THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Bóng hình ngược sáng

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:52
Lượt xem: 347

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi Kim Đường đỏ mặt tía tai kết thúc cuộc gặp gỡ, mười vị lang quân đều lượt mắt, tìm hiểu xong xuôi, trời cũng gần trưa.

Mười ứng cử viên tập trung sảnh, Thiên Đăng dậy cách bình phong thi lễ thật sâu với , mở lời: “Đa tạ các vị ưu ái, để mắt tới mà đến ứng tuyển. Hôm nay tuấn tài hội tụ, đều là nhân trung long phượng. Linh Lăng tự thấy học vấn , gia sản chẳng gì, duy chỉ một điều: cha ông đều lấy võ lập , kiến công lập nghiệp. Vì , buổi chiều sẽ thêm một phần thi đấu, mong các vị chuẩn đôi chút.”

Giọng nàng lớn, nhưng lời lẽ rõ ràng rành mạch, tình. Mẹ bên cạnh nàng từ nhỏ chủ kiến, cũng gật đầu tán thành.

Thôi Phù Phong hỏi: “Nói như , Huyện chủ chiều nay khảo thí võ nghệ của các vị lang quân ?”

“Phải, quân t.ử lục nghệ ắt cưỡi ngựa, b.ắ.n cung. Ta tin rằng chuyện khó các vị.”

Mười ứng cử viên trong sân, lộ vẻ khó xử, cũng tự tin tràn đầy, nhưng ai tuyên bố rút lui. Dù qua bao nhiêu vòng tuyển chọn mới đến đây, chẳng ai cưỡi ngựa b.ắ.n cung sẽ quyết định kết quả cuối cùng. Người nắm chắc mấy cũng sẵn lòng cưỡi ngựa giương cung b.ắ.n thử một cái.

Ngay cả Kim Đường đang ốm yếu cũng gượng dậy bày tỏ uống t.h.u.ố.c xong đỡ nhiều, nghỉ ngơi một chút chắc là .

Vương phủ chuẩn cơm trưa, mời các vị lang quân dùng bữa, chiều còn một vòng thi đấu nữa.

Đợi các lang quân lui , Thiên Đăng bàn với Thái tử: “Trong Vương phủ sẵn nhiều ngựa và cung tên đến thế, Điện hạ thể cho mượn một ít ?”

“Chuyện nhỏ.” Thái t.ử lập tức sai về phủ điều ngựa và cung tên tới, quanh sân Vương phủ, : “Có điều, chạy ngựa cần bãi đất rộng, định để các lang quân thi thố ở ?”

Thiên Đăng chỉ về hướng Đông Nam, : “Có thể đến đồi Lạc Du, ở đó đừng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, săn cũng dư sức.”

Thái t.ử gật đầu đồng ý. Đông Cung mang thức ăn tới, tịnh thất dùng bữa nghỉ ngơi.

Còn Thiên Đăng hỏi Thôi Phù Phong: “Thôi lang quân rảnh , giúp giải quyết nốt vụ phong ba hồi nãy ?”

Thôi Phù Phong ngạc nhiên: “Chuyện Kim Đường hạ độc ? Việc manh mối mờ mịt, Huyện chủ định giải quyết thế nào?”

Thiên Đăng mỉm với , : “Ta ai là tay. xưa nay hiền lành yếu đuối, sợ bà nội tình sẽ phiền lòng, nên nhờ ngài chứng, xử lý riêng chuyện .”

Thôi Phù Phong trong lòng chấn động, nhớ cử chỉ lời của ban nãy, chút ngờ vực: “Trong cảnh hỗn loạn , Huyện chủ ?”

“Chuyện đơn giản lắm, nghĩ một chút là ngay thôi.” Thiên Đăng dửng dưng : “Phiền Thôi lang quân cùng một chuyến. Mời.”

Sau bữa trưa, các ứng cử viên tụ tập tốp năm tốp ba, nghỉ ngơi trong sảnh.

Nữ sử Vương phủ là cô cô Huyền Cơ tươi bước , ánh mắt dừng Mạnh Lan Khê, : “Mạnh lang quân, Huyện chủ buổi chiều mệt, mời ngài qua pha một ấm .”

Nghe Huyện chủ đặc biệt triệu kiến riêng một , ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Mạnh Lan Khê, ghen tị, kinh ngạc, dò xét đều đủ cả.

Kim Đường càng chua loét đầu chỗ khác, bịt mũi tiếp tục uống bát t.h.u.ố.c đắng ngắt.

Mạnh Lan Khê thì thần thái ung dung, chỉ gật đầu với Huyền Cơ, dậy thu dọn cụ của , : “Làm phiền cô cô dẫn đường.”

Ngày cuối hạ dài lê thê, trong tiếng ve kêu râm ran, cô cô Huyền Cơ dẫn Mạnh Lan Khê men theo hành lang gấp khúc đến hoa sảnh.

Mạnh Lan Khê mới thấy, đợi chỉ Huyện chủ rèm, mà còn Thôi Phù Phong đang đăm chiêu quan sát ở bên cạnh.

Mạnh Lan Khê đặt cụ xuống, hành lễ với hai , hỏi: “Thôi lang quân và Huyện chủ uống kiêng kỵ gì ? Nên thêm muối thêm tiêu, khẩu vị thế nào?”

Thôi Phù Phong bất động thanh sắc : “Thanh đạm là .”

Thiên Đăng bình phong thì : “Chỉ cần bỏ thêm 'gia vị' cho chúng , khiến t.h.ả.m cảnh của Kim Đường tái diễn là .”

Tay Mạnh Lan Khê khẽ khựng , ngước mắt về phía Thiên Đăng: “Thứ cho Lan Khê ngu dốt, hiểu ý Huyện chủ.”

Thiên Đăng , giọng vọng qua rèm, ẩn chứa sự chắc chắn và nghiêm nghị: “Kim Đường trúng độc nôn mửa tiêu chảy là vì lọ t.h.u.ố.c ngươi bôi tay cho .”

Mạnh Lan Khê đương nhiên tỳ nữ che mặt mặt lúc đó là nàng, tưởng nàng chuyện từ khác, vẫn bình thản như : “Tay Kim công t.ử bỏng, quả thực bôi t.h.u.ố.c cho , nhưng dặn khi ăn rửa tay . Hơn nữa, khi chúng chia bánh ngọt, cũng dùng khăn lót tay, Huyện chủ... liệu hiểu lầm gì chăng?”

Thấy nhẹ nhàng như , Thôi Phù Phong cũng chuyển ánh mắt về phía Thiên Đăng rèm, ý hỏi cho rõ.

Thiên Đăng trả lời, chỉ : “Mạnh công tử, lúc đó chẳng ngươi lo điểm tâm của Thời Cảnh Ninh ảnh hưởng hương , còn bảo mở hộp cho xem ? Giờ cũng nghi ngờ trong ấm của ngươi đồ vật lạ, phiền ngươi mang qua đây.”

Mạnh Lan Khê cầm lấy ấm sứ xanh mang theo bên , chần chừ, mang đến rèm, quỳ xuống, đưa trong.

Chỉ Thiên Đăng : “Mở cho xem.”

Mạnh Lan Khê mở nắp ấm đặt sang một bên, nghiêng ấm rỗng về phía , trình diện rõ ràng mặt Thiên Đăng và Thôi Phù Phong.

“Hóa gì nhỉ.” Giọng Thiên Đăng thong thả. Tay nàng từ bên rèm thò , cầm lấy nắp ấm đặt đất, định đậy giúp .

Thế nhưng, ngay khi nắp ấm đậy hờ, một dòng nước nhỏ từ trong ống tay áo nàng chảy xuống, lệch một ly, chảy thẳng trong lòng ấm.

Sắc mặt Mạnh Lan Khê khẽ biến, ngước mắt Thiên Đăng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-bong-hinh-nguoc-sang.html.]

“Đại phu , Kim Đường trúng độc Long quy. Mà Long quy tác dụng tiêu sưng tan m.á.u bầm, chắc chắn là thành phần quan trọng trong linh d.ư.ợ.c của Mạnh công tử.” Thiên Đăng giơ tay lên, lấy từ trong tay áo một cái lọ nhỏ xíu cỡ lọ t.h.u.ố.c của Mạnh Lan Khê, cầm trong tay cho xem: “Lọ t.h.u.ố.c của Mạnh công t.ử lúc đó, nhớ dùng xong cũng nhét tay áo ? Chỉ cần ngươi gạt nắp lọ , trong lúc giúp Thời Cảnh Ninh đậy nắp hộp thức ăn, tay chúc xuống, là thể giống như lúc , dùng tay áo che chắn, dễ dàng đổ nước t.h.u.ố.c bên trong lên một miếng bánh nào đó.”

Hàng mi dài rợp bóng khẽ run lên, tay Mạnh Lan Khê vô thức siết chặt, nắm lấy quai ấm .

Còn Thiên Đăng vẫn từ tốn như đang tán gẫu: “Dù thì nước t.h.u.ố.c mùi nồng, màu xanh nhạt, đế bánh nhuộm màu xanh đài hoa, gặp nước t.h.u.ố.c sẽ hút ngay , chẳng ai phát hiện điều gì bất thường cả.”

Mạnh Lan Khê mím môi, đôi lúm đồng tiền đáng yêu mê bên khóe môi hiện : “ thưa Huyện chủ, điểm tâm là tặng cho . Ta và Thời Cảnh Ninh oán thù, tại hạ độc trong đồ của để hại ?”

“Người ngươi hại, đương nhiên , mà là Kim Đường.” Thiên Đăng thu tay về, thong thả chỉnh ống tay áo: “Bởi vì ngươi thấy bên trong hoa Tuyên Phúc, loài hoa tượng trưng cho tiền bạc, hợp với Kim Đường nhất. Mà lúc ngươi nấu cho chúng , cũng vờ như vô tình nhắc một câu, ăn những món bánh hoa ... Ngươi đang đ.á.n.h cược rằng khi lời ngươi, sẽ chia bánh cho các vị lang quân.”

Mạnh Lan Khê cúi đầu im lặng, gì.

“Quả nhiên, ngươi chỉ khẽ tác động vài chi tiết nhỏ quan trọng, bèn hướng sự việc theo kết quả ngươi mong ... Ta chia bánh cho các lang quân, và các lang quân cũng đồng lòng cho rằng hoa Kim Tiền thuộc về Kim Đường.” Thiên Đăng khẽ thở một : “Tất nhiên, nếu bên trong hoa Tuyên Phúc, với tài trí hơn của ngươi, chắc cũng sẽ tìm cách khác để đối phó Kim Đường thôi.”

Thôi Phù Phong nhướng mày, ánh mắt dò xét thiếu niên một thanh khí , trong lòng cân nhắc, nếu đúng là , nên xử lý ứng cử viên thế nào.

“Huyện chủ bằng chứng, cứ một mực khẳng định tâm địa bất chính, e là lắm ?” Mạnh Lan Khê rũ hàng mi đen láy che giấu đôi mắt, nhưng che vẻ oan ức trong ánh : “Nói , tất cả chỉ là suy đoán của Huyện chủ, gán ghép sự trùng hợp lên ... , vì quá căng thẳng cũng sẽ nôn mửa tiêu chảy, Kim công t.ử cũng như thì ?”

“Không bằng chứng ?” Thiên Đăng khẽ một tiếng, giơ tay chỉ tay áo : “Vậy, ngươi dám giơ tay áo lên cho xem ?”

Sắc mặt Mạnh Lan Khê đổi, chần chừ một lát, giơ tay áo của lên.

Hắn mặc áo lụa Việt màu trắng ngà, màu sắc thanh nhã càng tôn lên khí chất nuôi dưỡng trong khói mây.

Chỉ tiếc, nó cũng khiến vệt màu xanh dính cổ tay áo hiện rõ mồn một, giơ lên là thấy ngay.

“Ta nhớ là, khi ngươi đổ nước t.h.u.ố.c cho Kim Đường, nắp lọ đậy kỹ mới nhét tay áo, vết tích ?” Thiên Đăng chống cằm lên tay vịn, hài lòng khuôn mặt căng thẳng của , thong thả : “Ồ... Giống như thôi, khi dốc ngược tay áo đổ t.h.u.ố.c xuống, để che giấu động tác, cái lọ giấu trong tay áo khó tránh khỏi rỉ nước t.h.u.ố.c cổ tay áo. Vệt màu xanh là nước t.h.u.ố.c , nghĩ mời Khương đại phu tới nghiệm một chút là ngay thôi mà?”

Nói , Thiên Đăng cũng chẳng đợi phản ứng của , giơ tay hiệu: “Còn nữa, đưa lọ t.h.u.ố.c nhỏ của ngươi cho xem nào. Lúc ngươi bôi vết thương cho Kim Đường, nước t.h.u.ố.c trong lọ còn khá nhiều, bây giờ thì ?”

Tay Mạnh Lan Khê thò trong tay áo, nắm lấy cái lọ nhỏ, đầu ngón tay khẽ run lên, trầm mặc do dự.

“Không dám cho xem ? Là vì lọ t.h.u.ố.c cạn ? Trong Vương phủ chỗ nào cũng trông coi, lọ t.h.u.ố.c của ngươi cạn lúc nào, thể giải thích ?”

Thôi Phù Phong lạnh lùng xem bên cạnh, thấy Mạnh Lan Khê động đậy cũng lên tiếng, bèn cần hỏi nữa, chuyện ngã ngũ.

“Mạnh Lan Khê, ngươi lo lắng ?” Thấy mãi gì, giọng Thiên Đăng vọng từ rèm, vô cùng nhẹ nhàng: “Tuy đối tượng ngươi tay là Kim Đường, nhưng giả sử chia bánh ngoài, thì chúng ăn thứ ngươi động tay động chân, chẳng là nguy to ?”

“Không , Huyện chủ yên tâm.” Mạnh Lan Khê cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mỉm với nàng qua tấm rèm.

Hắn hoảng loạn, cũng chẳng sợ hãi, thậm chí đôi lúm đồng tiền còn mê ly say lòng , động lòng y như ánh mắt trong veo của : “Nước thể giải độc Long quy. Mà lúc đó, mời Huyện chủ, phu nhân và những mặt uống cả .”

Thiên Đăng nhướng mày, hỏi: “Vậy, ngươi và Kim Đường thù oán gì, mà tay với hôm nay?”

“Thực và Kim công t.ử thù oán gì, t.h.u.ố.c bỏ bánh cũng nhiều, tuy khiến nôn mửa tiêu chảy, nhưng lẽ đến mức nghiêm trọng như ...” Mạnh Lan Khê thu dọn chén , mặt lộ một sự buồn phiền: “Ta chỉ thích cái dáng vẻ hống hách nhạo khác của , đau bụng trò mặt Huyện chủ, cũng để đám tùy tùng bên cạnh nếm chút mùi đau khổ. Ai ngờ đường ruột vẻ yếu hơn thường, triệu chứng nặng đến thế.”

Thiên Đăng nhớ hồi nhỏ nuông chiều, lười vận động, quả thực cũng giống Kim Đường, trúng gió máy một chút là bệnh nặng hơn khác nhiều.

Nàng khẽ gật đầu, nhớ chuyện Kim Đường nhạo em gái Tô Vân Trung đem cho khác nuôi, trong lòng chợt nhớ , Mạnh Lan Khê mặt đây cha mất sớm, cũng là nuôi danh nghĩa của bác ruột.

Cho dù luyện vẻ vân đạm phong khinh giả tạo đến mức thuần thục, nhưng đáy lòng dường như vẫn găm một cái gai. Chỉ cần qua đường vô tình gạt nhẹ một cái, cũng thể đ.â.m cho cõi lòng m.á.u chảy đầm đìa.

Thấy Huyện chủ hồi lâu đáp, Mạnh Lan Khê bèn xoay về phía Thôi Phù Phong, : “Mạnh Lan Khê quấy nhiễu việc Huyện chủ kén rể, tự là sai, cam nguyện chịu phạt.”

Thôi Phù Phong trầm ngâm : “Việc lớn lớn, nhỏ nhỏ. Kim Đường hiện , những khác cũng ảnh hưởng...”

Thiên Đăng khẽ gật đầu, giơ tay hiệu cho Mạnh Lan Khê lui xuống .

Hắn chần chừ, lẳng lặng xách cụ lui .

Ngay khoảnh khắc bước khỏi hoa sảnh, thấy Huyện chủ rèm : “Buổi chiều còn đồi Lạc Du, ngươi chuẩn cho .”

Hơi thở Mạnh Lan Khê khựng , vô thức rèm.

Gió lay động tấm rèm, bóng dáng Huyện chủ Linh Lăng phía thoắt ẩn thoắt hiện, mờ ảo mơ hồ.

Hắn thấy nàng chống cằm cách rèm, ánh sáng trong hoa sảnh xuyên thấu, tráng lên bóng dáng Huyện chủ một lớp hào quang rực rỡ.

Dáng của nàng chẳng đoan trang chút nào, chiếc trâm cài tóc rung rinh rủ xuống bên tai, họa tiết trăm bướm thêu kim tuyến lấp lánh ngược sáng, ôm lấy bờ vai và vòng eo mảnh mai của nàng, phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ.

Rõ ràng rõ mặt nàng, nhưng khoảnh khắc tim bỗng đập lệch một nhịp, thầm nghĩ, nếu Huyện chủ hủy dung, chỉ dựa dáng vẻ động lòng , nàng nhất định là một tuyệt thế giai nhân.

cuối cùng, chỉ cúi rạp hành lễ thật sâu với nàng, thành kính đáp khẽ: “Vâng.”

...

Loading...