THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 75: Bí mật
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:08
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi Thời Cảnh Ninh đang ẩn náu quả thực là một góc hoang tàn của chùa Tiến Phúc.
Sau khi Định Tương phu nhân giúp trốn khỏi phủ Xương Hóa Vương, nên trốn thật xa khỏi Trường An, đến một nơi ai tìm thấy, mai danh ẩn tích cả đời để "Thời Cảnh Ninh" vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian .
trong lòng vẫn luôn canh cánh một câu hỏi...
Kẻ cấu kết trong ngoài với Dương Hòe Giang trộm bộ Cửu Thụ Kim Hoa rốt cuộc là ai?
Dù đời còn cơ hội về bên cạnh Huyện chủ, nhưng vẫn buông bỏ nỗi lo lắng trong lòng, vẫn kẻ rắp tâm hãm hại Huyện chủ là ai.
Sau khi Dương Hòe Giang c.h.ế.t, kẻ hại Huyện chủ tìm đến Lữ Ô Lâm, tiếp theo liên lạc, cũng nội tình bên trong, liệu là Định Tương phu nhân ?
Vì thế bỏ trốn xa mà lén lút theo dõi Định Tương phu nhân, cho đến khi phát hiện bà trộm đứa bé giao cho hòa thượng chùa Tiến Phúc, bèn bám theo lẻn qua lỗ hổng đổi gác, nấp trong bụi lau sậy khô héo rậm rạp, thấy và thấy tất cả động tĩnh bên ngoài.
Dù chứng kiến Huyện chủ từng bước bóc trần lớp ngụy trang và bố cục của , vạch trần tội gây khiến còn chỗ trốn, nhưng cảm thấy vui mừng...
Giống như Tô Vân Trung và Giản An Đình đây, đời ai thể che mắt Huyện chủ.
Cô bé năm xưa thò đầu khỏi lòng cha tò mò giữa biên ải gió tuyết, nay trút bỏ vẻ ngây thơ, trưởng thành thành một thiếu nữ thông tuệ, điềm tĩnh, nhạy bén, đủ sức gánh vác cả vương phủ.
Khi thấy nàng Cáo Quốc Công chúa vu khống, suýt nữa lao nhận tội, thà để tội của phơi bày, thà để tâm cơ đổ sông đổ bể, cũng Huyện chủ bình an vô sự vượt qua kiếp nạn.
khi còn đang do dự, nàng phân tích, đào sâu chân tướng, như thể khi và Định Tương phu nhân gây án, nàng ở nơi ai che chắn quan sát nhất cử nhất động của họ. Mọi , việc từng đều thể che giấu mắt nàng, sót một chi tiết nào.
Cuối cùng cũng thể yên tâm rời .
Thị vệ rút lui, tản , ai việc nấy.
Xung quanh yên tĩnh trở , Thời Cảnh Ninh nán trong bụi lau thêm một lúc, định len qua đó chui khỏi lỗ hổng tường bao, rời khỏi cuộc đời Huyện chủ mãi mãi.
lúc , thấy tiếng gió thổi qua lau sậy xào xạc, trong ánh chiều tà dần buông, cũng thấy giọng lẫn trong tiếng gió...
"Huyện chủ Linh Lăng, và ả đội trời chung!"
Giọng thê lương rít qua kẽ răng, dù là giọng thiếu nữ trong trẻo nũng nịu cũng che giấu sự hung ác bên trong.
Thời Cảnh Ninh giật . Dù lau sậy che chắn kỹ càng nhưng vẫn theo bản năng co , cố nén tiếng thở.
Những cây lau sậy dày đặc lay động trong gió chiều. Qua khe hở thi thoảng lộ , thấy trong thủy đình ven sông lờ mờ hai bóng .
Nhìn tuổi tác thì đó là hai con ăn mặc sang trọng. Thời Cảnh Ninh nấp trong bụi lau lúc nãy qua giọng của hai ...
Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa và Xương Ấp Quận chúa.
Cặp con năm bảy lượt hãm hại Huyện chủ, hối cải , nay dã tâm hiểm độc Huyện chủ vạch trần mặt . Tuy Hoàng hậu tạm thời gác trừng phạt nhưng cũng đủ khiến họ nơm nớp lo sợ.
"Mẹ, bảo con ả đó đưa cho Hoàng hậu cái gì thế?" Không mặt Hoàng hậu và Thái tử, Tiêu Phù Ngọc nghiến răng ken két, mặt mũi dữ tợn: “Con cứ thấy khi nhận thứ đó, Hoàng hậu hẳn về phía ả, thậm chí... thậm chí ánh mắt Hoàng hậu chúng khiến con thấy sợ..."
"Mẹ ... Mẹ nghĩ nghĩ , chắc ... liên quan đến chuyện năm xưa nhỉ..." Giọng Cáo Quốc Công chúa run rẩy vì sợ hãi kìm chế .
"Chuyện gì ạ?" Tiêu Phù Ngọc truy hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-75-bi-mat.html.]
"Chuyện cũ hồi Hoàng hậu mới sinh Thái t.ử mà... Nếu con nghĩ xem tại trong cung đến giờ chỉ mỗi Thái t.ử là hoàng t.ử trưởng thành, Hoàng hậu dọn dẹp hậu cung sạch sẽ đến thế?" Cáo Quốc Công chúa vốn hống hách ngang ngược, lúc giọng cũng run run đầy vẻ sợ hãi: “Đều tại tên Lý Cao Thăng vô dụng ! Vốn bàn bạc với , con lo liệu việc trong phủ Thái tử, chúng bảo đảm đường quan lộ cho suôn sẻ. Kết quả chuyện cỏn con cũng xong, những toi đời mà còn mất mặt , đẩy chỗ nguy hiểm!"
Tiêu Phù Ngọc nhớ đến chiếc áo dính m.á.u Thái t.ử giấu sâu trong kho, chỉ thấy cơn ghen tị nóng rực xộc lên đỉnh đầu, giọng cũng trở nên méo mó: "Huyện chủ Linh Lăng, tất cả là do ả hại!"
"Phù Ngọc, sự , chắc chắn bằng chứng phạm tội Hoàng hậu nắm thóp , chỉ cần bà hài lòng với phủ Công chúa là thể lôi bất cứ lúc nào. Lưỡi d.a.o e là sẽ treo lơ lửng đầu chúng mãi thôi..."
Tiêu Phù Ngọc ôm lấy cánh tay , an ủi: "Đừng sợ ơi, chẳng bảo cài cắm một trong hậu viện của ả, chỉ cần chúng cần là thể sai khiến bất cứ lúc nào ?"
Cài cắm một ...
Tim Thời Cảnh Ninh đập thình thịch, bất giác điểm từng cùng ở trong hậu viện Huyện chủ trong đầu.
trong lúc vội vàng, manh mối, trong những lang quân trầm lặng thường ngày, ai là quân cờ Cáo Quốc Công chúa cài .
" là hy vọng cuối cùng của chúng , thể dễ dàng để lộ?" Cáo Quốc Công chúa thở dài bất lực: “Con cũng kiềm chế , nhất là đối với Thái t.ử và Hoàng hậu. Thời thế khác xưa , Hoàng hậu giờ xử lý chúng là vì con dù cũng là Thái t.ử phi do Tiên hoàng chỉ định, liên quan đến quốc thể, Đế Hậu cân nhắc kỹ. Tiếp theo con cẩn trọng lời việc , yên phận lấy lòng Thái tử, phủ Công chúa chúng mới thể bình an vô sự mãi mãi."
Tiêu Phù Ngọc hậm hực c.ắ.n răng: " Huyện chủ Linh Lăng ở đó, Thái t.ử luôn là biến ... Mẹ, giờ chúng những trừ khử ả, Thái t.ử còn vì thế mà xa lánh con, tiếp theo đây?"
Thời Cảnh Ninh sững sờ ngây , da đầu tê dại, ngờ trong cảnh bí mật nên .
Hắn Cáo Quốc Công chúa trầm giọng : "Đừng hoảng, dù tâm ý Thái t.ử thế nào, ít nhất con cũng là do Tiên hoàng chỉ định. Huống hồ con đàn bà mang tiếng , mệnh khắc lục , hoàng gia thể dung thứ cho nó Đông Cung! Thời gian tới chúng nhất định cẩn trọng từ lời đến hành động, chỉ cần mùa xuân sang năm đến ngày cưới của các con, việc ngã ngũ là thôi."
Tiêu Phù Ngọc vẫn đầy phẫn uất, nhưng thấy chằm chằm cũng đành c.ắ.n môi, gật đầu miễn cưỡng: "Vâng."
Gió chiều đông thổi rạp đám lau sậy xuống đất.
Cáo Quốc Công chúa và Tiêu Phù Ngọc cảnh giác dậy quan sát xung quanh. Thời Cảnh Ninh nương theo lau sậy cúi thấp , cố gắng che giấu .
Không phát hiện điều gì bất thường, hai cũng thấy trời tối dần chút đáng sợ, vội vã quanh rời ngay.
Thời Cảnh Ninh thở chậm rãi, đợi xung quanh yên tĩnh hẳn mới rón rén khom lưng chui khỏi bụi lau.
Trong ánh chiều tà vàng vọt, phía là điện Vãng Sinh của chùa Tiến Phúc.
Cánh cửa điện mở rộng, Địa Tạng Vương Bồ Tát lưng Đế Thính, cụp mắt đang quỳ lặng lẽ mặt.
Trời đất tối sầm, nhưng đèn nhang Phật vẫn sáng, soi rõ bóng dáng quen thuộc đó, cũng giúp Thời Cảnh Ninh rõ tấm vàng đó đang đốt trong bể giải oan trừ ách...
Kỷ Quốc phu nhân, Lữ Hà Phố.
Đôi mắt Thời Cảnh Ninh trợn trừng kinh ngạc. Hắn dám tin đang đốt tội cầu xin giải oan Phật, tự chủ lùi hai bước.
Hóa cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân trong trang viên hôm đó, cần tiêu trừ tội là đang quỳ Phật .
Dưới chân vang lên tiếng "rắc", rễ lau sậy ven bờ giẫm gãy giòn tan.
Hắn hoảng hốt cúi đầu xuống chân , thấy bóng tà dương hắt một bóng dài ngoằng đến mặt . Do đối phương sải bước đến gần, bóng đen nhanh chóng bao trùm lấy .
Hắn ngẩng đầu lên, vẻ kinh hoàng kịp hiện lên mặt thì đối diện rút dao, lao đến như tên bắn, vung d.a.o cắt đứt cổ họng .