THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 81: Túi Thơm Thụy Thú
Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:39:25
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoát khỏi vòng xoáy tranh đấu đầy quỷ quyệt chốn triều đường, Thiên Đăng suốt cả đêm ngủ rời Đại Minh Cung trở về phủ Xương Hóa Vương, đặt lưng xuống giường ngủ li bì.
Giấc ngủ kéo dài mãi đến tận trưa, khi nàng tỉnh dậy thì bên ngoài trời ngả sang một buổi chiều xuân tuyệt .
Nàng ngắm từng đóa hoa thêu lộng lẫy màn trướng, lắng tiếng chim ríu rít bên ngoài. Ngày xuân yên bình và dịu dàng đến thế, nhưng chẳng hiểu trong lòng nàng dấy lên nỗi ngập ngừng, cảm giác lồng n.g.ự.c cứ trống hoác, hụt hẫng.
Giữa thế gian tươi nhường , Cáo Quốc Công chúa, từng hưởng vinh hoa phú quý tột đỉnh suốt bốn mươi năm, thật sự cứ thế mà ?
Chỉ vì khiếp sợ sóng gió sắp ập đến mà bà chút do dự vứt bỏ tất cả, tự bước dòng nước oan nghiệt trong cơn ác mộng ư?
Dù chuyện dường như kết thúc, nhưng trong lòng Thiên Đăng vẫn còn những mối tơ vò thể buông bỏ.
Nàng vén chăn bước xuống giường, hỏi vọng ngoài: "Hổ Phách, tìm thấy Thương Lạc ?"
"Vẫn ạ. Lăng Tư Giai và Kỷ Hiệu úy đều thấy về phủ, Huyện chủ cứ an tâm chờ tin nhé."
Hổ Phách cùng Trân Châu giúp nàng chải rửa y phục, còn Lưu Ly vì trẹo lưng nên đang nghiêng chiếc sập gian ngoài, tay vẫn thoăn thoắt thêu hoa hạnh.
Cô cô Anh Lạc bước với vẻ mặt hân hoan, báo rằng trong cung ban xuống nhiều phần thưởng, là nàng công lớn trong vụ án nên xứng đáng khao thưởng.
Thiên Đăng thấy đống phần thưởng đưa đến cùng với lễ vật ngày Tết từ Nội Cung Cục, đây là đồ Ngự ban riêng của Đế Hậu, bèn : "Thời gian qua vì truy xét vụ án mà phiền các vị lang quân ít, khiến họ bất an lo lắng. Nay vụ án xong, sắp đến Tết Thanh Minh , chi bằng chúng mượn hoa kính Phật, dùng những thứ chuẩn chút quà tặng cho các vị lang quân trong phủ ."
Nàng cầm danh sách lên xem, thấy một bộ túi thơm bằng bạc mạ vàng chạm hình thụy thú, bèn bảo mang tới xem thử.
Hổ Phách bôi t.h.u.ố.c lên những vết đỏ tan da Thiên Đăng, xót xa lầm bầm: "Cái tên Vương t.ử Minh Thứu là đáng ghét nhất, Huyện chủ thương thành thế ... Đừng tặng túi thơm cho !"
Thiên Đăng mỉm : "Đến phủ thì đều là khách cả. Hơn nữa dịp sinh nhật , họ đều dày công chuẩn quà mừng, thể bên trọng bên khinh ."
Cô cô Huyền Cơ nâng mặt Thiên Đăng lên ngắm nghía kỹ càng, thấy những vết xước nhỏ mờ quá nửa, chắc chắn sẽ để sẹo mới yên tâm.
Dùng xong bữa trưa thì đồ cũng mang tới.
Đó là một bộ mười chiếc túi thơm bằng bạc chạm rỗng, hoa văn mỗi chiếc một khác nhưng đều mạ vàng khảm đá quý, nhỏ nhắn tinh xảo, gọn lỏn trong lòng bàn tay Thiên Đăng.
Thiên Đăng tỉ mỉ lựa chọn: chiếc chạm hình rồng xanh cưỡi mây nên tặng cho Lăng Thiên Thủy; chiếc hình gió cuốn theo hổ dữ hợp với Kỷ Lân Du; hình voi báu cõng bình quý thể tặng Kim Đường; loan phượng ngậm cỏ linh chi thì thuộc về Mạnh Lan Khê; còn hình Thừa Hoàng cưỡi hoa (Thừa Hoàng: loài tiên thú giống con cáo) chắc chắn là dành cho Tiết Tích Dương...
Lưu Ly bỗng "a" lên một tiếng, cầm một chiếc túi thơm bằng bạc giơ lên mặt Thiên Đăng, vui vẻ hỏi: "Huyện chủ, xem cái nên tặng cho ai?"
Thiên Đăng ngước mắt lên bật . Trên đó chạm hình một con mèo rừng béo tròn đang dùng vuốt vờn một con cá nhỏ. Mắt mèo khảm bằng hai viên đá mắt mèo bé xíu, dù từ góc độ nào cũng như đang chăm chú đối diện, trông vô cùng đáng yêu.
"Thương Lạc chắc chắn sẽ thích cái lắm đây."
Thiên Đăng cầm lấy chiếc túi thơm hình mèo rừng, nhưng tảng đá trong lòng càng đè nặng hơn.
Đã lục tung phủ Công chúa lâu như ngay cả giỏi như Lăng Thiên Thủy cũng tìm thấy, chẳng lẽ phán đoán của nàng sai?
miếng ngọc bội Chu Sa của bé rõ ràng cùng chỗ với chiếc áo lông phù yếp của phủ Công chúa. Việc của phủ Công chúa tiếp xúc với bé khi mất tích là điều thể nghi ngờ.
Chẳng lẽ... bé thực sự nhốt trong mật thất, và trong lúc Tiêu Phù Ngọc vội vã bỏ trốn bắt bé theo con tin?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-81-tui-thom-thuy-thu.html.]
Cô cô Huyền Cơ đang vui vẻ nên nhận tâm tư của nàng, bèn đề nghị: "Ngày mai là Tết Hàn Thực, theo lệ cũ nổi lửa, bếp xong bánh thanh đoàn và bánh nướng, đang định mang . Nếu Huyện chủ tặng quà cho các lang quân, chi bằng cùng hậu viện, tự tay trao cho họ?"
Hàn Thực và Thanh Minh nghỉ ngơi bảy ngày, nên mấy ngày các lang quân đều mặt trong phủ.
Bước hậu viện, chỉ thấy cảnh xuân tươi , mắt hoa nở rợp trời, bên tai tiếng chim én ríu rít.
Thiên Đăng ngước lên, trong những tổ én mái hiên, từng chú én con đủ lông đủ cánh đang chen chúc ngóng chờ én trở về. Dưới tổ én treo những tấm nệm nhỏ đan bằng cỏ lau, nhẹ nhàng đung đưa trong gió, hứng hết những thứ bẩn do én con thải , giữ cho mặt đất sạch bong như mới.
Thiên Đăng nhận những tấm nệm cỏ là do Yến Bồng Lai đan, cô cô Huyền Cơ cũng bảo: "Thật ngờ, Yến lang quân dung mạo thanh cao thoát tục như thần tiên, mà khéo tay những món đồ thủ công tỉ mỉ thế ."
"Nghe Yến lang quân kể, thuở nhỏ gia cảnh bần hàn nên thường giúp việc kim chỉ." Thiên Đăng nhớ chiếc nệm hương bồ bách nạp mà Yến Bồng Lai tặng nàng dịp sinh nhật. Đó là do chính tay khâu, đường kim mũi chỉ còn tinh xảo hơn cả thợ thêu chuyên nghiệp.
"Đáng tiếc... Yến lang quân thật hồ đồ, hậu viện của Huyện chủ mà còn việc cho phủ Công chúa. Giờ đây chỉ còn nước rời phủ về quê..."
Cô cô Huyền Cơ thở dài, thấy Thiên Đăng im lặng gì, bèn khẽ hỏi: "Huyện chủ, quyết định ?"
Thiên Đăng ngơ ngác hiểu, cô cô Huyền Cơ thấy đám thị nữ xách hộp thức ăn tụt phía , bèn ghé sát nàng hơn: "Các vị lang quân ở trong phủ cũng nửa năm . Huyện chủ quan sát suốt thời gian qua, cảm thấy vị lang quân nào thể nương tựa cả đời?"
Thiên Đăng im lặng hồi lâu, về phía trắng như tuyết hiện khúc quanh con đường nhỏ.
Sau mùa hoa đào, hoa hạnh và hải đường, giờ đến mùa lê nở rộ. Trong vương phủ, mấy cây lê cao lớn sừng sững giữa những mái đình cong cong đỏ rực, ngàn vạn đóa hoa bung nở, mang vẻ tiên phong đạo cốt.
"Cô cô thấy, nên chọn ai?"
"Đây là chuyện chung đại sự của Huyện chủ, dám bừa?” Cô cô Huyền Cơ , mắt hướng về phía Cận Trúc Đường ở gần nhất, khẽ thở dài: “Vốn dĩ , nghĩ nếu Huyện chủ chọn như Thôi Thiếu Khanh thì Phu nhân, Thế t.ử và Vương gia Vương phi suối vàng chắc chắn sẽ vui mừng an lòng. gần đây thấy Thôi Thiếu Khanh thương, quan sát thái độ của Thôi phủ, cảm thấy... Bác Lăng Thôi thị đặt kỳ vọng lớn ngài , e là tương lai họ hướng đến cảnh cha con cùng Tể tướng..."
Cha con cùng Thừa tướng trong cùng một triều đại, triều cha con Tô Quý, Tô Đĩnh. Nay Thôi gia đầu các thế gia vọng tộc, con đường quan lộ của Thôi Phù Phong khi đỗ Tiến sĩ năm mười sáu tuổi thì mục tiêu là xa vời.
Nếu thêm sự trợ giúp từ các gia tộc khác trong "Ngũ tính thất vọng", ví dụ như cưới một vợ họ Lý, Trịnh, Vương Lư, thì chuyện sẽ thuận nước đẩy thuyền. Chỉ cần tích lũy kinh nghiệm hai ba mươi năm, hai đại thế gia hợp lực sẽ đưa lên vị trí đó.
nếu cưới một vị Huyện chủ chút thế lực nào, kết với một gia đình lụn bại, còn tiền đồ chính trị, chỉ đợi cô con gái mồ côi lấy chồng là Vương phủ cũng tan biến... thì lựa chọn chắc chắn thể hài lòng Thôi gia, càng khó để họ vui vẻ chấp nhận.
" môn đăng hộ đối, hiểu mà."
Thiên Đăng thở dài một , hạ giọng : "Cho dù Thôi Thiếu Khanh là lang quân nhất Trường An, thậm chí là nhất Đại Đường , nhưng mệnh may, tương lai trắc trở. Cần gì lấy oán báo ân, vì chút tư tâm của mà lỡ dở , kéo vũng lầy của chứ?"
Nghe nàng mắt cô cô Huyền Cơ đỏ hoe: "Huyện chủ, nghĩ khổ sở như thế?"
"Giờ đây chỉ mong giải bí ẩn mà để lúc lâm chung để an ủi vong linh bà trời. Còn những chuyện khác, tạm thời màng đến."
Cô cô Huyền Cơ tưởng bí ẩn nàng là về chồng mà Kỷ Quốc Phu nhân chọn cho nàng, bèn vội : "Phải , điều Phu nhân an tâm nhất là chuyện chung của Huyện chủ. Nếu Huyện chủ quyết định Thôi Thiếu Khanh trong danh sách chọn lựa, những vị lang quân còn ..."
Lời dứt, họ bước qua hành lang gấp khúc thì thấy Thôi Phù Phong đang gốc lê ở góc sân.
Gió xuân tĩnh lặng như gương mặt , những cánh hoa trắng tựa tuyết rơi tà áo lụa màu xanh hồ thủy, những nếp nhăn áo cũng như những gợn sóng lăn tăn trong lòng nàng.
Nàng há miệng định , nhưng vẻ mặt , nàng Thôi Phù Phong hết những lời họ .