THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Rắc Rối
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:48
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời xì xào bàn tán , Kỷ Lân Du cuối cùng nhịn nữa, xắn tay áo định lao đ.ấ.m .
Kim Đường giữ : "Đừng, là quân nhân triều đình, lỡ đám lão già Ngự Sử Đài tâu cho một sớ thì chắc chắn sẽ triều đình truy cứu, danh tiếng của Huyện chủ cũng ảnh hưởng, đúng ?"
Kỷ Lân Du hậm hực hạ nắm đ.ấ.m xuống: "Thế bây giờ? Chuẩn tiệc sinh nhật cho Huyện chủ bao lâu nay để bọn chúng kêu quang quác thế chẳng hỏng hết ?"
"Để ." Kim Đường tràn đầy tự tin, gọi gia đinh về phía đám đông.
Đối phương thấy họ hùng hổ tới cũng chút sợ hãi, kẻ cứng miệng hỏi: "Sao, hồ Khúc Giang của nhà các , các cũng định giống Cáo Quốc Công chúa đuổi chúng ?"
"Cáo Quốc Công chúa?" Kim Đường cái tên thì sững .
Đám chỉ tay về phía rừng cây bên cạnh: " thế, hôm nay Công chúa cũng ở đây, nên khu vực đằng phủ Công chúa chặn , cấm tiệt chúng chơi."
Kim Đường tin Cáo Quốc Công chúa ở ngay gần, mặt mày đen sì như gặp vận rủi, giơ tay hiệu cho gia đinh: "Lấy đồ nghề!"
Đám gia đinh lập tức bước lên, áp sát đám đông, nhanh như chớp rút từ thắt lưng một vật, đưa đến mặt họ.
Mọi định thần kỹ, hóa là những xâu tiền đồng vàng ươm nặng trịch.
Kim Đường đắc ý : "Ai cũng phần, cầm tiền biến giùm! Muốn ồn ào thì lên tửu lầu mà ồn, tiền coi như mời các vị uống rượu!"
Đám đông thấy chuyện như mừng rơn vơ lấy tiền tản ngay.
Thương Lạc thò đầu hóng chuyện, ngưỡng mộ Kim Đường: "Oa, vẫn là Kim Đường ca lợi hại!"
Kỷ Lân Du vỗ nhẹ gáy : "Trẻ con đừng học mấy thói , ?"
Để tránh đám rỗi rủ rê bạn bè đến lừa tiền, Kỷ Lân Du gọi mấy lính đến chặn các lối mòn gần đó, cho ai nữa.
Cuối cùng cũng yên tĩnh, thủy tạ, mở toang cửa sổ để gió mát lùa .
Tiết Tích Dương lấy cây sáo mang theo bên , thổi một khúc "Thước đạp chi".
Trong tiếng sáo véo von, ánh nắng chiếu rọi mặt nước lấp lánh, gió nhẹ thổi cánh hoa rơi lả tả. Ánh nước lăn tăn vụn vỡ cùng những cánh hoa mỏng manh như tuyết bao trùm lấy thủy tạ, lấp lánh mỗi , tạo nên một ý cảnh thần tiên mê ly giữa ngày xuân.
lúc khoảnh khắc tươi , bỗng tiếng bước chân rầm rập, xông thẳng , ngay cả lính Ngự Lâm quân cũng ngăn .
"Huyện chủ Linh Lăng, gọi cái gã đàn ông họ Thư đây!"
Giọng ngang ngược , Thiên Đăng cần đầu cũng là Tiêu Phù Ngọc.
Quả nhiên, giây lát ả tay lăm lăm roi ngựa xông . Trên mặc váy lụa đỏ thêu loan phượng, đầu cài trâm vàng ngậm ngọc, sang trọng tột bậc nhưng mặt mũi đầy vẻ giận dữ.
Thiên Đăng dậy chào hỏi: "Xương Ấp Quận chúa cũng đến đây du ngoạn ?"
Tiêu Phù Ngọc trừng mắt nàng, ánh mắt lướt qua nàng chiếu thẳng Lăng Thiên Thủy đang chiếu, giơ roi ngựa chỉ mặt quát: "Ngươi đền ngựa cho !"
Lăng Thiên Thủy thèm dậy, liếc ả một cái, lười phản ứng.
Thấy khinh khỉnh như Tiêu Phù Ngọc càng thêm tức tối, sấn sổ bước đến mặt , vung roi quất xuống: "Ngươi g.i.ế.c ngựa của , kinh hãi gặp ác mộng, còn mau theo về dập đầu tạ với ?"
Lăng Thiên Thủy đời nào để ả càn, nhanh như chớp giật lấy roi ngựa, ném xuống đất thuận chân giẫm lên.
Tiêu Phù Ngọc tức hận, ngón tay chỉ run bần bật: "Ngươi... phủ Công chúa chúng tuyệt đối tha cho ngươi!"
Thấy ả gào thét phẫn hận như những khác đều ngơ ngác hiểu, còn Thiên Đăng thì thấy thật nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-rac-roi.html.]
Vụ tranh chấp con ngựa giữa Lăng Thiên Thủy và con họ là chuyện từ mùa đông năm ngoái, sang năm mới lôi chuyện cũ ?
"Xương Ấp Quận chúa, chỉ là một con ngựa thôi mà, đến tận bây giờ cô vẫn đến đòi công đạo?"
"Hừ, ngựa c.h.ế.t thì c.h.ế.t , nhưng dọa sợ, gặp ác mộng kinh hãi, các ngươi tính ?"
Lời thốt , đều nhớ đến chuyện Cáo Quốc Công chúa mơ thấy rơi xuống nước loạn trong phủ.999
Kỷ Lân Du nhanh nhảu : "Buồn thật, Đại Trưởng Công Chúa mơ thấy rơi xuống nước thì liên quan quái gì đến việc biểu g.i.ế.c ngựa của cô? là vô lý đùng đùng!"
Tiêu Phù Ngọc tức đến đỏ cả hai má, ánh mắt như phun lửa: "Dám hại ngựa của , tuyệt đối tha cho các ngươi! Hôm nay thề báo thù cho ngựa của !"
"Ngựa? Ngựa gì?"
Một giọng mang âm hưởng Tây Bắc vang lên từ phía , cắt ngang lời Tiêu Phù Ngọc.
Là Minh Thứu săn trở về, tinh thần phấn chấn sải bước : "Ái chà, đây chẳng là Quận chúa ngông cuồng ? Thế nào, đến cãi cho bà Công chúa Cáo Cuốc ?"
Tiêu Phù Ngọc nào dám dây , khí thế lập tức xẹp xuống ba phần, nghiến răng ken két, rít qua kẽ răng từng chữ: "Đâu , bản Quận chúa đặc biệt đến chúc mừng Huyện chủ Linh Lăng và Vương t.ử kết mối lương duyên, sắp sang Hồi Hột Vương phi thôi!"
Câu khiến Minh Thứu tít mắt, nhưng ngẩng lên thấy Thiên Đăng và đều sa sầm mặt mày mới nhận giọng điệu mỉa mai của ả, bèn hừ một tiếng: "Đừng giả trăng giả nữa, còn lạ gì con các ? Suốt ngày bắt nạt Tiên Châu nhà !"
Tiêu Phù Ngọc nghiến răng, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt các lang quân bên cạnh Thiên Đăng, cuối cùng chỉ giậm chân, bỏ .
"Oa, cuối cùng cũng gặp cho ả tắt đài!" Thương Lạc sướng rơn, vội vàng rót cho Minh Thứu chén nước nhuận giọng.
Minh Thứu đắc ý dạt dào, đang uống nước thì đầu , đập ngay mắt là Lăng Thiên Thủy. Nước trong miệng lập tức phun hết ngoài, cả nảy lên, chỉ lắp bắp: "Ngươi... ngươi là?"
"Hân hạnh, Bắc Nha Cấm quân Tư giai Lăng Thiên Thủy, cũng là một trong những ứng cử viên phu quân của Huyện chủ, thời gian qua công vụ vắng mặt." Lăng Thiên Thủy thản nhiên đè tay xuống, rót đầy chén nước cho : “Ngươi ?"
"Ngươi cũng là... một trong những vị hôn phu của Huyện chủ?" Minh Thứu há hốc mồm, vẻ mặt kinh ngạc của xung quanh, nuốt nước bọt cái ực, khó khăn lắc đầu: “Không... quen."
"Thế sắc mặt ngươi khó coi ?"
"Tại vì... tại vì phát hiện cưỡi lên lưng cọp !"
Thương Lạc thì thầm nhắc: "Cưỡi hổ khó xuống."
Minh Thứu gì còn tâm trí mà học tiếng Hán với , giậm chân lao ngoài gầm lên với Tiêu Phù Ngọc: "Đừng chạy nhanh thế, nhắn với cô một câu! Thư xong , định trốn hả? Cho dù trốn cái gà chân ch.ó vuốt nào thì cũng tha cho bà !"
Tiêu Phù Ngọc trừng mắt rảo bước nhanh hơn.
Thương Lạc chạy theo trộm sửa : "Không gà chân ch.ó vuốt, là góc xó xỉnh."
Minh Thứu chẳng thèm để ý mấy chi tiết vụn vặt đó, chỉ c.h.ử.i với theo bóng lưng Tiêu Phù Ngọc: "Bảo cô đợi đấy, nhất định sẽ khiến bà c.h.ế.t hối cải!"
Thương Lạc nhắc: "Minh Thứu Vương tử, từ 'c.h.ế.t hối cải' vẻ đúng lắm."
"Thế..." Minh Thứu vắt óc suy nghĩ, cuối cùng phun một tràng về phía Tiêu Phù Ngọc: “Ta sẽ khiến bà c.h.ế.t nhắm mắt! C.h.ế.t đến nơi ! C.h.ế.t sống !"
Mọi xung quanh đều trân trối, ngay cả du khách gần đó cũng kinh động, ngó nghiêng xem tình hình.
"Hối hận kịp." Cuối cùng, vẫn là Tiết Tích Dương thong thả bước , giúp tìm từ thích hợp: “Vương t.ử bớt giận, c.h.ế.t chóc cái gì chứ, hôm nay là ngày vui, đừng nhắc mấy chuyện xui xẻo."
Mọi xúm khuyên can một hồi, Minh Thứu mới hậm hực , chọn một chỗ xa Lăng Thiên Thủy nhất thể, vẻ mặt bi thương đến mức méo mó.
Thiên Đăng quan sát bầu khí kỳ quặc giữa họ, thầm nghĩ, giữa Lăng Thiên Thủy và Vương t.ử Hồi Hột Minh Thứu chắc chắn uẩn khúc gì đó.