THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Độc vật
Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:51
Lượt xem: 315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa Kim Đường nôn thốc nôn tháo, trong nhà xí nửa canh giờ dậy nổi, mắt tối sầm, thế mà ngất xỉu .
Biết tin , đám hầu nhà họ Kim đang đợi bên ngoài lập tức lóc t.h.ả.m thiết. Khương đại phu của Vương phủ cũng vội vã chạy tới chẩn trị.
“Kim công t.ử là do ăn nhầm độc vật, tỳ vị gan ruột kích thích mạnh nên mới tiêu chảy ngừng. May mà độc vật chí mạng, Kim công t.ử thể khỏe mạnh, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều sẽ .”
Kim Đường thoi thóp tỉnh , túm lấy tay áo đại phu : “Nhanh... kê cho ít thuốc, ... mau chóng dậy... Huyện chủ vẫn đang đợi ...”
Thấy mặt còn chút m.á.u mà vẫn khổ sở giãy giụa, tên tùy tùng bên cạnh khỏi dậm chân: “Công tử, ngài thế , là chúng về !”
“Không ! Dù thế nào nữa, cũng tham gia ứng cử. Ta... còn gặp mặt Huyện chủ...”
“Ôi chao công t.ử của ơi, mạng sắp mất còn lo cái đó! Ngài là đến đây mới xảy chuyện đấy!”
Người khác thì gì, nhưng trong Vương phủ thấy lời đương nhiên chịu. Đồi Mồi tính tình nóng nảy nhất, xông đầu tiên hét lớn: “Lời Vương phủ chúng dám nhận! Hôm nay khách khứa đầy nhà, trong phủ chúng cũng đều ở đây, chỉ công t.ử nhà ngươi phát bệnh chứ?”
Tiết Tích Dương bên cạnh phụ họa: “ đấy, chúng đều khỏe mạnh bình thường, chẳng lẽ chỉ Kim công t.ử là xung khắc với Vương phủ?”
Lời quả là g.i.ế.c dao, xung quanh ai nấy đều liếc .
Vu Quảng Lăng vội vàng hòa giải: “Có lẽ Kim công t.ử khi Vương phủ ăn thứ gì sạch, mấy vị tiểu ca thể kiểm tra xem...”
Mấy tên tùy tùng vốn quen thói hống hách, bèn nhảy dựng lên: “Bọn hầu hạ công t.ử bao nhiêu năm nay từng xảy sai sót. Hôm nay công t.ử đến Vương phủ xảy chuyện lớn thế , dù thế nào nữa, chuyện nhất định cho chúng một lời giải thích!”
Nói , mấy tên tùy tùng xắn tay áo lên, định xông thẳng chính đường.
Thị vệ Đông Cung ngoài sảnh thấy bộ dạng bọn chúng như , đời nào dung tha cho thói càn rỡ, lập tức xông lên quật ngã, lôi thẳng ngoài.
Nghe thấy tiếng ồn ào, Thái t.ử hỏi xảy chuyện gì. Thôi Phù Phong kể đầu đuôi câu chuyện vắn tắt, hỏi Thái tử: “Theo ý Điện hạ, đám nô bộc nhà họ Kim nên xử lý thế nào?”
Thái t.ử cau mày : “Làm kinh động Huyện chủ kén rể, cứ lôi xuống xử lý theo luật là . Còn Kim Đường cũng gạch tên khỏi danh sách ứng cử luôn.”
Kim Đường đang gắng gượng lết đến sảnh, Thái t.ử thì hai chân mềm nhũn, suýt ngã sấp xuống đất: “Điện hạ, Điện hạ khai ân! Thảo dân thành tâm thành ý đến đây, xin Điện hạ và Huyện chủ cho một cơ hội...”
Đám tùy tùng gây họa lớn, lôi xuống c.h.ế.t cũng lột da, cũng lóc t.h.ả.m thiết: “Điện hạ minh giám, công t.ử nhà chúng là kẻ gian hãm hại! Là... là các lang quân khác hại chúng !”
“, chắc chắn là tên Thời Cảnh Ninh đó! Công t.ử là vì ăn bánh của mới nông nỗi !”
Thái t.ử ở trong cung quen cảnh ch.ó c.ắ.n ch.ó thế , chẳng buồn để ý. Kỷ Quốc phu nhân vốn tính mềm lòng, vô thức giật giật tay Thiên Đăng, hiệu cho nàng.
Thiên Đăng vỗ nhẹ lên mu bàn tay , hiệu cho hạ nhân đỡ Kim Đường dậy, với Thái tử: “Điện hạ, hôm nay là ngày vui của thần, đừng nên để mấy tên ác nô hỏng chuyện hỷ?”
Nói , nàng gọi Khương đại phu của phủ , hỏi: “Nhìn triệu chứng thì Kim công t.ử ăn độc vật lúc nào, đoán ?”
Khương đại phu suy đoán: “Chừng một canh giờ , trông giống như ăn nhầm cây Long quy.”
“Long quy...” Thiên Đăng lẩm bẩm trong miệng, đôi mày khẽ nhướng lên, sang hỏi Kim Đường: “Sau khi đến Vương phủ, ngươi dùng những thứ gì?”
Kim Đường ôm bụng vẫn còn đau âm ỉ, thều thào đáp: “Bẩm Huyện chủ, ngoại trừ bánh hoa do Thời công t.ử , ăn gì khác.”
Chín vị lang quân lúc đều tụ tập sảnh. Thời Cảnh Ninh sắc mặt khẽ biến, lập tức bước lên hành lễ : “Huyện chủ minh giám, tại hạ xưa nay điểm tâm cho trong cung và quan phủ, luôn tuân thủ nghiêm ngặt cấm kỵ. Mười cái bánh đều do chính tay , tuyệt đối thêm bất kỳ vật gì ăn .”
Thiên Đăng cũng : “Điểm tâm của Thời lang quân là tặng cho , cũng là bảo chia cho . Ta tin tuyệt đối sẽ bỏ đồ sạch sẽ đồ dâng cho ... Cô cô Anh Lạc, cô vẫn luôn hầu hạ ở đây, thấy lúc đó chín vị lang quân lấy bánh thế nào ?”
“Bẩm, khi Thời lang quân truyền đạt mệnh lệnh của Huyện chủ, bèn mỗi lấy một cái.” Anh Lạc kể tình hình chia bánh lúc đó một lượt, : “Nô tỳ thấy các vị lang quân hòa thuận vui vẻ, lấy điểm tâm cũng là tùy ý theo sở thích, đó cũng ai sẽ lấy cái nào.”
Thiên Đăng trầm ngâm: “Vậy nên tùy ý lấy bánh, những khác cũng ăn mà đều bình an vô sự, chỉ mỗi Kim công t.ử xảy chuyện?”
“Cho nên, điểm tâm của tuyệt đối vấn đề! Ta thành tâm đến ứng cử, thể động tay động chân đồ tặng cho Huyện chủ chứ?” Thời Cảnh Ninh cuống quýt : “Hơn nữa khi hấp xong, đặt hộp thức ăn tự tay mang đến, ở giữa ai đến gần, cũng từng mở ...”
“Mở một đấy.” Kỷ Lân Du tính tình thẳng thắn, nhắc nhở: “Lúc Mạnh công t.ử , của và hộp thức ăn của ngươi đặt cùng một chỗ, sợ mùi hương xung khắc, ngươi mở cho xem một cái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-doc-vat.html.]
Mạnh Lan Khê đám đông, ung dung đáp lời: “Ta quả thực qua một cái, nhưng hề chạm đồ bên trong, hơn nữa ngay lập tức giúp Thời đậy nắp hộp .”
Thời Cảnh Ninh nhớ tình cảnh lúc đó, gật đầu: “Phải, lúc đó cũng bánh, y hệt như lúc xong, gì bất thường.”
Xem chuyện Kim Đường trúng độc manh mối, khiến như lạc trong sương mù.
Kim Đường liệt ghế dường như nhớ điều gì, ánh mắt bỗng chĩa thẳng Tô Vân Trung, gắng gượng giơ tay chỉ : “Là Tô Vân Trung! Hắn chắc chắn vì vụ cãi cọ đó mà ghi hận trong lòng, nên mới tay với ! Xin Huyện chủ minh xét!”
Tô Vân Trung liếc một cái, nhạt: “Muốn động thủ với ngươi thì động thủ ngay lúc đó , việc gì đường vòng lớn như ?”
Kim Đường còn định la lối, Vu Quảng Lăng kéo tay áo , chút khó xử : “ mà Tam lang, khi và Tô công t.ử tranh chấp thì hai gần nữa, một bên trái sảnh, một bên sảnh, thấy... Tô cơ hội tay.”
Những khác cũng nhao nhao chứng, vì Tô Vân Trung và Kim Đường chạm mặt , bánh hoa của cả hai đều do khác chuyển giúp, thể ném độc qua cách mấy trượng .
Trước sảnh tiếng bàn tán xôn xao, đều đang đoán già đoán non nhưng chẳng chút manh mối nào.
Chỉ Thiên Đăng tấm bình phong, ánh mắt dừng một ai đó sảnh, khẽ mỉm .
Mẹ nàng ngạc nhiên con gái, hỏi: “Đăng Đăng, bên phía các lang quân đang rối như tơ vò, con cái gì thế?”
“Con đang nghĩ, vị lang quân tay với ứng cử viên khác , con nên vạch trần ngay tại chỗ, là cảnh cáo riêng đây?”
Mẹ nàng ngẩn con: “Cái gì? Kim công t.ử quả thực hại ? thấy mấy vị lang quân đều , chẳng lẽ...”
“Chưa chắc ạ, con chỉ cảm thấy tất uẩn khúc.” Thiên Đăng hài lòng với tất cả các lang quân, bà buồn lòng. Thấy Thái t.ử và Thôi Phù Phong đều đang đợi bên cạnh, nàng bèn hỏi ý kiến họ: “Điện hạ, Thôi lang quân, chi bằng chúng cứ cho xong quy trình tuyển chọn , chuyện khác lát nữa hãy ?”
Thái t.ử hứng thú với mấy sóng gió nhỏ nhặt , hiệu tiếp tục tuyển chọn.
Đợi những khác về sảnh phụ, Thôi Phù Phong Kim Đường vẫn còn ủ rũ, hỏi: “Kim công t.ử sức khỏe , liệu còn sức tham gia ?”
“Ta... !” Kim Đường cố gắng thẳng dậy ghế, đưa tay lau mồ hôi lạnh trán, cố chấp về phía Thiên Đăng bình phong, : “Ta chỉ đến để cầu với Huyện chủ, còn cảm tạ Huyện chủ, đa tạ ơn cứu mạng của nàng đối với Kim Đoàn Đoàn!”
Thiên Đăng ngạc nhiên hỏi: “Kim Đoàn Đoàn là ai? Ta cứu khi nào?”
“Kim Đoàn Đoàn là con vẹt nuôi từ nhỏ. Tiết Thanh Minh năm ngoái mang nó ngoại thành đạp thanh, ai ngờ nó đ.á.n.h với một con mèo hoang, lông lưng vặt trụi lủi. Lúc về lỡ giờ đóng cửa thành, Tô Vân Trung cho , trời đổ mưa to, Kim Đoàn Đoàn ướt sũng rét run cầm cập. Dù ủ nó trong lòng nhưng cái rét đầu xuân cắt da cắt thịt, mắt thấy nó sắp xong ... May mà lúc đó xe ngựa của Huyện chủ qua, thấy đáng thương nên sai đưa cho một cái ô và một cái lò sưởi tay.”
Dáng vẻ yếu ớt ghế của lúc khá giống với bộ dạng trong mưa hôm đó. Thiên Đăng chợt nhớ , nhịn : “Hóa ướt như chuột lột ở cổng thành, trong lòng còn ôm con vẹt trụi lông hôm đó là ngươi .”
Thấy nàng nhớ , Kim Đường lập tức gật đầu lia lịa: “Phải, đa tạ cái ô và lò sưởi tay của Huyện chủ giữ cái mạng cho Kim Đoàn Đoàn. Cha tỷ đều bận rộn, từ nhỏ chỉ nó lớn lên cùng , là bạn thiết nhất của .”
Nói đoạn, chống tay vái nàng một cái thật trang trọng: “Hôm nay cũng mang nó đến đây để nó tạ ơn Huyện chủ.”
Hắn mở tấm vải đỏ che chiếc lồng chim bên cạnh , bên trong quả nhiên một con vẹt lông lá xù xì đang nóng lòng ngó đầu .
Kim Đường thì thầm dạy nó: “Gọi Huyện chủ .”
Con vẹt rõ ràng quá quen thuộc với hai chữ “Huyện chủ”, lập tức vỗ cánh reo lên: “Huyện chủ cứu ! Huyện chủ thật ! Huyện chủ thật !”
Giọng điệu kỳ quặc mà rõ ràng chứa chan tình cảm của con chim khiến đều bật .
Mẹ khoác tay Thiên Đăng, : “Thật , đứa trẻ với con duyên phận như , cũng là hiếm .”
Thiên Đăng cũng đang , bỗng giọng con vẹt đổi, lầm bầm tự như mang theo chút oán trách: “Huyện chủ hủy dung cũng là tiên nữ, nàng xoa, xoa...”
Sắc mặt Kim Đường đại biến, vội vàng chồm tới, luống cuống tay chân định bịt mỏ con vẹt . Khổ nỗi nan lồng khít quá, tay thò , đành vội vàng móc túi hạt dưa bên cạnh, rải cho nó một nắm để bịt miệng nó , mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
Thiên Đăng chống cằm lặng lẽ , chắc Kim Đoàn Đoàn học lỏm những lời Kim Đường riêng ở nhà.
Hóa trong lúc nàng đóng cửa chịu tang, bên ngoài đồn đại thanh danh chẳng gì, vẫn một như . Tuy cậy thế h.i.ế.p , tính cách xa, nhưng vì một hành động vô tình của nàng mà cái khác về nàng.
Vị thiếu gia con nhà giàu , ngốc thì ngốc thật, nhưng bản tính xem cũng .