THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 81: Tử Hà

Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:14
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đất nước đón tin vui, dường như ngay cả ánh mặt trời chiếu xuống Đại Minh Cung cũng rực rỡ hơn vài phần.

Hoàng đế, Hoàng hậu và Thái tử, gia đình tôn quý nhất thiên hạ, cùng trở về điện Ôn Thất, ai nấy đều hân hoan rạng rỡ.

Đế Hậu bàn bạc về việc sắp xếp cho ngày lễ Hiến tù, nhớ những tháng ngày loạn lạc qua, cảm giác cứ như cách xa cả một đời.

Hoàng đế chợt : "Phải , về việc Huyện chủ Linh Lăng xin cầm hồn bạch phát tang cho , Hoàng hậu hãy lệnh cho Nội cung cục phối hợp với Thái Thường Tự đến phủ Xương Hóa Vương, xác định chi tiết quy trình tang lễ. Dù nữ nhi chủ trì tang sự cũng là tiền lệ từng , tang lễ của Kỷ Quốc phu nhân ngày tuyệt đối để xảy sai sót."

Hoàng hậu gật đầu tuân lệnh, chợt nhớ tới một việc bèn khẽ hỏi: "Bệ hạ, lúc ở điện T.ử Thần, vì khi xem xong tiệp báo. Người lập tức chấp thuận lời thỉnh cầu của Huyện chủ Linh Lăng?"

Hoàng đế đáp ngay, chỉ hiệu cho Thái t.ử gần, lấy tờ tiệp báo trong tay áo đặt lên bàn.

"Tiệp báo hôm nay, Hoàng hậu và Thái t.ử hãy xem đoạn cuối cùng ."

Tiệp báo là một tập giấy gai dày gấp . Thái t.ử lật đến trang cuối, quả nhiên thấy mấy dòng chữ nhỏ, nét mực khác so với nội dung phía , rõ ràng là xong mới thêm phút chót.

"Tái bút: Tướng sĩ thề quét sạch loạn quân, hy sinh vô . Tại các trần trấn biên quan, nam đinh trận t.ử nạn, phụ nữ trẻ nhỏ ở giữ nhà. Nay trong quân nhiều nữ quyến đến tìm hài cốt, mong dẫn vong linh về quê cũ. Song do quân kỷ và tục lệ cho phép phụ nữ chủ trì tang sự nên họ khó lòng nhận lĩnh thi cốt, đành để vùi thây nơi hoang dã. Trong quân tuy kẻ dũng mãnh sợ c.h.ế.t, nhưng thấy cảnh ngộ khi c.h.ế.t như cũng chạnh lòng, tâm lý sợ chiến tranh khó tránh khỏi lan rộng. Vì lẽ đó trong quân hiện nhiều mong chờ vợ con phép vịn quan tài chủ tang. Kính mong triều đình cân nhắc việc , hạ chỉ đổi phong tục, họa may thể an ủi vong linh tướng sĩ trời, chấn hưng sĩ khí ba quân."

Thái t.ử lặng lẽ những dòng chữ vội vàng nhưng hàm ý sâu xa , nhất thời ngẩn .

Hoàng hậu khẽ : "Các phiên trấn và trong quân ngũ xưa nay vốn quá câu nệ lễ tiết. Chiến tranh càn quét như lược chải đầu, bốn phương hỗn loạn, những nhà còn giữ nam đinh để lo liệu tang ma e rằng mười nhà còn hai, ba. Nay Lâm Hoài Vương cố ý nhắc đến chuyện , chứng tỏ ở biên quan thậm chí trong dân gian xuất hiện tình trạng ."

Hoàng đế : "Đã đến nước , việc mở đầu phong khí cho thiên hạ thể để đám bề phiên trấn ?"

Để triều đình chọn một thích hợp việc , hiển nhiên danh chính ngôn thuận hơn nhiều so với để biên quan dân gian tự phát. Việc sẽ tạo thành tấm gương, nhanh chóng khiến thiên hạ đến và noi theo, từ đó đẩy mạnh thực thi.

Và Huyện chủ Linh Lăng xuất từ dòng dõi trung liệt, nay cô độc một , là nhân tuyển nhất, hội tụ đủ thiên thời địa lợi.

Thái t.ử mấy dòng chữ Lâm Hoài Vương thêm cuối tiệp báo đại thắng, chợt nhớ khoảnh khắc giữa loạn quân, Thiên Đăng đến doanh trại quân Sóc Phương khuyên theo Lâm Hoài Vương tiến Đại Minh Cung.

Trong thế cục ngàn cân treo sợi tóc , Lâm Hoài Vương dừng bên nàng, tỉ mỉ giảng giải cho nàng về miếng đệm dây cung và đặc điểm của hung thủ.

Cũng giống như mấy câu thêm ở cuối tiệp báo lúc , tưởng chừng như vô tình tùy ý, nhưng thực chất đang trải đường cho Thiên Đăng, đưa nàng về hướng mà nàng mong .

Hắn khép tấu báo tay, trịnh trọng : "Phụ hoàng thánh minh. Nhi thần và Mẫu hậu ở chùa Tiến Phúc Huyện chủ Linh Lăng kể chi tiết về t.h.ả.m án trong phủ, quả thực đều bắt nguồn từ bi kịch Định Tương phu nhân gia đình chồng dìm c.h.ế.t khi mới lọt lòng vì là con gái. Hủ tục tai hại khôn cùng, khiến đau xót. Nếu hoàng gia thể ban ân chuẩn thuận để Linh Lăng tấm gương, bắt đầu từ nghi thức tang lễ, đổi tập quán trong quân và biên ải, khiến dân gian noi theo, dần dà thành lệ thì tin rằng hủ tục dìm c.h.ế.t bé gái sơ sinh chắc chắn sẽ đẩy lùi."

Hoàng đế gật đầu tán thành: "Được, con hãy Trẫm soạn chỉ, chuẩn tấu lời thỉnh cầu của Lâm Hoài Vương. Tướng sĩ hy sinh trong quân, cho phép hoặc vợ con đến nhận xác phát tang, tiền tuất cũng hưởng như ."

Hoàng hậu cũng trịnh trọng hứa: "Việc Huyện chủ Linh Lăng cầm hồn bạch, lo liệu tang lễ cho , thần nhất định sẽ sai Nội cung cục phối hợp cùng Lễ bộ và Thái Thường Tự lo liệu chu . Việc những , mà còn cho thật long trọng, mỹ, xứng đáng là tấm gương cho thiên hạ!"

Có triều đình ủng hộ, quy trình tang sự của phủ Xương Hóa Vương diễn vô cùng thuận lợi. Người của Lễ bộ và Nội cung cục tận tâm sắp xếp, thứ cũng đấy.

Chỉ là chuyện của Định Tương phu nhân bại lộ, bà tự sát, Dương Gia Chỉ tuy trách cứ Thiên Đăng nhưng rốt cuộc cũng thể tiếp tục tá túc trong vương phủ.

Nhị lão Hoàng gia chuyện cháu gái Thái hậu và Hoàng hậu đích khen ngợi, thấy khi đứa bé chào đời, sức khỏe của cháu trai Hoàng Ngạn lên trông thấy, ăn uống ngon miệng còn nằng nặc đòi em gái, nên lập tức đến đón cháu gái về. Họ xin Dương Gia Chỉ, để Hoàng Ngạn kéo tay nàng cầu xin về nhà đoàn tụ, cuối cùng cũng đón Dương Gia Chỉ cùng các v.ú nuôi, bà mụ của vương phủ về nhà.

Kỳ hạn của triều đình đến, Hoàng Mẫn bịn rịn chia tay vợ, ở trường đình từ biệt bạn bè.

Sau khi bẻ liễu đề thơ xong, Hoàng Mẫn đang định lên ngựa thì thấy xa xa xe ngựa rầm rập kéo đến. Đó là đoàn xe của Quang Vương phụng chiếu Lạc Dương, cũng đang dừng trong đình chia tay với các thích quý tộc.

Trong đình uống rượu tiễn đưa, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Hoàng Mẫn chỉ là một chức quan nhỏ, chen lời mặt Quang Vương, bèn dắt ngựa đường quan định rời .

Bỗng lưng vang lên tiếng trẻ con non nớt: "Cha ơi! Cha đợi chúng con với!"

Hoàng Mẫn đầu , thấy một chiếc xe ngựa mái xanh vội vã chạy tới. Từ cửa sổ xe, con trai Hoàng Ngạn thò cái đầu nhỏ , đang lớn tiếng gọi cha.

Hắn vội vàng chạy đón, hỏi: "A Ngạn, con tới đây?"

Cửa xe mở , càng ngạc nhiên vui sướng khi thấy Dương Gia Chỉ quấn kín mít bên trong, tóc cài một đóa hoa trắng nhỏ, trong lòng ôm con gái, vẻ mặt đầy lưu luyến .

"Trời lạnh thế , nàng ở nhà kiêng cữ cho , chạy đây gì?" Hoàng Mẫn trách yêu vội vã chen trong xe, nắm lấy tay vợ ôm con gái: “Đừng lo, giờ con gái chào đời thuận lợi, sức khỏe A Ngạn cũng . Đợi đến đất Thục sắp xếp xong xuôi, nàng cũng hết cữ, sẽ phái Thành thúc về đón ba con từ từ sang. Chậm nhất là hè thu năm , cả nhà sẽ đoàn tụ."

Dương Gia Chỉ gật đầu đồng ý, : "Là do A Ngạn hỏi tên là gì, mới nhớ mấy hôm nay chúng luống cuống tay chân, vẫn kịp đặt tên cho con, nên mới thuê xe đuổi theo để hỏi ý kiến ."

Hoàng Mẫn ôm chặt vợ con lòng, nàng đuổi theo chỉ vì cái tên của con gái. Đường xá xa xôi, tiễn đưa , mất cả năm rưỡi nữa mới gặp .

Bé gái trong lòng mở to đôi mắt tròn xoe lúng liếng, tò mò cha.

Trong lòng Hoàng Mẫn vui sướng khôn tả, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con hôn lên, trêu chọc đôi má phúng phính của bé, : "Để nghĩ xem, đặt tên gì cho hợp với sự đời đầy gian nan mà cũng đầy may mắn của con đây..."

Ngoài cửa sổ xe, gió lớn thổi qua, những cành cây bên đường khẽ đung đưa, sàng lọc những tia nắng đông yếu ớt.

Hoàng Mẫn cây t.ử cao lớn đang che mưa chắn gió cho đường , ngẫm nghĩ: "Con chúng thể thuận lợi chào đời, đều đa tạ Huyện chủ Linh Lăng. Tuy dân gian đồn đại cô lục vô duyên, khắc chồng, tuy cô với nhạc mẫu và Hòe Giang... haizz, chuyện đó nhắc nữa. Tóm , Huyện chủ kiên định ngoan cường, giống như loài cây t.ử mưa gió bão bùng, sâu kiến đục khoét cũng khó giảm phong tư bà sa. Vạn mộc chi trưởng, hà phương vi hà... Ta nghĩ, chi bằng đặt tên cho con chúng là T.ử Hà, mong con cũng sợ mưa gió, chẳng ngại chông gai, kiên định trưởng thành như cây đại thụ trăm trượng."

"T.ử Hà, Hoàng T.ử Hà..." Dương Gia Chỉ lẩm bẩm cái tên .

Đang lúc cảm xúc dâng trào, bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên một tiếng "bộp". Ngay đó, một quả cầu nhỏ ngũ sắc từ cửa xe đang mở bay vèo , đập trúng tã lót của đứa bé rơi xuống cạnh tay nàng.

Bàn tay bé xíu của đứa trẻ theo bản năng quơ quào, móc trúng quả cầu nhỏ kết đầy ngọc trai và chuông vàng. Trong tiếng lục lạc vang lên thanh thúy, cô bé tò mò những tua rua rực rỡ sắc màu.

Ngoài cửa xe, một bé thò đầu , khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ ngượng ngùng: "Đó là cầu của , thể trả cho ?"

Đó là tiểu thế t.ử Lý Tư của Quang Vương.

Quang Vương đang cùng các quan nâng ly ngâm thơ, Tiểu thế t.ử buồn chán nên ngoài chơi cầu đợi cha, ai ngờ cẩn thận con ngựa bên cạnh huých , quả cầu bay thẳng trong xe, trúng bé T.ử Hà.

Dương Gia Chỉ vội vàng gỡ quả cầu , nhưng tua rua quấn chặt ngón tay đứa bé, nhất thời khó gỡ. Sợ đau ngón tay non nớt của con, hai vợ chồng dám giật mạnh, đành dỗ dành con buông tay, bảo Lý Tư chờ một chút.

Xe ngựa chật hẹp, Lý Tư rướn trong, đứa bé trong lòng họ, hỏi: "Đây là con gái của Hoàng sứ quân ? Hôm đó ở chùa Tiến Phúc từng gặp , nhỏ thật đấy."

" bé mới sinh mấy ngày thôi." Hoàng Mẫn , bế thấp tã lót xuống một chút, tự hào khoe con gái với bé.

Lý Tư khuôn mặt phấn nộn và đôi mắt to đen láy của bé gái, cẩn thận nắm lấy bàn tay đang giữ chặt quả cầu của bé, chút ngạc nhiên: "Tay nhỏ xíu, móng tay còn nhỏ hơn, chỉ bằng hạt gạo thôi ."

Dương Gia Chỉ và Hoàng Mẫn kìm . Mà bàn tay nhỏ xíu đang Lý Tư nắm lấy cuối cùng cũng chịu buông quả cầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-81-tu-ha.html.]

Lý Tư một tay cầm cầu, tay vẫn nắm lấy tay bé gái, tò mò quan sát: "Muội cũng chỉ tay , cũng rõ nét lắm."

Nói , bé áp bàn tay to lớn hơn nhiều của lên bàn tay nhỏ xíu của bé gái, so đo kích thước.

Hai đường chỉ tay, một lớn một nhỏ cứ thế áp , dường như lan tràn, sinh trưởng cùng một chỗ để từ đây vận mệnh giao thoa, vương vấn cả một đời.

Vĩ Thanh:

Ngày mùng mười tháng Chạp, mây đen giăng kín, thành Trường An chìm trong mưa tuyết lất phất.

Tuy trời đông giá rét, tuyết mỏng phủ đầy, nhưng ngăn dòng đưa tang trong thành. Thậm chí nhà còn bày hương án tế lễ cửa, chờ đợi đoàn đưa tang của phủ Xương Hóa Vương qua.

Đặc biệt con phố bên ngoài vương phủ, đông dân đội tuyết tụ tập, nôn nóng chờ đợi.

"Này các vị, ngóng ? Kỷ Quốc phu nhân hôm nay xuất quan, rốt cuộc vị lang quân nào của Huyện chủ Linh Lăng sẽ chủ tế phát dẫn?"

"Phải đấy, đến nước mà danh tính cầm hồn bạch vẫn tiết lộ?"

Cũng kẻ dậm chân trong tuyết lầm bầm: "Cả sòng bạc Thịnh Phát cũng moi tin tức, thắng cuộc cuối cùng rốt cuộc là ai? Sốt ruột c.h.ế.t mất thôi!"

Số cùng nỗi niềm như họ ít. Trên phố bao kẻ rướn cổ ngóng về phía cổng vương phủ, xem kết quả ván cược bằng cả gia tài của rốt cuộc là thắng thua.

Sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài hề lọt phủ Xương Hóa Vương.

Trong linh đường rợp bóng câu đối trắng, Thiên Đăng đang dẫn đầu trong phủ quỳ lạy linh cữu .

Các quan Thái chúc, Tán khanh và Phụng lễ lang của Thái Thường Tự đều chuẩn xong xuôi, các nha ty của Lễ bộ và Nội cung cục đến hỗ trợ trị tang cũng vị trí.

Dâng hương khấn nguyện, lễ cáo tất. Thiên Đăng dậy bước đến linh cữu, hít một thật sâu để trấn tĩnh tinh thần, đó dứt khoát vén tấm hồn bạch quan tài lên, ôm khuỷu tay.

Mười sáu quân vệ của Thế t.ử Xương Hóa di chuyển quan tài tiền đường. Quách ngoài bằng gỗ sơn đen vẽ chim loan đỏ rực rỡ đợi sẵn, chờ đặt quan tài trong. Những vật tùy táng như vàng bạc, châu báu, lụa là chèn đầy trống trong quách, đó nắp quách khổng lồ đóng đinh, niêm phong kín kẽ.

Cây cờ dẫn hồn bằng gỗ bạch lạp sơn son thếp vàng đầu chạm hình chim loan đưa đến mặt Thiên Đăng. Nàng buộc chặt hồn bạch, tung tấm lụa gấm dài chín thước rộng sáu thước bay phần phật trong gió, giương cao , dẫn linh cữu khỏi phủ.

Giữa màn tuyết bụi bay lả tả, cánh cổng chính cao lớn của phủ Xương Hóa Vương từ từ mở .

Đám đông bên ngoài nôn nóng yên, ai nấy đều vươn cổ xem dẫn linh chủ tang rốt cuộc là ai.

Thứ đầu tiên đập mắt họ là tấm hồn bạch gấm vóc rực rỡ huy hoàng. Dưới bóng loan phượng và mây lành cuộn chảy, là hình ảnh giao long kéo chiếc xe trầm hương từ thiên cung cao ngất đằng xa tới. Trên đài cao, một quý phu nhân búi tóc mây, cài hoa phù dung, dung nhan sống động như thật đang chuẩn cưỡi rồng về trời, bước lên cõi tiên.

Người giương cao hồn bạch từng bước xuống bậc thềm, mặc đồ tang trắng toát.

Gương mặt lộ mũ tang bằng vải gai khiến cả con phố sững sờ, c.h.ế.t lặng. Trường An huyên náo bỗng chốc im phăng phắc, một tiếng động.

Khuôn mặt mộc trắng ngần chút phấn son, đôi mắt đen láy như điểm sơn chứa đựng nỗi bi thương cùng sự kiên nghị. Vết sẹo khuyết lông mày khiến tất cả những đang chờ đợi trong khoảnh khắc đó đều nhận cầm hồn bạch đưa tang Kỷ Quốc phu nhân là ai.

Huyện chủ Linh Lăng, Bạch Thiên Đăng.

Gió tuyết thưa thớt, vạn vật tĩnh lặng.

Thiên Đăng giữa lòng đường, chỉ dẫn quan quách của khỏi cửa phủ. Thái chúc dẫn Tán khanh cùng của Lễ bộ theo , các ứng viên phu quân cùng bằng cố hữu của cha ông nàng đều mặt trong đoàn.

Đoàn đưa tang trùng trùng điệp điệp, đường đến sơn lăng xa xôi dịu vợi. Thiên Đăng tay cầm hồn bạch, dẫn đầu lên ngựa, xuôi theo đường Chu Tước thẳng tiến.

Gió lạnh rít gào, thổi tung tấm hồn bạch bay phần phật, hình bóng bên như nương theo gió mà bay .

Bờ vai nàng gầy guộc mong manh, nhưng đôi tay nắm hồn bạch vẫn luôn kiên định vững vàng, từng để nó nghiêng ngả dù chỉ một phân.

Qua từng phường viện, vượt những con phố dài. Dọc đường, những lập hương án tế bái khi thấy chủ tang là Huyện chủ Linh Lăng thì kẻ kinh ngạc, than thở, kẻ lắc đầu, cũng thầm khâm phục.

đoàn tang lễ trang nghiêm cuối cùng ai xung đột ngăn cản. Ngược , nhờ ân đức của Xương Hóa Vương và Thế tử, nhiều tự nguyện theo đưa tiễn, khiến đoàn càng càng thêm đông đúc.

Ra khỏi thành Trường An, bước lên đường ngoại ô ven đê, qua cầu vượt suối, lăng mộ Xương Hóa Vương hiện xa xa.

Trước thần đạo, Thiên Đăng dẫn đầu xuống ngựa.

Gió tuyết ngừng, mây đen dần tan. Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua tầng mây, rải đều con đường thần đạo dẫn lên lăng mộ.

Thiên Đăng giương cao hồn bạch, dẫn quan quách của bước thần đạo, từng bước lên những bậc thang.

Ánh nắng xuyên mây, từng tia từng sợi sáng rực rỡ bao trùm lấy nàng trong vầng hào quang. Giữa thế giới âm u đè nén , nàng như phản chiếu ánh thiên quang, soi sáng cõi trần tục lụy.

Dòng đưa tang phía đồng loạt quỳ rạp xuống đất, bái lạy con đường lăng tẩm đang rực rỡ ánh mặt trời.

Đạp lên những tia sáng lấp lánh, dọc theo thần đạo rợp bóng tùng bách xanh tươi, Thiên Đăng đưa về yên nghỉ bên cạnh cha.

Gió lộng thổi mạnh, cuốn theo những bông tuyết vụn lướt qua má nàng. Vết sẹo giữa đôi mày, nàng hề che giấu, bởi nó chẳng thể tổn hại đến nàng nữa.

Dù oan khuất của nhất thời thể gột rửa, nhưng nàng nắm chắc bí mật ẩn giấu bên trong. Nàng tin rằng, lũ quỷ dữ ẩn nấp trong bóng tối , sẽ một ngày chính tay nàng lôi ánh sáng, còn đường lẩn trốn.

Hết Quyển: Cẩm Niên Thời

Lời tác giả:

Thực nếu xét đúng theo lịch sử thì thời đại của Thiên Đăng và T.ử Hà (nữ chính truyện Trâm Trung Lục) cách cả trăm năm, họ thể nào gặp mặt .

thôi kệ, dù cũng chỉ là tiểu thuyết, nên những để họ xuất hiện trong cùng một gian thời gian, mà còn tạo sự giao thoa định mệnh giữa họ.

Quyển khá nhiều nội dung liên quan đến phá án, nếu cắt bỏ thì nhịp truyện lẽ sẽ nhanh hơn, cũng nhẹ nhàng hơn. khi cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn chọn giữ .

Bởi vì, đây là quyển mà cuộc đời của "Đăng Đăng” bắt đầu xác lập mục tiêu và ý nghĩa. Từ bảo vệ phủ Xương Hóa Vương đến bảo vệ quyền lợi của nữ nhi trong thiên hạ, cô đang nỗ lực tìm kiếm một con đường khả thi, nỗ lực tìm kiếm cuộc đời thuộc về chính . Dù kết quả thế nào, cô đang trưởng thành, đang trở thành một nữ chính hơn.

Đầu quyển khi thấy Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t, bạn thiết sốc và chạy tới trách móc , vì trúc mã dịu dàng nấu ăn là hình mẫu lý tưởng của bạn , ngờ "xử" nhanh như .

Chuyện ... , rốt cuộc thì trong trò chơi sinh t.ử , dù là kiểu gì, dù tài hoa kinh diễm đến , cũng sẽ ... , vận mệnh... bóp nghẹt chút lưu tình.

Mọi đoán xem, tiếp theo c.h.ế.t là ai?

Loading...