt Thiên Đăng: "Huyện chủ Linh Lăng, ngươi gan to bằng trời, dám giả mạo thư của Đại trưởng công chúa!"
Thái t.ử nhíu mày Thiên Đăng, định hỏi ý đồ của cô. Thiên Đăng để mặc những mảnh giấy rơi , chỉ Tiêu Phù Ngọc, gằn từng chữ: "Nếu là giả, tại Xương Ấp quận chúa hoảng sợ đến thế? Nhìn bộ dạng , chắc chắn Đại trưởng công chúa quả thật để một bức thư tuyệt mệnh cho ngươi ?"
Nỗi sợ hãi bóp nghẹt tim Tiêu Phù Ngọc, ả cuống quýt tìm cách bào chữa, giọng run bần bật: "Điện hạ, Huyện chủ Linh Lăng hại , nàng vu khống ..."
"Hành động của quận chúa thật kỳ lạ. Ta chỉ đùa một chút, ngươi vu cho trộm di vật, liều mạng tiêu hủy nó?" Thiên Đăng thong dong quan sát biểu cảm của ả: “Chẳng lẽ thứ ngươi để điều gì thể để khác thấy?"
Thấy Tiêu Phù Ngọc c.ắ.n chặt môi trả lời , Thiên Đăng động tác mời trong: "Xương Ấp quận chúa, mời. Có những chuyện nên toẹt giữa cửa thế , mời trong sảnh dùng chúng thong thả chuyện."
Vào đến nội đường vương phủ, tất cả những liên quan đều đuổi ngoài, chỉ còn Thái tử, Thiên Đăng, Tiêu Phù Ngọc và Minh Thứu. Thấy sắc mặt Tiêu Phù Ngọc xám như tro, về bức thư tuyệt mệnh, giọng Thái t.ử trầm xuống: "Xương Ấp, chuyện là ?"
Dọc đường , Tiêu Phù Ngọc kịp nghĩ lời đối phó: "Điện hạ, bức thư đó giống hệt những bức thư từng cho , nên mới tưởng di vật của trộm. cầm thấy sai sai, bọn họ thể lẻn g.i.ế.c ngựa của thì lấy một phong thư trống của phủ gì khó? Chắc chắn là tên Thôi Phù Phong giỏi thư pháp nên giả chữ để hù dọa ! Ta tức quá nên mới xé , ngờ thành cái cớ để bọn họ vu khống !"
"Ả quận chúa ngông cuồng , đừng mà lươn lẹo nữa!" Minh Thứu khoanh tay đắc ý: “Nói cho ngươi , ngày đó khi để cái đầu ngựa lên giường ngươi, tận thấy bức thư đó. Lúc nó quan trọng nên báo cho Tiên Châu ngay, chỉ thấy bên trong bốn chữ 'Mẫu tuyệt bút'. Chính vì thế mà ngươi mới hãm hại !"
Hắn năng lộn xộn, Thiên Đăng bèn giải thích với Thái tử: "Điện hạ minh xét, cái c.h.ế.t của Đại trưởng công chúa quả thực ẩn tình. Vương t.ử Minh Thứu từng lẻn phủ công chúa và thấy bức thư tuyệt mệnh công chúa cho quận chúa, đó cũng là lý do quận chúa tìm cách hãm hại , khiến Tam pháp ty phán đoán sai lầm."
Thái t.ử Minh Thứu, nhớ việc chính từng nhờ Thiên Đăng điều tra, sắc mặt : "Ý là, triều đình oan uổng Vương t.ử Hồi Hột?"
Thiên Đăng đương nhiên giữ thể diện cho triều đình: "Việc Vương t.ử Minh Thứu phát hiện bức thư là mối đe dọa lớn đối với kế hoạch của Xương Ấp quận chúa. Do đó, ả dày công dàn dựng, từ việc để lá chuối ở khúc quanh khúc sông Khúc Giang đến việc gài trâm vàng Vương tử, tất cả đều nhằm mục đích đ.á.n.h lạc hướng pháp ty, khiến họ coi là hung thủ, tổn hại đến hòa bang đôi bên."
"Thái t.ử điện hạ, !Huyện chủ Linh Lăng vu khống !" Tiêu Phù Ngọc mất bình tĩnh, chối phăng.
"Ta tận thấy mà lị! Rõ ràng thư, rõ ràng chữ tuyệt bút! Ta còn dạy Thôi Phù Phong theo mô tả của đấy! Nếu giống hệt, ngươi thấy sợ mất mật như thế?" Minh Thứu đắc ý hừ lạnh: “Tiếc là ngươi hại cũng vô dụng thôi, Tiên Châu sẽ tìm chứng cứ thật để cứu !"
Thiên Đăng tiếp lời: "Từ phản ứng của quận chúa, sự tồn tại của bức thư là thể chối cãi.” Nàng Tiêu Phù Ngọc hỏi Thái tử: "Theo điện hạ, tại Đại trưởng công chúa thể mà để thư tuyệt mệnh cho con gái? Hay cách khác, trong trường hợp nào một mới để di ngôn dặn dò hậu sự?"