THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Đông đủ cả rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:16
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vị quan dạy lễ từ trong cung đến là một lão hoàng môn tuổi cao, sức đủ, những lời sáo rỗng cũ rích khiến đều buồn ngủ díu cả mắt.
Buổi học còn kết thúc thì bỗng cửa sổ rung lên bần bật, gió rít từng cơn. Trận mưa ngớt nửa ngày bắt đầu trút xuống như thác đổ.
Trong tiếng mưa gió bão bùng, Thiên Đăng tiễn lão cung sứ về. Thấy những khác cũng đến cửa, nàng bèn hỏi: "Mấy vị lang quân định về bằng cách nào?"
Yến Bồng Lai cầm một chiếc ô giấy dầu, mặt lộ vẻ khó xử, đôi lông mày thanh tú thường ngày nay nhíu đầy lo âu.
Kỷ Lân Du cái nan ô mỏng manh , hỏi: "Cái ô của Yến , e là chịu nổi nhỉ?"
Huống hồ, còn đội mưa to gió lớn qua hơn nửa cái thành Trường An.
"Ô rách thì , chỉ là phường Lan Lăng nơi tại hạ ở nhiều rãnh nước, hôm ban ngày ban mặt sẩy chân rơi xuống cống suýt mất mạng. Giờ trời tối thế mà lội bộ về... chẳng sẽ lấm lem hết bùn đất ?"
Tám con sông bao quanh Trường An vốn là địa thế cực , nhưng nay đê vỡ, trở thành mối nguy hiểm.
Thiên Đăng dáng vẻ thanh tao như thần tiên của Yến Bồng Lai, cũng thấy lo lắng. Vị lang quân như tranh vẽ mà nửa đêm ngã xuống hố nước, sứt mẻ dung nhan gãy tay gãy chân thì chẳng con gái cả thành Trường An sẽ đau lòng c.h.ế.t mất ?
Mạnh Lan Khê thì khoác chiếc áo tơi bằng lụa dầu mang theo, cáo từ Thiên Đăng bước màn mưa đêm về nhà.
Yến Bồng Lai nắm chặt cán ô, vẫn còn đang do dự thì tiếng la thất thanh của gác cổng bỗng vang lên: "Không ! Mạnh lang quân ngã !"
Mọi rảo bước cổng lớn ngoài. Trong màn mưa đêm xối xả, Mạnh Lan Khê đang vịn tường dậy, nón lá rơi đất, áo tơi rách bươm, nước mưa xối ướt sũng trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Kỷ Lân Du dìu , cho nghỉ ở phòng gác cổng, kiểm tra thương tích. Cũng may chỉ trẹo chân, tay trầy xước chút ít chứ gì đáng ngại.
Thời Cảnh Ninh vóc dáng tương đương với , bèn chạy về lấy một bộ quần áo sạch cho .
"Trời mưa giữ khách, xem tối nay Mạnh lang quân về , là cứ ngủ đây ." Cô cô Huyền Cơ khuyên.
Mạnh Lan Khê xõa mái tóc đen ướt đẫm, ngước mắt Thiên Đăng. Đôi mắt như phủ sương khói Giang Nam ánh đèn long lanh ngấn nước: "Chuyện ... chút thương tích nhỏ mà phiền Huyện chủ, liệu bất tiện ?"
Dù hậu viện cũng đông , Thiên Đăng chẳng bận tâm thêm một bớt một, bèn : "Không , Mạnh lang quân cứ hậu viện chọn một nơi ý mà ở."
Kỷ Lân Du lấy rượu t.h.u.ố.c xoa bóp đưa cho Mạnh Lan Khê, : "Mạnh , bên cạnh vườn Cúc ở một nơi trồng mấy cây hoa , dòng suối nhỏ chảy qua, tên là Y Lan Quán. Ta nghĩ Mạnh mà ở đó lấy nước suối pha thì tuyệt vời nhất!"
Mạnh Lan Khê gật đầu, mỉm hành lễ với Thiên Đăng: "Vậy thì đa tạ Huyện chủ."
Yến Bồng Lai cũng thu ô , thuận nước đẩy thuyền : "Xin Huyện chủ cũng cho phép tại hạ chọn một nơi thanh tịnh, chỉ cần thể tụng kinh sách là ."
Thương Lạc nhanh nhảu : "Đệ ! Hiên Chiếu Ảnh bên bờ ao ở góc Đông Bắc, chỗ đó đá xanh rêu phong, sát vách chùa bên cạnh, rõ tiếng chuông sớm trống chiều. Huynh hiên còn thấy bóng tháp in nước, chắc chắn giống hệt tiên nhân ở tiên cảnh!"
Yến Bồng Lai thì động lòng, lập tức nhận lời.
Thế là, dù lý do gì, bằng cách nào, tóm tháng Chín năm Hưng Nguyên đầu tiên, tại hậu viện của Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng, tám vị ứng cử viên phu quân tề tựu đông đủ, cùng trải qua đêm đầu tiên trong cơn mưa bão.
Chỉ là khi đó, ai rằng, đây là sự khởi đầu của tất cả những sóng gió tanh mưa m.á.u .
Lẽ dĩ nhiên, việc các vị hôn phu tương lai của Huyện chủ Linh Lăng tụ tập đầy đủ tại hậu viện Vương phủ khiến phố phường một phen bàn tán xôn xao.
Từ chợ Đông sang chợ Tây, từ đầu đường đến cuối ngõ, cũng hào hứng kể chuyện tám gã đàn ông chen chúc trong hậu viện nhà Huyện chủ.
Có thẳng thừng chê bai: "Chậc chậc chậc, gom trai về Vương phủ, tụ tập đàn ông ở hậu viện, đúng là thế phong nhật hạ..."
Có nháy mắt tinh quái: "Mấy hôm các ông còn than Huyện chủ vất vả, theo thấy thì với cái tình hình , vị Huyện chủ Linh Lăng cũng dứt khoát và sòng phẳng đấy chứ!"
"Không hổ là con nhà tướng, cái phong thái so với mấy vị công chúa mở phủ riêng cũng chẳng kém cạnh gì!" Đám xem náo nhiệt rảnh rỗi, ai nấy đều b.ắ.n nước bọt tung tóe: “Ngoài , các vị, đồn Huyện chủ Linh Lăng mang tướng lục vô duyên, khắc chồng. Giờ thì lục đúng là vô duyên thật , mười ông chồng thì rụng mất hai. Các ông đoán xem, cuối cùng ai sẽ là ôm về dinh đây?"
"Hừ, còn ôm về dinh, cái mạng quan trọng Huyện chủ quan trọng? Ta mà là ứng cử viên thì chạy mất dép từ lâu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-dong-du-ca-roi.html.]
"Chạy cái gì mà chạy, ông vị công t.ử Kim Đường giàu nhất thiên hạ xem, rầm rộ tiến Vương phủ, nguyên của hồi môn... , hành lý một trăm hai mươi hòm! Ta đặt cược !"
"Ta thì đặt Yến Bồng Lai, các vị hiểu mà, thực sự là nếu đặt cửa cho vị lang quân nhất Trường An , bà xã nhà sẽ cắt cơm mất!"
Trong tiếng ồ, mấy giọng vang lên lấn át tất cả: "Vu Quảng Lăng!"
"! Chắc chắn là ! Ta dốc bộ gia sản đặt cửa , Vu Quảng Lăng thì nhảy sông Vị tự vẫn!"
Thấy bọn họ chắc mẩm như những xung quanh vội vàng ngóng: "Cái tên Vu Quảng Lăng tài cán gì mà dạo nhiều ở sòng bạc Thịnh Phát đặt cửa cho thế?"
"Suỵt... Nghe đồn rằng, Kỷ Quốc phu nhân qua đời, ứng cử viên thì kẻ c.h.ế.t lưu đày, lời đồn của Tư Thiên Đài về tướng khắc chồng lục vô duyên coi như ứng nghiệm, chuẩn cần chỉnh. Mà Tư Thiên Đài chỉ tiến cử đúng một , cũng là cái vị..."
Đám đông buột miệng: "Vu Quảng Lăng chọn nhờ mệnh cách!"
"Chính xác! Tư Thiên Đài khẳng định trấn áp mệnh khắc chồng của Huyện chủ, chắc chắn là Vu Quảng Lăng!" Đám con bạc tin sái cổ: “Nghe tin lan truyền ngầm từ lâu . Hậu viện nhà Huyện chủ , giờ bảy là nát tan cõi lòng !"
"Thế thì loạn mất! Người khác , chứ vị thiếu gia Kim Đường mà nuốt trôi cục tức ?"
"Sơn vũ d.ụ.c lai*, tình trường là chiến trường. Ta thấy mà, Huyện chủ Linh Lăng thề chịu tang ba năm, hôn sự kéo dài thêm ba năm nữa, kiểu gì cũng sẽ xảy vô chuyện ho cho xem!"
*Gió thổi báo hiệu mưa sắp đến - ý chỉ biến cố sắp xảy .
Kẻ hiếu kỳ bàn tán khắp hang cùng ngõ hẻm, nhất thời độ "nóng" của câu chuyện lên một tầm cao mới.
Trong khi đó tại Quốc T.ử Giám, mưa bão dứt, khi vỡ đê nước sông chảy ngược , nội bộ Quốc T.ử Giám ngập lụt liên miên, lớp học thể hoạt động.
Đám học trò rảnh rỗi sinh nông nổi, say sưa bàn tán ân oán giữa Vu Quảng Lăng và Kim Đường. Chuyện Kim Đường tức điên loạn, thầy giáo đuổi ngoài chạy sang quán rượu đối diện uống say mèm, nhất thời trở thành trò cho thiên hạ.
Các vị phu t.ử lo lắng sốt vó, sợ đám trẻ lơ là việc học khó uốn nắn . Mọi bàn , chi bằng kiếm việc gì khác cho học trò . Kinh sử, cưỡi ngựa b.ắ.n cung thì cái gì về lễ nhạc cũng chứ nhỉ?
Thế là Tế tửu đích mặt, đến Thái Thường Tự tìm giỏi âm luật đến Quốc T.ử Giám giảng dạy. Không ngờ, Thái Nhạc Thừa Tiết Tích Dương danh tiếng lẫy lừng thiên hạ sảng khoái nhận lời ngay, hôm bèn ôm đàn đến, mở một buổi luận bàn về nhã nhạc cho các học trò.
Nghe tin Thái Nhạc Thừa đích đến dạy nhạc lý, đương nhiên đổ xô xem. Chỉ Vu Quảng Lăng tin do dự, cân nhắc xem nên kiếm cớ trốn học .
"Tại ? Chẳng lẽ chỉ vì cũng là ứng cử viên phu quân giống ?" Giản An Đình nhiều, kéo tuột dậy lôi về phía Lạc Đường.
Vu Quảng Lăng đẩy tay , chần chừ : " mà qua đó chắc chắn sẽ gặp Kim Đường..."
Giản An Đình nhíu mày: "Chẳng lẽ định cứ trốn tránh Kim Đường như thế mãi ?"
Vu Quảng Lăng chút hoang mang luống cuống: "Ta ... Cha sa cơ lỡ vận, nếu Kim gia cứu tế e là chạy vặt bán nước ngoài đường, thức khuya dậy sớm chỉ để kiếm miếng ăn . Kim Đường ... đều là sự thật, Kim gia quả thực ơn nặng như núi với ..."
"Kim gia đối với chẳng qua là ban ơn lấy tiếng, cứu tế một hai trăm lượng, phu quân Huyện chủ, triều quan, trả ngàn lượng vạn lượng thì gì khó?" Thấy bạn yếu đuối hèn nhát, Giản An Đình vỗ mạnh lưng vẻ trách móc: “Quảng Lăng, trong bây giờ, là chiến thắng cuối cùng. Phu quân của Huyện chủ thì coi thường những gã đàn ông khác, thể rụt rè sợ sệt như ?"
Phu quân của Huyện chủ...
Tai Vu Quảng Lăng ửng đỏ.
Trên cánh tay vẫn còn lưu cảm giác khi đỡ Huyện chủ.
Bàn tay nàng cách lớp tay áo đặt lên tay , bước những viên gạch xanh chao đảo về phía bậc thềm Vương phủ.
Khoảnh khắc dường như dài, dài đến mức ấm từ lòng bàn tay nàng vẫn còn vương vấn cẳng tay , khiến mỗi nhớ đến là tâm thần xao động, kìm nhịp tim rộn ràng.
Khoảnh khắc quá ngắn ngủi, ngắn đến mức hận thể dùng tất cả thời gian đây và để đ.á.n.h đổi, chỉ để đỡ Huyện chủ thêm một đoạn đường nữa, cứ mãi như thế.
...