THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Quà Mừng (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:49
Lượt xem: 159

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Thiên Thủy chủ động đổi chủ đề, lên tiếng : "Hôm nay là sinh nhật Huyện chủ, tiên chúc mừng thọ tinh . Lần đường hành quân, tìm một dây mây hình dáng , bèn giao cho thợ chế tác , tặng Huyện chủ quà sinh nhật."

Vừa , lấy chiếc hộp mang theo, mở đưa đến mặt nàng: "Tuy là trang sức, nhưng vàng ngọc quý giá gì, nếu Huyện chủ thích thì thể đeo chơi."

Bên trong quả nhiên là hai sợi dây mây màu ngà to cỡ ngón tay út, vốn mọc quấn quanh cây nên hình dạng xoắn ốc như một đôi vòng tay quấn. Nay bóc vỏ, mài nhẵn bóng loáng, chỉ khắc hoa văn hoa sen ở đầu và đuôi, cổ kính và trầm .

Thấy tặng thứ , xem xong đều thầm, bụng bảo kẻ thô lỗ trong quân ngũ quả nhiên hiểu phụ nữ, Huyện chủ dùng loại trang sức chứ.

Chỉ riêng Thiên Đăng khi cầm đôi vòng tay lên thì cảm thấy trọng lượng bình thường. Nàng liếc Lăng Thiên Thủy, thấy khẽ gật đầu, bèn cầm lên đeo tay.

Dây mây màu ngà quấn quanh cánh tay thon thả của nàng, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, bắt mắt.

Thiên Đăng kéo tay áo che ánh mắt của , ngón tay âm thầm lướt qua hoa văn hoa sen, tìm thấy một khe hở cực nhỏ bên , khẽ tách .

Một sự sáng lạnh lẽo ẩn trong lõi mây lập tức lóe lên, xanh biếc như làn nước.

Hóa đây là hai lưỡi d.a.o thép Bách Luyện mỏng tang, trải qua ngàn vạn luyện đập rèn nên độ dẻo cực cao, đủ để cuộn tròn nhét trong sợi dây mây rỗng ruột, ngụy trang thành một đôi vòng tay tầm thường. khi rút , chúng là một đôi lợi kiếm thẳng tắp sắc bén.

Thiên Đăng ước lượng chiều dài của chiếc vòng khi kéo thẳng, thấy khác biệt mấy so với cây đoản mâu tổ phụ từng dùng, thích hợp để nàng thi triển thương pháp gia truyền.

Trên lưỡi d.a.o Bách Luyện thậm chí còn xẻ ba rãnh máu, rõ ràng là vũ khí g.i.ế.c sắc bén vô cùng.

Nhận món quà như trong ngày sinh nhật, Thiên Đăng giật . Nàng ngước Lăng Thiên Thủy, chỉ thản nhiên hỏi: "Vừa ?"

"Rất , đa tạ Lăng lang quân nhọc lòng."

Hắn là thực sự từng thấy m.á.u nơi sa trường, một nữ t.ử vây hãm giữa chốn phồn hoa gấm vóc Trường An như nàng, cả đời cũng chẳng cơ hội dùng đến thứ .

Thiên Đăng nghĩ thầm, nhưng giữa lúc việc quân bộn bề mà vẫn nhớ đến nàng, đường hành quân còn vì nàng mà bẻ một đoạn dây mây, âu cũng là lòng.

"Thiên Thủy ca tặng vòng tay, tặng cái ." Thương Lạc nhanh nhảu nối gót , móc từ trong n.g.ự.c một miếng ngọc bội chu sa, đưa đến mặt Thiên Đăng: “Huyện chủ, trốn khỏi nhà, mang theo đồ gì quý giá, may mà mang theo cái ."

Miếng ngọc chu sa to bằng nửa lòng bàn tay, đỏ thắm như máu, chạm khắc thành hình chim Chu Tước đang dang cánh.

"Chu sa thể trừ tà tránh tai, Huyện chủ mang bên nhất định sẽ vạn sự thuận lợi, tai qua nạn khỏi!"

Thiên Đăng nhận lấy bằng hai tay: "Mượn lời chúc lành của Thương tiểu lang quân, xin nhận."

"Quà chuẩn cho Huyện chủ quý giá như của Thương Lạc." Mạnh Lan Khê bưng từ bên cạnh một chậu lan nhỏ, chậu hoa chỉ to bằng bàn tay, thể đặt gọn trong lòng bàn tay để ngắm. Cây lan trồng trong đó cũng mảnh mai nhỏ nhắn, dáng vẻ vô cùng thanh nhã.

Đang độ trổ hoa, nhụy vàng tỏa hương thơm ngát, Thiên Đăng bưng trong tay ngửi một lúc lâu, chỉ thấy tinh thần sảng khoái.

"Ta tìm khắp các thung lũng quanh Trường An, đến tận Vãng Xuyên mới tìm gốc 'Viễn Sơn Phù Lam' . Huyện chủ thể đặt bàn trong phòng, khi mệt mỏi ngắm nghía một lát, tác dụng thư giãn trợ ngủ."

Thiên Đăng bưng chậu lan mỉm cảm tạ: "Đa tạ tấm lòng của Mạnh lang quân."

"Vậy chút quà mọn của Tích Dương, cũng mong Huyện chủ vui lòng nhận cho." Tiết Tích Dương dâng lên một bức tranh cuộn, đôi mắt phượng quyến rũ nhếch lên tràn đầy ý dịu dàng: “Là một bức tranh nhỏ do vẽ, nếu Huyện chủ yêu thích treo nơi thư phòng, cũng là vinh hạnh của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-qua-mung-1.html.]

"Tài danh của Tiết lang quân lừng lẫy kinh thành, ai cũng cầm kỳ thi họa đều là thượng thừa, bút tích của Tiết lang quân cũng là vinh hạnh của ."

Thiên Đăng mở cuộn tranh tặng .

Trong tranh vẽ cảnh hồ Khúc Giang rực rỡ sắc xuân. Dưới rặng liễu, sóng nước, năm cưỡi ngựa đang du xuân đạp thanh giữa muôn hoa khoe sắc.

Gương mặt của gia đình năm ngòi bút diệu kỳ của Tiết Tích Dương hiện lên sống động như thật.

Người cưỡi ngựa đầu dẫn dắt cả nhà là Xương Hóa Vương, theo sát phía ghìm cương ngoái đầy quan tâm là Xương Hóa Vương phi. Thế t.ử tay dắt dây cương con ngựa nhỏ phía , lưng ngựa là Thiên Đăng chừng mười tuổi, đang ôm cổ ngựa ngửa đầu hồn nhiên rạng rỡ với . Còn Kỷ Quốc phu nhân bên cạnh thì cẩn thận giơ tay che chắn cho con gái, sợ nàng ngã.

Nhìn những thuộc và cảnh sắc quen thuộc , mắt Thiên Đăng đỏ hoe. Nàng ngước sang bờ đối diện, so sánh với cảnh trong tranh, giọng nghẹn ngào: "Đây là... cảnh tượng cả nhà chơi ở đây bảy năm ."

"Phải, khi đó mới đến Trường An, cũng đến hồ Khúc Giang chơi, tình cờ gặp gia đình Huyện chủ." Tiết Tích Dương giọng êm ái, trong mắt cũng đượm vẻ cảm thương hoài niệm: “Ta mồ côi từ nhỏ, rời xa quê hương hồi trẻ, nên khi thấy cảnh gia đình Huyện chủ hòa thuận vui vẻ, vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, thể quên khoảnh khắc hạnh phúc ấm áp ."

Thiên Đăng cuộn bức tranh , ôm lòng, khẽ : "Đa tạ Tiết lang quân, sẽ treo nó ở thư phòng, ngày ngày ngắm ."

Thấy Thiên Đăng thần sắc ảm đạm, bức tranh trong tay nàng, nhất thời đều im lặng.

"Thế sự phù vân, khuất, Huyện chủ nên về phía , đường đời còn rộng thênh thang." Cuối cùng Yến Bồng Lai phá vỡ sự im lặng, mở một tay nải vải đen mềm mại tay để lộ một chiếc bồ đoàn hoa sen trăm mảnh.

"Đây là những mảnh vải xin từ cà sa của các cao tăng ở các chùa lớn trong kinh thành, khâu thành bồ đoàn bách nạp, mang theo trăm ngàn niệm lực từ bi. Nghe Huyện chủ thường xuyên mất ngủ, bồ đoàn xin tặng Huyện chủ. Khi nào tâm trạng bất , nàng thể tĩnh tọa, sẽ ích."

Khóe miệng giật giật, đều thấy cạn lời.

Huyện chủ đương độ thanh xuân phơi phới, sinh nhật mười bảy tuổi mà tặng nàng cái bồ đoàn thiền, khuyên nàng cũng thanh tâm quả d.ụ.c thiền niệm kinh giống ?

Quả nhiên chẳng ai đoán trong đầu vị lang quân tu tiên nghĩ cái gì.

"Ha ha, món quà của Yến lang quân, quả thực là độc đáo mới lạ." Kỷ Lân Du gượng hai tiếng, phá vỡ bầu khí ngượng ngập.

Chỉ Mạnh Lan Khê lộ vẻ ngạc nhiên, thốt lên một tiếng "Ồ", vẻ mặt đăm chiêu nhưng rốt cuộc gì.

Thiên Đăng nhận lấy bồ đoàn, thấy những miếng vải vụn chỉ to hơn móng tay một chút khâu bằng những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, phối màu đậm nhạt cũ mới thành hình đóa hoa sen đang nở rộ, vô cùng tinh xảo, càng khiến nàng chú ý.

Trong lòng nàng khẽ động, bồ đoàn vị thần tiên lang quân phiêu diêu thoát tục, dường như ăn khói lửa nhân gian mặt, khẽ hỏi: "Cái ... là do Yến lang quân tự tay khâu ?"

Yến Bồng Lai vốn luôn để tâm trí mây, khoảnh khắc ánh mắt chạm với nàng, mặt dường như thoáng qua vẻ thẹn thùng.

Ngay khi Thiên Đăng tưởng nhầm, nhanh chóng mặt , cụp mắt đáp: "Hồi nhỏ từng giúp việc kim chỉ, giờ lục nghề ."

Mọi từ chiếc mũ ngọc trắng đầu xuống đôi giày vải dính bùn đất, đến tà áo sạch sẽ vương hạt bụi, đều cảm thấy thể tin nổi.

Vị lang quân sạch sẽ trong suốt như ngọc trắng tì vết chịu cầm kim chỉ khâu chiếc bồ đoàn phức tạp như vì Huyện chủ.

Thiên Đăng chân thành cảm tạ: "Chiếc bồ đoàn tinh xảo thế , đủ thấy tấm lòng của Yến lang quân. Ta... khi nào buồn sẽ dùng thử."

 

Loading...