THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Mầm Tai Họa

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:26:36
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lười đôi co với Minh Thứu, khi tiễn , Thôi Phù Phong trầm ngâm giây lát chuyển hướng về phía nơi ở của Kỷ Lân Du.

Năm xưa, nhiều binh lính trướng Xương Hóa Vương chiêu mộ từ Khâu Từ hoặc vùng Tây Bắc. Sau bao năm nam chinh bắc chiến, gia nhập quân đội ở Trường An, đóng quân định cư ở Trung Nguyên. Lần họ theo Thiên Đăng về Tây, thì về thăm quê, thì giải giáp về vườn, và Kỷ Lân Du là chịu trách nhiệm sắp xếp việc .

Mấy ngày nay Kỷ Lân Du bận tối tăm mặt mũi lo việc tìm kiếm , an cư lạc nghiệp, khen thưởng quân công cho các lão binh. Thấy Thôi Phù Phong tới, như trút gánh nặng, vội vàng đẩy đống văn thư cao như núi sang cho đám thư , dậy kéo Thôi Phù Phong phòng trong.

"Thôi Thiếu khanh, thông thạo việc, giúp xem thế nào đơn giản hóa mấy thủ tục , giải quyết nhanh gọn đám việc với? Ta đến Khâu Từ là chôn chân ở đây luôn, cùng Huyện chủ ngắm cảnh cố quốc chút cũng chẳng cơ hội!"

"Huynh cũng nhàn nhã gớm nhỉ. xem mắt, Huyện chủ e là thể ngắm cảnh cố quốc ." Thôi Phù Phong thản nhiên đáp: “Nàng hiện giờ khỏi vương cung ."

"Hả?" Kỷ Lân Du ngạc nhiên tột độ.

Thôi Phù Phong kể vắn tắt đầu đuôi câu chuyện Bắc Vương hại, hung khí là Thanh Liên Lưu Ly, một trong ba món Thánh khí Trấn quốc, và Huyện chủ tình nghi nên giam lỏng trong cung. Kỷ Lân Du xong kinh ngạc giận dữ.

"Vô lý! Huyện chủ mang đầy nhiệt huyết, lặn lội ngàn dặm về cố quốc, rốt cuộc là kẻ nào hại nàng như ? Ta băm vằm tên hung thủ đó muôn mảnh!"

Dù phòng trong ai, Thôi Phù Phong vẫn hạ giọng: “Việc ẩn tình khác. Bắc Vương hẹn Huyện chủ gặp mặt ở vườn ngự uyển Khâu Từ là do ông ngẫu nhiên đề xuất trong Linh điện. Chắc còn nhớ tình hình lúc đó, những ở gần thấy thời gian và địa điểm hẹn gặp chỉ chúng và vài nhân vật quan trọng trong vương tộc..."

Lời còn dứt, Kỷ Lân Du đập bàn dậy: “Cho nên kẻ hãm hại Huyện chủ là vương tộc Khâu Từ?"

Thôi Phù Phong hiệu cho cẩn trọng lời : “Không suy đoán bừa bãi. Vương tộc Khâu Từ và Huyện chủ là m.á.u mủ ruột rà, Bắc Vương ruột của Quốc chủ, ai dám vì vu oan cho Huyện chủ mà tay với ruột của Quốc chủ?"

Kỷ Lân Du bĩu môi, thầm nghĩ lăn lộn chốn quan trường bao năm, nhớ Thái Tông bản triều cũng g.i.ế.c g.i.ế.c mới lên ngôi hoàng đế? Chuyện tương tàn, m.á.u mủ g.i.ế.c nhiều kể xiết, chẳng lẽ Khâu Từ thì ?

"Chẳng xa, Xương Hóa Vương năm xưa chẳng cũng vì bức hại, một một trốn sang Đại Đường, từ một tên lính quèn mà đ.á.n.h lên ? Mẫu phi của ngài còn vì cứu ngài mà bỏ mạng." Kỷ Lân Du lầm bầm: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột con đào hang. Năm xưa cha bức hại Xương Hóa Vương, nay con trai chừng cũng diễn trò đấy!"

"Kỷ Lục sự cẩn trọng lời ." Thôi Phù Phong nhạt giọng nhắc nhở.

Kỷ Lân Du thấy giọng điệu bình thản, cũng phản bác nữa, dứt khoát hỏi: “Vậy Huyện chủ giờ ? Người Khâu Từ gì nàng ?"

"Huyện chủ tạm thời giam lỏng trong vương cung, thể tự rửa sạch oan khuất, chỉ thể chờ chúng giải cứu. vụ việc quả thực quá mức quỷ dị, hiện tại cả nghi phạm lẫn thời cơ gây án đều manh mối, thấy nhất thời khó mà đưa nàng ."

"Mấy cái chuyện phá án mù tịt. Theo , chi bằng cứ xông thẳng cung cướp Huyện chủ cho xong! Dù thấy phòng vệ của vương cung Khâu Từ cũng thường thôi. Hơn nữa đám lão binh về đây đều thiện chiến dũng mãnh, trung thành tuyệt đối với phủ Xương Hóa Vương. Chưa kể, ít tướng sĩ trong quân đội Khâu Từ là do Lão Vương gia và Thế t.ử năm xưa bồi dưỡng ở Đô hộ phủ, dựa chút tình hương hỏa cứu Huyện chủ , chắc chắn việc khó."

"Huyện chủ ngoài khó, nhưng nếu là trực tiếp trở mặt với Khâu Từ. Huyện chủ đến là để hộ tống linh cha ông về quê, nếu Lão Vương gia và Thế t.ử linh thiêng, e là suối vàng cũng yên lòng." Thôi Phù Phong thở dài: “ quen tướng sĩ trong quân Khâu Từ, cứ nhờ họ ngóng thêm, chúng luôn để mắt đến động tĩnh của Khâu Từ, nhất định bảo vệ sự an của Huyện chủ."

Kỷ Lân Du vỗ ngực: “Yên tâm, việc cứ để lo!"

Chia tay Kỷ Lân Du, Thôi Phù Phong bước khỏi doanh trại, ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm bao la, suy tính xem nên bắt đầu điều tra hành tung và các mối quan hệ của Bắc Vương từ .

Bên tai văng vẳng tiếng nhạc u uất như như . Âm sắc thê lương trầm thấp, luyến láy rung động là tiếng kèn tất lật độc đáo của Khâu Từ.

Thôi Phù Phong trầm ngâm theo tiếng nhạc, thấy bên giếng ngoài phủ đô hộ, tán lá sung to bản, Tiết Tích Dương đang cầm chiếc kèn tất lật, thổi một khúc nhạc Khâu Từ mênh mang.

Thần sắc y bình thản, đôi mắt khép hờ để lộ chút cảm xúc nào.

tiếng rung như sóng nước trong điệu nhạc khiến Thôi Phù Phong khẽ nheo mắt suy tư.

Y hẳn là chuyện của Huyện chủ, nhưng như những khác chạy tới hỏi han tình hình. Là vì thực y nhiều hơn bất kỳ ai chăng?

cuối cùng, Thôi Phù Phong chỉ lẳng lặng hết khúc Tô Mạc Già của y, mở lời cũng chẳng bước tới, rời .

Thiên Đăng và Đồi Mồi sắp xếp ở một góc hẻo lánh trong vương cung, tường cao vây kín.

Nàng tuy cuốn vụ án Bắc Vương, nhưng dù cũng bằng chứng xác thực, hơn nữa là Huyện chủ Đại Đường, là huyết mạch duy nhất của Xương Hóa Vương mà Khâu Từ tự hào, nên hầu hạ đều cung kính khách khí, cơm nước đưa tới cũng hề qua loa.

Chỉ là cái cảm giác giam lỏng, chỉ chờ đợi kết quả khiến nàng sống một ngày bằng cả năm, trong lòng như tảng đá đè nặng.

Nàng Thôi Phù Phong nhất định sẽ nhanh chóng điều tra bên ngoài, cố gắng đưa sự thật ánh sáng sớm nhất thể. Còn nàng ở trong tịnh thất cũng lặp lặp việc suy diễn hiện trường lúc Nhị vương thúc gặp nạn.

Rốt cuộc là ai cơ hội, cách nào trộm ba món Thánh khí Trấn quốc ngay mắt nàng trong Linh điện?

Nàng khẳng định chắc chắn bản bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào đêm qua, càng thể ai lẻn ngay mí mắt nàng mà lấy ba món bảo vật tỏa sáng rực rỡ .

sự việc quái đản cứ thế xảy .

Trong lúc nàng thức trắng đêm cầu phúc cho cha ông, ngay bên cạnh nàng, kẻ trộm những thứ quan trọng đến thế, mà cả nàng và Đồi Mồi đều .

Trước sự thật hoang đường khó tin , suy đoán của Quốc sư về việc nàng câu kết với ngoài trộm thánh khí, trở thành lời giải thích hợp lý duy nhất.

Trong dòng suy nghĩ triền miên lối thoát, nàng chỉ thấy đầu óc căng lên, choáng váng.

Day day thái dương đang giật liên hồi, nàng bước đến bên cửa sổ, bầu trời Khâu Từ qua bức tường cao, hít sâu một , hy vọng bản thể bình tĩnh hơn, đầu óc minh mẫn hơn.

Khâu Từ khô nóng, bầu trời dường như cao và xanh thẳm hơn Đại Đường.

Ngay bầu trời xanh ngắt , vọng tiếng cung nhân Khâu Từ ngâm nga thơ Đại Đường...

"Ngã hữu sở niệm nhân, cách tại viễn viễn hương.

Ngã hữu sở cảm sự, kết tại thâm thâm trường..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-mam-tai-hoa.html.]

(Ta thương nhớ, cách trở nơi viễn xứ.

Ta nỗi niềm riêng, thắt tận đáy lòng...

Thơ Bạch Cư Dị)

Những vần thơ do ở cách xa ngàn dặm vạn dặm nên, lưu truyền tại đất nước biên viễn ngưỡng mộ văn hóa Đại Đường , khiến Thiên Đăng nhất thời hoảng hốt.

Người thương nhớ... Người nàng thương nhớ trong lòng...

Nếu đó ở đây, liệu nhạy bén nhận nhiều điều hơn ? Ít nhất khi kiểm tra t.h.i t.h.ể Bắc Vương, liệu tìm manh mối mà khác bỏ qua?

Trong vô thức, nàng lẩm bẩm thành tiếng: “Lăng Thiên Thủy..."

Bốn bề tĩnh lặng, cơn gió trưa nóng bỏng của Khâu Từ lướt qua gò má nàng. Người trong lòng biệt vô âm tín, nỗi sầu trong ruột càng thêm chất chồng.

Đồi Mồi bên cạnh thấy tiếng nàng lẩm bẩm, sững một chút phần bực bội : “Huyện chủ còn nhớ thương ! Cái tên Lăng Tư giai đó, ngày thường trông thì đạo mạo chính khí, kết quả những g.i.ế.c còn chứng giả, thậm chí vu oan cho Kỷ Lục sự! Sau chỉ đuổi khỏi Trường An là nhờ Huyện chủ dốc hết sức bảo vệ, nhẫn tâm tuyệt tình, bỏ biệt tăm biệt tích luôn!"

"Đừng nữa. Mỗi một lựa chọn, cũng nỗi khổ bất đắc dĩ của ." Thiên Đăng lắc đầu, hiệu cho nàng đừng nhắc chuyện nữa: “Có thể chúng đều sai, chỉ là con đường của chúng thể cùng ."

Đồi Mồi khuôn mặt ảm đạm của nàng, thở dài, ngẫm nghĩ một chút : “ mà may là giờ Huyện chủ ở bên Thôi Thiếu khanh . Dù trong kinh đồn đại Thôi Thiếu khanh lạnh lùng tuyệt tình, nhưng suốt dọc đường , tình ý ngài dành cho Huyện chủ chúng em đều thấy rõ. Quả thực là một lang quân tinh tế chu đáo, chê !"

Nghĩ đến Thôi Phù Phong, Thiên Đăng cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tình cảnh đang đối mặt cũng bớt phần hiểm nghèo.

" dù thế nào nữa, cũng nhận lời hứa trịnh trọng nhất thế gian, quyết tâm đồng hành, cần vương vấn xưa nữa."

"Huyện chủ nghĩ như nhất!" Đồi Mồi tít mắt.

Thiên Đăng tựa cửa sổ, tiếng hát xa xa, chống cằm trong gió nóng, thi thoảng nghiêng đầu những tán lá rậm rạp gió thổi cuộn lên bên cạnh.

Dưới bóng cây đung đưa, dường như một bóng thấp thoáng, khiến tim nàng chợt thót lên.

Không là bóng cây bóng đá đan xen , hiểu lờ mờ hiện dáng vẻ cao lớn lẫm liệt, trùng khớp một cách kỳ lạ với trong tim nàng.

Ở nơi cách xa Trường An và Bắc Đình , khi nàng giam cầm trong vương cung đất khách, liệu trong tim nàng như ảo ảnh, đang âm thầm dõi theo nàng trong bóng tối chăng?

Suy đoán phi lý khiến nàng cảm thấy thật hoang đường.

Nên nàng cũng kỹ cái bóng đó để xác nhận, cứ coi như là hoa mắt nhầm.

Nàng tựa cửa sổ lặng một hồi, bóng đen sân chỉ cách gang tấc nhưng từng gần.

Ta thương nhớ, cách trở nơi viễn xứ.

Người đó chính tay nàng đuổi khỏi cuộc đời , và nàng cũng chọn đồng hành.

Từ nay về dù họ ở nơi , cũng là cách trở ngàn dặm, như Sâm và Thương chẳng bao giờ gặp gỡ.

"Huyện chủ tỷ tỷ..."

Đang lúc thất thần, bên tai vang lên tiếng gọi rụt rè. Nàng ngẩng đầu , là Bạch Chiêu Tô.

Cô bé ôm một cái bọc lá, lén lút từ cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn chút m.á.u nay tràn đầy vẻ căng thẳng xen lẫn vui mừng.

"Vương nữ tới đây?"

Thiên Đăng liếc cái cây sân.

Trong bóng cây lay động gió, còn dấu vết như ảo giác nữa.

Bạch Chiêu Tô chạy đến cửa sổ, kiễng chân hết cỡ, đưa một vốc quả mơ đến mặt nàng: “Huyện chủ tỷ tỷ, đây là ma ma tỷ ở trong cung, nhờ mang . Bà bảo đây là hạnh trắng trong vườn nhà bà , hái những quả ngọt nhất biếu tỷ."

Thiên Đăng "ma ma" mà cô bé nhắc đến là nhũ mẫu cô bé kể. Tuy chỉ là một vốc hạnh, nhưng khi nàng gặp rắc rối thế mà vẫn nhớ đến, cũng cảm thấy an ủi.

ăn lắm, nàng vẫn cúi xuống cầm hai quả, bóc lớp vỏ chín mềm, nếm thử một miếng, quả nhiên hương vị thơm ngọt, mọng nước.

Thiên Đăng khỏi khen ngợi: “Hạnh ngon thế , ở Trung Nguyên hiếm thấy lắm... Ừ, nhưng mà hạnh Hưởng Linh ở Mẫn Trì cũng tệ."

Nhắc đến mơ Hưởng Linh, nàng vô thức khựng , trong lòng chợt thoáng qua bóng dáng thanh tao như hạc của Yến Bồng Lai.

Nàng khỏi ảm đạm, nghĩ đến cả nhà vì mấy quả hạnh mà vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian .

thực thứ thực sự cướp cuộc đời họ cũng chẳng là mấy quả hạnh đó.

Là những kẻ quyền thế cậy mạnh cướp đoạt. Người của Yến Bồng Lai, phận của , lý tưởng niềm tin và ước mơ từng ấp ủ, tất cả đều tước đoạt sạch trơn.

Nàng lặng lẽ c.ắ.n quả hạnh, bỗng nhiên nghĩ, còn Nhị vương thúc thì ?

Cái c.h.ế.t của ông là do đấu đá quyền lực, là âm mưu nào khác?

Còn bản nàng? Bị cuốn việc là do kẻ cố tình hãm hại, nàng chỉ đơn thuần là xui xẻo, vô tình trở thành kẻ thế mạng đen đủi?

 

Loading...