THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 80: Tranh Luận Trước Triều
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:13
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của ám chỉ ai, đương nhiên là Cáo Quốc Đại trưởng công chúa, Thái t.ử Thiếu phó và vây cánh.
Chuyện xảy ở chùa Tiến Phúc hôm qua, quyến thuộc quan mặt ít, về phủ đương nhiên khó tránh khỏi bàn tán với nhà, trong đó cả Lễ bộ Thượng thư và Thái Thường khanh.
Tuy Hoàng hậu định tội Cáo Quốc công chúa ngay tại chỗ, nhưng chân tướng sóng gió ở phủ Xương Hóa Vương phơi bày mắt bao , những nội tình hiểm ác trong đó sớm lan truyền khắp kinh thành, nào còn ai ?
"Vì thần cho rằng, việc chọn rể của Huyện chủ Linh Lăng tuyệt đối thể vội vàng quyết định, thà để trống vị trí phu quân chứ thể ép nàng quyết định chung trong lúc gấp gáp, tránh gây sai lầm lớn." Thôi Phù Phong trịnh trọng : “Thần nguyện tiếp tục trấn thủ phủ Xương Hóa Vương, bảo vệ vương phủ và Huyện chủ bình an, giúp vương phủ sớm ngày dẹp yên sóng gió, tránh nảy sinh sự cố."
Lời giải thích vô cùng hợp lý, Thái t.ử đương nhiên về phía Thiên Đăng, cũng tâu với Hoàng đế: "Nhi thần cho rằng quyết định của Huyện chủ Linh Lăng quả thực là nguyên do. Cả nhà Xương Hóa Vương và Thế t.ử đều là trung liệt, nay vương phủ đang nơi đầu sóng ngọn gió thế , nếu ép Huyện chủ Linh Lăng chọn rể, e rằng Quận vương và Thế t.ử suối vàng cũng khó lòng nhắm mắt."
Hoàng đế vẫn đang cân nhắc, nhưng dù Thái t.ử thái độ như Thái Thường Tự khanh vẫn chịu nhượng bộ: "Không ! Chuyện nữ t.ử phát dẫn chủ tang, thần cho rằng vạn thể!"
"Tại Thái Thường khanh cứ khăng khăng giữ ý kiến, chịu chấp thuận?" Thiên Đăng phản bác: “Những vụ án đẫm m.á.u mà thần nữ kể đều là chuyện thường thấy, chuyện g.i.ế.c bé gái, ăn tuyệt hộ trong dân gian cấm mãi dứt, mở tiền lệ cũng là ân đức vô lượng đối với những gia đình con trai. Nếu nữ nhi thể chủ trì tang lễ, thể giữ gìn gia môn, tuy chắc cứu tất cả bé gái trong thiên hạ, nhưng nhất định thể yên lòng một lớp tướng sĩ nơi tiền tuyến để họ lo lắng già con gái côi cút ở nhà bán , ăn tuyệt hộ, lo lắng bản c.h.ế.t phơi thây nơi hoang dã, khó về cố thổ!"
Thấy Lễ bộ Thượng thư, kẻ gió chiều nào xoay chiều đang gật gù, Thái Thường Tự khanh tức giận thôi: "Đây là việc quân quốc đại sự, cần gì một nữ nhi như ngươi suy tính!"
"Thái Thường khanh, ngài và đều là phận con cái, mà ngài càng cha, tổ phụ, ông ngoại. Đời tiếp nối vô cùng tận là bởi bao thế hệ cha đưa con cái đến với thế gian , nuôi nấng nên ; bao lớp con cái tiễn đưa cha rời xa nhân thế, phụng dưỡng tuổi già. Nếu chỉ con trai mới tư cách cha chủ tế tống táng, thì nữ nhi sinh giữa trời đất chẳng ngay cả tư cách ' ' cũng ? Bảo rằng nữ nhi thể nối dõi tông đường, thế là cha sinh mà chẳng nuôi; vì nữ nhi thể lo tang ma cho cha , thế là cha mất mà chẳng chôn cất t.ử tế. Sinh , nữ nhi chẳng thể tròn đạo , chẳng lẽ trong lòng Thái Thường khanh, , tổ mẫu, bà ngoại, tỷ , con gái, cháu gái của ngài, đều xứng , chỉ thể đ.á.n.h đồng với cầm thú ?"
Thái Thường Tự khanh nhất thời cứng họng, hồi lâu mới phất tay áo hừ lạnh: "Tóm , nữ nhi tuyệt đối lý nào chủ tang phát dẫn! Trừ phi... trừ phi là phương ngoại thanh tịnh vô vi, Quan Âm Đại Sĩ bèn dị tượng nam nữ, Huyện chủ Linh Lăng nếu tự chủ tế thì hãy rũ bỏ hồng trần, nương nhờ cửa Phật , họa may thể phá bỏ lề thói tục lệ!"
Lời thốt , ngoài ai mà chẳng ông đang thẹn quá hóa giận, đây là đang ám chỉ Thôi Phù Phong, nếu còn giúp Huyện chủ Linh Lăng thì hãy coi chừng cả đời lấy cô .
Không khí trong điện lập tức chùng xuống. Giữa sự tĩnh lặng bao trùm, Thiên Đăng chẳng hề sợ hãi, chỉ trịnh trọng quỳ lạy Đế Hậu đan bệ.
Nàng cúi đầu thật sâu, áp vết sẹo đứt đoạn lông mày trái lên mu bàn tay đang chắp .
"Khởi bẩm Bệ hạ, Hoàng hậu điện hạ, Linh Lăng nguyện thụ độ ngay hôm nay, xuất gia nhập đạo, quy y mặc áo nâu sồng để chấp thuận lo tang lễ cho !"
Thái độ quyết tuyệt chút do dự của nàng khiến cả điện nhất thời lặng ngắt như tờ, đều im lặng nên lời, ngay cả Thái Thường Tự khanh cũng há miệng mà phát tiếng.
lúc , bên ngoài điện chợt nội thị rảo bước nhanh , hai tay nâng thư chạy về phía đan bệ.
Khi Đế Hậu và triều thần đang nghị sự, thể trực tiếp lên điện truyền thư, chắc chắn là báo cáo từ biên ải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-80-tranh-luan-truoc-trieu.html.]
Ngoại trừ Thiên Đăng đang quỳ lạy, những khác lập tức lùi nhường đường. Dù thì loạn quân mới dẹp xong, chuyện gì thể cấp bách hơn quân tình khẩn cấp?
Chỉ thấy nội thị quỳ "bịch" một tiếng đan bệ, giơ cao phong thư, vui mừng : "Khởi bẩm Thánh nhân, đại hỷ ạ! Đại tiệp báo từ Hà Đông, loạn quân của Lý Hoài Quang khi liên quân Sóc Phương và Hồi Hột bao vây chặn đánh, bộ tướng của thế giặc khó thành, lấy thủ cấp đầu hàng triều đình. Ngựa báo tin thắng trận của Lâm Hoài Vương, và thủ cấp, tù binh, binh mã sẽ sớm Trường An dâng lên Bệ hạ!"
"Tốt! Tốt lắm!" Hoàng đế vỗ mạnh tay vịn long án, vui mừng bật dậy.
Hoàng hậu cũng vui mừng khôn xiết, dậy cùng trong điện chúc mừng Thánh nhân. Xét cho cùng, loạn Phụng Thiên, hai Đế bốn Vương đua cát cứ, nay cuối cùng tiêu diệt sạch sẽ, non sông gấm vóc Đại Đường tái tạo, thực là may mắn của xã tắc, phúc của vạn dân.
Nhất thời trong điện tràn ngập khí vui mừng, ai nấy đều chìm đắm trong tin vui tày trời , nào còn ai nhớ đến tang sự của phủ Xương Hóa Vương, chuyện Huyện chủ Linh Lăng lấy nữ nhi chủ tế phát dẫn?
Chỉ Thôi Phù Phong đăm chiêu suy nghĩ, chợt nhớ khoảnh khắc ánh nến linh đường, Lăng Thiên Thủy với Thiên Đăng rằng "cô sẽ như nguyện".
Lâm Hoài Vương dâng thư báo tiệp đúng giờ phút , chỉ là trùng hợp thôi ...
Trong bức thư , ngoài chiến báo liệu còn điều gì khác nữa chăng?
Hoàng đế xem hết tiệp báo, nét vui mừng mặt giảm, nhưng trong ánh mắt khó tránh khỏi thoáng hiện vẻ trầm tư.
Thu chiến báo trong tay, Hoàng đế lệnh cho Thái Thường Tự chuẩn đại lễ tế cáo liệt tổ liệt tông, lệnh truyền cáo thiên hạ, các châu phủ năm nay giảm thuế giảm tô để mừng đại thắng.
Trong tiếng tung hô vạn tuế của trong điện, Hoàng đế chợt nhớ điều gì, hiệu cho nội thị đỡ Thiên Đăng dậy, : "Ngày vui chung của cả thiên hạ thế , Trẫm nhớ Xương Hóa Vương và Thế t.ử cũng là vì nước quên , trung liệt đáng khen. Sau loạn Phụng Thiên, nay bách tính lưu ly, non sông tan nát, dựa tướng sĩ liều nơi trận tiền bảo vệ đất nước. Những lời trong tấu chương của Huyện chủ Linh Lăng đúng lắm, nam nhi xuất chinh, phụ nữ ở giữ nhà, hậu phương yên, tướng sĩ tiền phương an tâm g.i.ế.c giặc? Đã bao t.h.ả.m án xảy trong quá khứ, chứng tỏ thời thế đổi , lòng khác, triều đình càng thể để chiến sĩ ngoài tiền tuyến lạnh lòng, khiến họ vì lo lắng chuyện gia đình, sợ hãi chuyện hậu sự mà khiếp chiến!"
Thấy thái độ của Hoàng đế như đóng thuyền, Lễ bộ Thị lang lập tức : "Bệ hạ thánh minh! Phép tắc tổ tông còn thể đổi, phong tục dân gian thể đổi dời?"
Thái Thường Tự khanh há miệng định , nhưng trong cục diện chỉ thể ngậm miệng, hậm hực cúi đầu.
Thôi Thị trung nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: "Thần tán thành. Thần cho rằng, nếu vì xã tắc non sông, vì tính kế cho thiên hạ thương sinh, Huyện chủ Linh Lăng mở phong khí thực sự là một giai thoại."
Bầu khí nhiệt liệt cộng thêm thái độ của Hoàng đế, tang sự của Kỷ Quốc phu nhân cứ thế quyết định. Việc Huyện chủ Linh Lăng cầm hồn bạch chủ tế tang lễ trở thành hành động mở đầu cho một nếp mới của phủ Xương Hóa Vương, xứng đáng gương cho thiên hạ.
Còn về chuyện xuất gia nhập đạo, tuyệt nhiên còn ai nhắc tới nữa.