THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Hàn môn

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:17
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vẫn chắc chắn , xuất hàn vi, xuất sắc vượt trội như những khác, tài đức gì mà xứng với Huyện chủ chứ?" Miệng thì nhưng dòng m.á.u nóng trong tim trào dâng mãnh liệt, lưng cuối cùng cũng thẳng lên đôi chút: “Bên cạnh Huyện chủ nhiều như ai cũng giỏi hơn , lẽ chuyện cưới Huyện chủ chỉ là ảo vọng hão huyền thôi..."

"Chẳng lẽ chúng xuất nghèo hèn thì thể xứng với Huyện chủ ? Chẳng lẽ chỉ vì quyền thế mà bầu m.á.u nóng, hy vọng cuộc đời?"

Giản An Đình xúc động khảng khái, giọng cũng bất giác cao lên: "Quảng Lăng! Chúng chong đèn thâu đêm suốt sáng khổ , Quốc T.ử Giám tuy nhân tài đông đúc nhưng đầu lớp Thiên Tự thì là , những kẻ xuất danh gia vọng tộc giàu sang phú quý bao giờ vượt qua chúng ? Huynh đừng tự coi nhẹ , tin chắc khi cưới Huyện chủ, với tài học của chúng khi bước quan trường, nhất định sẽ một bước lên mây, vượt xa những kẻ mát ăn bát vàng , ai thể sánh kịp!"

"Phải, sẽ bỏ cuộc. Huyện chủ nàng ... thực sự , ." Được những lời khích lệ, Vu Quảng Lăng chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào trong lồng ngực, hạ quyết tâm: “Ta... nhất định sẽ nỗ lực để giành lấy Huyện chủ để nàng bình an thuận lợi, một đời như ý."

Giản An Đình im lặng gật đầu, hai cùng bước khỏi lớp học, về phía Lạc Đường.

Trận mưa dầm dề nhiều ngày cuối cùng cũng tạnh.

Giờ Tiết Tích Dương mở lớp gần kề, khác đều đến xí chỗ từ sớm. Vì Vu Quảng Lăng do dự mất một lúc nên dọc đường hai chẳng thấy bóng dáng ai.

Cống rãnh trong trường tắc, ngập ít đường , họ bèn men theo bên cạnh kho sách ở thế đất cao hơn. Bên tai văng vẳng tiếng gọi, họ ngẩng đầu lên đài giảng học đối diện, thấy Thương Lạc đang vẫy tay gọi, hiệu cho họ mau tới.

Hai rảo bước định nhanh hơn thì phía bỗng vang lên tiếng động.

Giản An Đình đầu , lập tức nhíu mày: "Kim Đường? Sao trông hừng hực sát khí thế , là nhắm đấy chứ?"

Vu Quảng Lăng hoảng hốt, phía , lo lắng : "Ta chạm mặt , nếu tranh cãi cửa Lạc Đường thì càng khó coi hơn."

Giản An Đình bèn : "Vậy tạm thời lánh một chút để xem đuổi khéo , lát nữa chúng gặp ở đài giảng học."

Nói , ngược phía ngoài kho sách, hiệu cho Vu Quảng Lăng .

Vu Quảng Lăng thừa nếu Kim Đường đến gây sự thì đám tùy tùng của chắc chắn cũng ở gần đó, mà chạy thì kiểu gì cũng chặn . Vì thế cứ theo lời Giản An Đình, tạm thời tìm chỗ trốn là thỏa đáng nhất.

Nhìn quanh bốn phía, xung quanh kho sách bằng phẳng trống trải, chẳng chỗ nào nấp , mặt chỉ bốn tòa kho sách cao sừng sững.

Quốc T.ử Giám là học phủ cao nhất Đại Đường, đương nhiên lưu trữ cực nhiều sách vở. Kho sách mở rộng liên tục, đến nay bốn tòa, chia theo "Kinh - Sử - T.ử - Tập", đều là những ngôi nhà lớn tường gạch xanh kiên cố. Bốn tòa nhà lớn xếp thành hình chữ "Điền", ở giữa lối hẹp, miễn cưỡng đủ cho lách qua.

Lúc do mưa lớn liên miên, trong lối chắc chắn ngập đầy nước, nhưng Vu Quảng Lăng cũng chẳng còn cách nào khác, chần chừ một chút chạy tọt trong lối hẹp đó.

Trong Lạc Đường đông như nêm, ai nấy đều đang chờ đợi Thái Nhạc Thừa Tiết Tích Dương.

Thương Lạc dựa lan can xuống chỗ bọn Vu Quảng Lăng, huých tay Thiên Đăng đang mặc nam trang bên cạnh: "Đến đến ! Đệ bảo là trong Quốc T.ử Giám bọn đồng môn tương tương ái, đ.á.n.h mà!"

Thiên Đăng chỉnh bộ nam trang , vẫn còn chút quen. Chưa kịp trả lời thì vỗ vai Thương Lạc, sang Thiên Đăng: "Thương Lạc, bên cạnh là ai thế?"

Thương Lạc buột miệng bịa chuyện: "Biểu ca của , hôm nay ở đây náo nhiệt nên kéo đến giải sầu."

Thiên Đăng sợ mở miệng sẽ nhận nên đương nhiên bắt chuyện với họ, chỉ khẽ gật đầu mặt .

Nàng đang chịu tang ở nhà, cơ bản là bế quan tỏa cảng, chỉ chép kinh cầu phúc cho . Nay kinh sách trong phủ chép hết, cô cô Huyền Cơ suốt ngày giục nàng ngoài cho khuây khỏa, nàng mới đến Quốc T.ử Giám mượn vài cuốn đạo kinh, ai ngờ Thương Lạc lôi đến đây.

Nam trang giấu dung mạo thanh tú của nàng, dù nhưng vẫn toát lên phong thái thoát tục. Mọi tuy thấy thái độ nàng xa cách nên dám bắt chuyện nhiều, nhưng vẫn kìm len lén thêm vài .

Thương Lạc sợ lộ tẩy phận của nàng, vội vàng kéo Thiên Đăng định tránh , đám học trò chặn hỏi: "Thương tiểu , giờ đang ở phủ Xương Hóa Vương, thế chẳng đều chạm mặt Tiết Nhạc Thừa ?"

Thương Lạc đắc ý: "Đương nhiên ! Các gặp Tiết Nhạc Thừa thì chen chúc ở đây, thì khác, thể chạy sang phòng đàn sáo bất cứ lúc nào."

Đối phương nháy mắt trêu chọc: "Bọn Tiết Nhạc Thừa phong lưu nức tiếng Trường An, tình trường khiến bao mỹ nhân nhớ mãi quên. Muốn Huyện chủ mê mệt chẳng dễ như trở bàn tay ? Cái thằng nhóc con như , với cả đám nữa, là đối thủ của ngài ?"

Thiên Đăng nhếch mép, dựa cột như .

Thương Lạc liếc trộm sắc mặt Thiên Đăng, thấy nàng nổi giận mới đáp trả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-han-mon.html.]

Lại đám học trò khác thì thầm hỏi đầy vẻ bí hiểm: "Thương tiểu , hỏi thăm chút, Vu Quảng Lăng sắp 'lên ngôi' hả? Hèn chi Kim Đường tức nổ phổi, tối qua còn say bí tỉ ở quán rượu đối diện kìa!"

"Đệ tiết lộ cho bọn chút , Huyện chủ trông thế nào? Làm cho bao nhiêu đàn ông mê mệt, chui hậu viện chờ đợi mòn mỏi thế , chắc thủ đoạn cao siêu lắm nhỉ?"

"Các ... các bậy bạ!" Thương Lạc xù lông nhím, trừng mắt đám học trò , giận dữ quát: “Huyện chủ nàng ở tiền viện, bức tường cao ngất ngăn cách, bao giờ hậu viện cả! Nàng thu nhận chúng đều xuất phát từ lòng . Chúng quang minh chính đại, lũ các tâm địa đen tối, khua môi múa mép cái gì hả!"

"Được , Huyện chủ nhà nhất." Thấy mặt đỏ bừng vì tức, đám học trò cũng trêu nữa, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của ồ giải tán.

Thương Lạc giận dỗi một lúc mới xuống phía kho sách.

"Ủa? Quảng Lăng ca ?" Thương Lạc nãy còn thấy tới, chỉ lơ là một chút mà thấy , khỏi ngạc nhiên.

Thiên Đăng cúi xuống về phía kho sách, quả nhiên thấy bóng dáng Vu Quảng Lăng, chỉ thấy Giản An Đình đang dáo dác dọc đường như đang tìm , từ từ về phía bên .

Thương Lạc dựa lan can xuống, chút do dự: "Huyện chủ, thực sự chọn Quảng Lăng ca hả?"

Thiên Đăng thản nhiên đáp: "Bây giờ chuyện còn quá sớm. Trong cung tuy ý đó, nhưng chịu tang ba năm, chuyện còn khó lắm."

"Dù cũng về nhà ăn đòn , Huyện chủ đừng đuổi nhé." Thương Lạc túm lấy tay áo nàng, bĩu môi .

Thiên Đăng mỉm : "Không nhanh thế , về thì cứ ở , đợi cha về sẽ giúp bàn bạc với ông ."

Thương Lạc sướng rơn, nghĩ ngợi một chút buồn rầu: "Haizzz, Quảng Lăng ca là , nhưng... vẫn vui lắm nếu một độc chiếm Huyện chủ."

Thiên Đăng gật đầu, trong lòng cũng tán thành. Vu Quảng Lăng là một .

... phù hợp với nàng ?

Mẹ nàng lúc còn sống chắc hẳn hài lòng về . Một trẻ tuổi khiêm tốn cầu tiến, tài học, sẽ tiền đồ; gia thế, đường quan lộ dựa phủ Xương Hóa Vương.

Hắn trầm lặng yên tĩnh, dịu dàng hòa nhã, bụng đầy sách thánh hiền, sẽ chuyện gì xa.

thử tưởng tượng cảnh cùng chung sống trọn đời, cùng nuôi dạy con cái, Thiên Đăng khỏi thở dài...

Hắn chẳng điểm gì cả.

Chỉ là nếu nàng chỉ vì nửa đời yên mà tìm một đàn ông thì nàng vẫn cảm thấy cảnh nhận nuôi một đứa em trai thanh đăng cổ phật, truyền thụ cho nó thương pháp Bạch gia còn khiến nàng cảm thấy yên lòng và thiết thực hơn.

Rốt cuộc... nàng ám chỉ lúc lâm chung là ai trong họ đây?

Tiếng bước chân vang lên, Giản An Đình một lên đài giảng học.

Thương Lạc bên cạnh , ngạc nhiên hỏi: "Giản đại ca, Quảng Lăng ca ?"

Vẻ mặt Giản An Đình còn ngạc nhiên hơn : "Quảng Lăng đến mà? Vừa nãy thấy Kim Đường tới phía nên ở chặn , bảo Quảng Lăng ."

Thương Lạc nhíu mày: "Kim đại ca cũng đến đây."

" thế, tưởng về phía , kết quả thấy, thật quái lạ." Giản An Đình đoạn, ngẩng lên thấy Thiên Đăng, cảm giác quen quen.

Nhìn kỹ khuôn mặt thanh tú của nàng, ánh mắt dừng ở vết sẹo ngang lông mày , mới giật nhận đó là Huyện chủ Linh Lăng, vội vàng hành lễ với nàng.

Lúc lầu đông nghịt, Tiết Tích Dương cuối cùng cũng xuất hiện trong vòng vây của Tế tửu và các Tiến sĩ.

Giữa một đám lão học giả mặc áo xanh áo lam, chỉ Tiết Tích Dương diện một bộ áo cổ tròn màu hoa sen mà thường dám mặc, áo thêu kín hoa văn ngũ sắc yến hót bướm lượn, lưng thắt dải lụa màu t.ử đinh hương. Màu sắc tươi sáng rực rỡ càng tôn lên vẻ phong lưu trác tuyệt của .

Thiên Đăng thầm chê bai: Đẹp thì đấy, nhưng thế thì lả lơi quá... Trông giống giảng bài, mà giống "xòe đuôi" khoe mẽ hơn.

 

Loading...