THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Giam Lỏng

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:06:42
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ánh mắt nghi ngờ của , Thiên Đăng thu hết đáy mắt.

nàng hề rối loạn, chỉ bình tĩnh biện giải: “ như lời Quốc sư , cháu là duy nhất cơ hội, thời gian tháo lồng vàng lấy hoa sen. cháu cách nào mang nó khỏi Linh điện để hung khí g.i.ế.c ?"

Thôi Phù Phong cũng lên tiếng: “Hơn nữa, cùng lúc mất tích còn pháp luân và chày kim cương. Nhất là pháp luân, đường kính một thước sáu tấc, dày nặng. Đừng Huyện chủ vóc dáng mảnh mai, ngay cả đám đàn ông chúng đây, ai giấu nổi nó trong mà mang ?"

Mọi mặt nhất thời á khẩu, trong lòng đều hiểu nếu chỉ dựa đó mà kết tội nàng thì quả thực thiếu bằng chứng thuyết phục.

hiện giờ Khâu Từ lục tung hiện trường mà tìm manh mối, vụ án Bắc Vương hại vô cùng nghiêm trọng. Dù là để cho triều đình và dân chúng một lời giải thích, cũng cần một đối tượng tình nghi.

phù hợp nhất, cũng là duy nhất lúc chỉ Thiên Đăng.

nàng những bằng chứng ngoại phạm khó lòng bác bỏ, nhưng khi Quốc chủ và Quốc sư ngầm trao đổi ánh mắt, Quốc sư vẫn hắng giọng, sang hỏi lính canh Linh điện: “Các ngươi canh gác cửa điện, từng rời ?"

Lính canh dĩ nhiên phủ nhận: “Chúng tận trung chức thủ, tuyệt đối rời nửa bước!"

"Nói là đêm qua các ngươi cũng thường xuyên tuần tra bên ngoài, càng để ý động tĩnh cửa sổ?"

"Việc ... Cửa sổ Linh điện cách mặt đất cả trượng, chắc chắn thể leo trèo, nên phân canh gác cửa sổ..."

Nghe lính canh trả lời, Quốc sư khẽ gật đầu: “ là cửa sổ cao như thế khó mà leo trèo. ban nãy chẳng chúng dùng thang leo lên kiểm tra ?"

Lính canh ngơ ngác gật đầu, hiểu ý ông . Viên đội trưởng phản ứng nhanh hơn cả, chỉ cửa sổ thốt lên: “Ý của Quốc sư là, đêm qua khi Huyện chủ cầu phúc trong Linh điện, leo lên cửa sổ, tuy trong, nhưng dùng cách nào đó lấy trộm Tam Thánh khí qua đường cửa sổ?"

"Cần gì thủ pháp phức tạp? Chỉ cần thả một sợi dây thừng , trong điện nội ứng ngoại hợp, đơn giản nhẹ nhàng là lấy đồ ."

Nghe phán đoán của Quốc sư, ánh mắt Thiên Đăng lập tức đổi.

"Đêm qua duy nhất ở trong Linh điện là Huyện chủ. Xem kẻ cấu kết với ngoài trộm thánh khí là ai thì cần cũng rõ; và đây e rằng cũng là nguyên nhân Bắc Vương c.h.ế.t Thanh Liên thánh khí, mà Huyện chủ tình cờ là duy nhất mặt bên cạnh ông lúc t.ử vong!"

Giữa những tiếng xì xào bàn tán xung quanh, Quốc chủ Khâu Từ thở dài, giơ tay ngăn : “Quốc sư, Huyện chủ Đại Đường là huyết mạch duy nhất của Xương Hóa Vương, phận tầm thường, thể tùy tiện suy đoán. Ban nãy các chẳng kiểm tra cửa sổ ? Không lớp bụi vẫn còn nguyên vẹn, dấu vết dây thừng?"

Quốc sư rõ ràng nắm chắc phần thắng: “Quốc chủ mời xem, cửa sổ tuy lớn nhưng kích thước cũng hơn một thước sáu tấc, tường dày đến nửa thước. Chỉ cần bên ngoài treo thò tay , thả dây thừng xuống kéo đồ lên, cần chạm cửa sổ và khung cửa, càng trầy xước lớp bụi. Điều duy nhất cần là bên phối hợp ăn ý, buộc đồ cẩn thận để đối phương 'câu' . Mà thể việc , ngoài Huyện chủ lúc đó đang ở trong điện, e rằng thể là ai khác."

Nói , ông sang Thiên Đăng: “Huyện chủ Đại Đường, xin thứ cho bần tăng mạo suy đoán. Chỉ là chúng suy xét theo lẽ thường, ngoài thủ pháp thì còn cách nào khác. Nghĩ nghĩ , e rằng phiền Huyện chủ đưa bằng chứng chứng minh đêm qua hành động bất thường nào."

Ánh mắt Thiên Đăng dừng nơi cửa sổ cao một lát, : “Lời Quốc sư quả lý, xem đây đúng là cách nhất để trộm Tam Thánh khí. Đêm qua cháu ở đây, bên cạnh ngoài tỳ nữ còn ai khác. Rốt cuộc hành động bất thường , e là ngoài hai chúng cháu , ai chứng ."

"Tỳ nữ Huyện chủ mang từ Đại Đường tới, lời khai của nàng e rằng đủ sức thuyết phục. Không Huyện chủ còn nhân chứng vật chứng nào khác ?"

Thiên Đăng tụng kinh cầu phúc suốt đêm, thể khẳng định hề ai vật gì qua cửa sổ.

những lời kinh tụng tan gió đêm qua, chân dung và linh vị đầy điện cũng thể chứng cho sự trong sạch của nàng.

Giữa lúc tâm trí xoay chuyển tìm cách phá giải thế cục, chỉ Quốc chủ Khâu Từ thở dài, : “Huyện chủ, Khâu Từ dĩ nhiên nguyện ý tin tưởng sự trong sạch của cháu. nay Trấn quốc Tam Thánh khí trộm ngay bên cạnh cháu, cái c.h.ế.t của Bắc Vương rõ ràng dính líu đến cháu. Nếu chúng điều tra cho nhẽ, e là khó để Nhị vương thúc của cháu nhắm mắt nơi chín suối, càng khó ăn với bách tính Khâu Từ..."

Lời thốt , Thiên Đăng hiểu ý tứ bên trong. Nàng lặng lẽ Thôi Phù Phong, trao đổi ánh mắt với ...

Xem Khâu Từ vẫn còn mang nặng sự nghi kỵ khó lòng xóa bỏ đối với hậu duệ Xương Hóa Vương ngàn dặm xa xôi trở về cố quốc .

"Quốc chủ minh giám, Nhị vương thúc gặp nạn, cháu là phận cháu, sự bàng hoàng đau đớn thua kém bất kỳ ai ở Khâu Từ. Việc quan trọng mắt đương nhiên là tìm sự thật, tìm hung thủ sát hại Vương thúc." Thiên Đăng : “Nay cháu cuốn vụ việc, đầu tiên phát hiện hiện trường, mong tham gia điều tra việc . Cháu nhất định dốc lực vì Nhị vương thúc, vì bản rõ chân tướng, bắt hung thủ quy án."

"Tâm trạng của Huyện chủ chúng thể hiểu, nhưng cháu dù cũng là khách phương xa, tình hình Khâu Từ e là nắm rõ, tiện nhúng tay ."

Quốc chủ vẻ mặt đau buồn, nhưng ý từ chối vô cùng kiên quyết: “Hơn nữa, Khâu Từ luật pháp riêng. Huyện chủ nay vướng hiềm nghi để tránh đàm tiếu, e rằng cháu nên tạm thời chờ đợi chúng điều tra thì hơn."

Thôi Phù Phong khẽ gật đầu với Thiên Đăng, hiệu nàng cần lo lắng.

Có thái độ của , Thiên Đăng cũng yên tâm hơn nhiều, hành lễ với Quốc chủ và Quốc sư: “Đã cháu xin nguyện ý dốc sức phối hợp điều tra vụ án . Nếu gì cần, cứ việc hỏi."

"Huyện chủ lòng như thì quá. Mong Huyện chủ tạm thời chịu ấm ức một chút, thời gian cứ yên tâm ở trong cung chờ tin tức, chớ nên tự ý rời , kẻo khi cần thiết chúng tìm thấy Huyện chủ thì lỡ việc lớn."

"Yên tâm ở trong cung", thực chất đồng nghĩa với việc cấm túc, giam lỏng nàng trong cung.

Thấy họ ý định đưa Thiên Đăng , Đồi Mồi tuy hiểu chuyện gì đang xảy nhưng thấy lính canh tiến lên bèn cuống cuồng, lao chắn mặt Thiên Đăng, bày tư thế liều mạng với họ.

Thiên Đăng hiệu cho nàng bình tĩnh, nhỏ: “Cứ qua đó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-giam-long.html.]

Đồi Mồi lo lắng bất lực, chỉ đành gấp với Thôi Phù Phong: “Thôi Thiếu khanh, ngài nhất định mau chóng giúp Huyện chủ thoát khỏi rắc rối đấy!"

Thôi Phù Phong gật đầu: “Yên tâm, nhất định sẽ cố gắng hết sức."

Lời hứa của tuy tạm thời trấn an Đồi Mồi, nhưng bóng lưng Thiên Đăng theo Quốc chủ và Quốc sư rời , mắt như hiện lên ánh mắt họ lén trao đổi với , dù thái độ khách sáo, lời uyển chuyển, nhưng cái vẻ trút gánh nặng và phần hả hê , lọt mắt , ý nghĩa cần cũng rõ.

Nghĩ đến cảnh Thiên Đăng lặn lội ngàn dặm về cố quốc, đối mặt với cục diện , chỉ thấy lòng nặng trĩu, vẻ ôn hòa thường ngày cũng trở nên lạnh lẽo.

Chuyện lớn xảy ở Khâu Từ, đoàn Đại Đường đương nhiên nhanh chóng tin.

Thôi Phù Phong trở về phủ đô hộ, Thái t.ử lập tức triệu kiến , hỏi han tình cảnh hiện tại của Thiên Đăng.

"Theo tình hình hiện tại, Khâu Từ chắc sẽ nể mặt Huyện chủ là hậu duệ Xương Hóa Vương, là Huyện chủ Đại Đường nên tạm thời sẽ hành động quá khích." Thôi Phù Phong tuy khó giấu vẻ lo âu nhưng giọng điệu vẫn cố giữ bình tĩnh: “Hiện Huyện chủ cấm túc tại tịnh thất trong cung Khâu Từ, đợi họ điều tra vụ án bắt hung thủ thì Huyện chủ sẽ vô sự thôi."

Thái t.ử vội hỏi: “Nghe vụ án Bắc Vương hại kỳ quái, chuyện liên lụy đến Linh Lăng?"

"Vụ án quả thực chút kỳ lạ, Huyện chủ và thần đều chút tiếp xúc với tình tiết vụ án, nhưng rốt cuộc thế nào thì hiện tại vẫn manh mối gì."

Thôi Phù Phong đoạn, trầm ngâm giây lát tiếp: “Thực khó thì cũng khó. Quan trọng nhất trong vụ án là thủ pháp, mà là logic hành động và mục đích của hung thủ. Chỉ cần nắm rõ điều , đáp án sẽ tự phơi bày."

Thái t.ử suy ngẫm lời , hiểu thâm ý : “Ý khanh là, ở Khâu Từ kẻ lợi dụng thời cơ trừ khử Bắc Vương, đó giá họa cho Linh Lăng để thực hiện kế nhất tiễn song điêu? Theo khanh thấy, kẻ giá họa là ai?"

Thôi Phù Phong khẳng định cũng phủ định, chỉ : “Hiện tại thứ đều , cần điều tra thêm. Chỉ là Huyện chủ khó tránh khỏi chịu ấm ức vài ngày."

"Thôi Thiếu khanh, khanh báo cho Quốc chủ Khâu Từ, ấn định thời gian để Cô gặp ông chuyện. Nếu Huyện chủ Đại Đường mà Khâu Từ giam cầm để các nước và dân chúng Đại Đường thì còn thể thống gì?"

Thấy Thái t.ử khó giấu vẻ nôn nóng, Thôi Phù Phong từ tốn: “Như ạ. Huyện chủ đến đây là để hộ tống y quan linh vị của Xương Hóa Vương và Thế t.ử về quê, là sứ giả Đại Đường. Mục đích đến đây cũng là việc nội bộ vương tộc Khâu Từ. Nếu Đại Đường vì thế mà mặt giao thiệp với Khâu Từ, e là hợp lý."

Thái t.ử sốt ruột hỏi: “Chẳng lẽ chúng cứ mặc kệ Linh Lăng giam lỏng, chỉ chờ tin tức từ phía Khâu Từ ?"

"Điện hạ cứ yên tâm.” Thôi Phù Phong vẫn ung dung: “Tuy thể lôi chuyện chính sự triều đình , nhưng phận Huyện chủ dù cũng khác biệt. Nếu Điện hạ thực sự gặp Quốc chủ Khâu Từ, thể nhắc đến việc Huyện chủ công với xã tắc Đại Đường, nhiều cùng Điện hạ hoạn nạn . Lấy đó cớ mở lời, chắc hẳn Khâu Từ sẽ hiểu ý của Điện hạ."

"Huống hồ Linh Lăng còn là ân nhân cứu mạng của Cô. Về công về tư, Cô nhất định giao thiệp với họ mới !"

Thái t.ử lập tức sai sắp xếp việc gặp mặt Quốc chủ Khâu Từ. Thôi Phù Phong cáo lui, sảnh bầu trời xanh thẳm cao vút của Khâu Từ, cảm nhận cơn gió trưa nóng rát, trong đầu luẩn quẩn dáng vẻ nôn nóng rối bời của Thái tử, trong lòng chỉ thấy gánh nặng đè nén càng thêm trĩu nặng.

Trường An thể về, cố quốc chẳng nhà.

Huyện chủ của mang theo bầu nhiệt huyết mà đến, gặp mưu toan tính kế nhường .

Người hứa cùng nàng đồng hành, cùng mưu tính, cùng trở về như , giúp nàng tiếp, mới thể tìm phương hướng và bến đỗ nhất đây...

Đang lúc trầm ngâm, phía bỗng lao , vỗ mạnh vai một cái: “Thôi Thiếu khanh!"

Chẳng cần đầu , cái giọng điệu khác hẳn Trung Nguyên rõ đối phương là ai.

Thôi Phù Phong nhạt giọng hỏi: “Minh Thứu vương t.ử việc gì?"

Minh Thứu sấn sổ nhảy mặt , hỏi: “Sao ngươi còn đây! Tiên chu nhốt , tình (ý ảnh là ) của nàng hại nàng !"

"Không đến mức đó, Huyện chủ hiện tại vẫn an ."

Thôi Phù Phong hiệu cho bình tĩnh, nhưng Minh Thứu mà bình tĩnh nổi, túm lấy cổ áo lôi : “Đi mau! Đi mau!"

Thôi Phù Phong nhíu mày hiệu cho buông tay, cùng đến chỗ vắng vẻ chuyện: “Huyện chủ quả thực gặp chút rắc rối, nhưng việc nàng cũng là vô tội cuốn . Ta nghi ngờ kẻ cố ý gài bẫy."

Minh Thứu tức khí nhảy dựng lên: “Vô lý hết sức! Kẻ nào dám hại Tiên chu?"

"Kẻ chủ mưu hiện tại vẫn rõ. Chỉ là cục diện bên phía Khâu Từ quả thực chút phức tạp. Nay Thái t.ử điện hạ cũng tiện dùng danh nghĩa Đại Đường mặt, chỉ thể giao thiệp riêng tư, thêm một tầng trắc trở..."

"Thái t.ử Đại Đường tiện, là ứng cử viên vị hôn phu thì tiện quá chứ!" Vừa câu , Minh Thứu lập tức hăng hái, vỗ n.g.ự.c : “Mang danh là vị hôn phu của Tiên chu, việc thể bỏ mặc. Xem xông cung cứu Vương phi của đây!"

Chỉ trong một câu ngắn ngủi, từ ứng cử viên vị hôn phu thành vị hôn phu, thành luôn Vương phi.

Dù trong lòng đang lo lắng như lửa đốt, Thôi Phù Phong vẫn nhịn nhắc một câu: “Theo , Minh Thứu vương t.ử hình như vẫn tên trong danh sách vị hôn phu của Huyện chủ thì ?"

Minh Thứu hào sảng phẩy tay: “Đó là quy củ của Hán các ngươi, liên quan gì đến Hồi Hột bọn ? Dù thì Lâm... cũng , Tiên chu chắc chắn sẽ hòa với thôi!"

Loading...