THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Tình Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:55
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành giếng.

Hai chữ Đồi Mồi hiểu gì, chỉ thuận miệng thuật , nhưng lọt tai Thiên Đăng và Thôi Phù Phong chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.

Thôi Phù Phong sang Thiên Đăng, thấy hàng mi nàng run rẩy, dường như thấy tiếng Thời Cảnh Ninh lúc c.h.ế.t t.h.ả.m thiết, dốc cạn chút sức lực cuối cùng, phun bọt m.á.u để với nàng hai chữ .

Sau đó, họ âm thầm phái đến xem xét tất cả các giếng nước trong ngoài thành Trường An hòng tìm bí mật về "Thành giếng", nhưng đều công cốc.

Vậy mà bây giờ, một vị lang quân nào đó trong phủ của nàng đang câu kết với loạn binh để tìm kiếm manh mối Thời Cảnh Ninh để .

Đồi Mồi cũng cuống quýt : "Huyện chủ, đám loạn quân trốn trong núi, là đối tượng triều đình đang truy nã, trang viên đây còn từng giúp quan binh vây bắt mấy . Giờ nếu để kẻ trong Vương phủ cấu kết với binh phỉ, mà đám binh phỉ còn là lính cũ trướng Lão Vương gia, lỡ liên lụy đến Huyện chủ thì ? Hơn nữa, nô tỳ cảm thấy cái c.h.ế.t của cha nô tỳ khi liên quan đến đám và kẻ giấu mặt trong phủ!"

"Ngươi yên tâm, chuyện nhất định sẽ xử lý thỏa đáng."

Hỏi rõ nơi ẩn náu của đám loạn binh, Thiên Đăng dặn dò Đồi Mồi và A Trung tuyệt đối giữ bí mật, đó lập tức nam trang, bôi quệt ít phấn nâu lên mặt ngụy trang, chuẩn đến ngôi miếu hoang .

Thôi Phù Phong quan sát bộ dạng của nàng, khẽ nhíu mày: "Trong núi sâu rừng thẳm, binh phỉ tàn độc, Huyện chủ hà cớ gì mạo hiểm ? Để dẫn vài ."

"Việc nội tình phức tạp, liên quan đến cái c.h.ế.t của Phúc bá, Thời Cảnh Ninh, thậm chí cả , yên tâm giao cho khác?" Thiên Đăng rảo bước nhanh ngoài: “Việc cấp bách bây giờ là hội họp với Lăng Thiên Thủy , tránh để tay quá nhanh, g.i.ế.c sạch bọn chúng thì manh mối khó khăn lắm mới đứt đoạn mất."

cứng như nhưng ngọc cành vàng thể tùy tiện mái hiên sắp đổ, lúc khỏi trang, Thiên Đăng vẫn thoáng chút do dự xem nên mang theo vài hộ vệ để đảm bảo an .

lúc đó, từ hướng chếch bên một con ngựa lao thẳng về phía trang viên, suýt nữa đ.â.m sầm ngựa của Thiên Đăng.

May mà Thôi Phù Phong phán đoán chuẩn xác, giơ tay kéo mạnh dây cương ngựa của Thiên Đăng. Ngựa của đối phương cũng thuộc hàng thần mã, hai con ngựa lướt sát qua , may mắn xảy va chạm.

"Hôn trướng (Khốn nạn)! Bổn vương t.ử tới đây..." Đối phương mở miệng, cái giọng lơ lớ kỳ quặc ngoại trừ Minh Thứu thì còn ai đây nữa?

Chửi nửa câu, liếc thấy là Thôi Phù Phong, kỹ phía với dáng vẻ thanh tú rõ ràng là Thiên Đăng, Minh Thứu rụt cổ nuốt nửa câu bụng, đổi giọng: "Tiên... Tiên chu (Huyện chủ)? Ta săn gần đây, nàng tới nên qua tìm nàng chơi!"

Thiên Đăng giờ tâm trạng chơi đùa với , đầu ngựa lướt qua: "Ta việc gấp, ngài về ."

Minh Thứu liền thúc ngựa đuổi theo: "Ta cũng , cũng ! Hai ... trai đơn gái chiếc thế !"

Thiên Đăng chút bất lực: "Chúng ngoài thành, thể sẽ gặp nguy hiểm."

Nghe thấy nguy hiểm, Minh Thứu càng phấn khích tợn: "Sợ cái gì! Vì Tiên chu, nguyện... dầu sôi nước lèo cũng từ nan!"

Nàng kịp từ chối thì Thôi Phù Phong gật đầu: "Đã thì cùng , nhưng thể sẽ động thủ đấy."

Minh Thứu mở cờ trong bụng: "Tốt quá, chỉ thích động tay động chân!"

Dựa theo lộ trình Đồi Mồi cung cấp, kết hợp với manh mối Kim Đường đưa , ba phi ngựa núi, men theo bờ ruộng hoang một lúc lâu, cuối cùng tìm thấy ngôi miếu đổ nát ở cuối con đường mòn trong thung lũng nhỏ.

Phía cái cây bên ngoài miếu, một vạt áo màu sắc sặc sỡ thêu chỉ bạc lộ giữa bụi rậm.

Minh Thứu thấy bèn , lén lút áp sát, túm lấy vạt áo lôi tuột Kim Đường đang co ro gốc cây ngoài.

Kim Đường bất ngờ tóm bèn định hét lên, nhưng khi thấy là bọn họ thì vội vàng bịt chặt miệng, nuốt tiếng kêu trong.

Bên cạnh giếng nước nhỏ cạnh miếu, đôi nam nữ đang rửa rau dại động tĩnh liền đầu về phía bụi cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-tinh-cu.html.]

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong vội vàng mỗi tóm một kẻ, ấn đầu họ nấp bụi rậm.

Gã đàn ông vạm vỡ vứt mớ rau dại xuống, cảnh giác nhặt một hòn đá ném về phía .

Tiếng "phành phạch" vang lên, một con chim ngói lớn từ bụi cây phía bay vụt lên, lao thẳng rừng núi phía mất hút.

"Hóa là con súc sinh cánh." Người phụ nữ bên cạnh mặc áo lụa xanh lam, trạc hơn ba mươi tuổi, dung mạo cũng coi là mặn mà, rõ ràng là Thất thẩm Lam Tú Dung của Kim Đường.

bên giếng tiếp tục rửa rau, với gã đàn ông cao lớn: "Lâu nấu nướng, nồi cơm kê hôm qua thế mà sống, hôm nay với lão Hồ kiếm thêm ít củi về nhé."

"Được, nhưng nàng cẩn thận cái tay, vết bỏng hôm còn bong vảy ." Gã đàn ông kéo tay bà , lau khô vạt áo , nhẹ nhàng xoa vết bỏng trong lòng bàn tay đầy vẻ xót xa: “Nàng ở Kim gia sống trong nhung lụa bao năm, giờ theo kẻ nay đây mai đó như , hối hận ?"

"Có gì mà hối hận? Kim gia cho ăn ngon mặc chẳng qua là để nối dõi tông đường cho một c.h.ế.t, trăm năm cũng chỉ để lấp cái mộ trống mà thôi." Lam Tú Dung nắm c.h.ặ.t t.a.y , thản nhiên đáp: “Không , xoay sở ít tiền , đợi giải quyết xong việc ở đây, chúng sẽ đến một nơi ai , mua vài mẫu ruộng, tậu vài hầu, sống những ngày tháng yên , chẳng hơn vạn cái nơi ăn thịt nhả xương như Kim gia ?"

Kim Đường mà mặt đỏ tía tai vì hổ, kìm sang lén quan sát sắc mặt Thiên Đăng.

Thiên Đăng đưa ngón trỏ lên môi, hiệu cho họ im lặng.

Tiếc là Minh Thứu chẳng hiểu thủ thế của nàng, hì hì mở miệng: "Tiên chu cẩn thận nha, Kim gia ăn thịt nhả xương, nguy hiểm lắm đấy!"

Gã đàn ông cực kỳ cảnh giác, thấy động tĩnh bên bèn rút phắt yêu đao, sầm sập bước tới chỗ họ ẩn nấp: "Kẻ nào?"

Kim Đường tức giận, trừng mắt lườm Minh Thứu một cái vùng dậy, chỉ tay Lam Tú Dung quát lớn: "Thất thẩm, nhà đối xử với tệ, bôi nhọ nhà như thế?"

Gã đàn ông sững , sang Lam Tú Dung như hỏi cho lẽ.

"Là cháu trai của cái gã chồng c.h.ế.t yểu của , đầu óc nó bình thường lắm, đến tận đây nhỉ." Lam Tú Dung kéo tay gã đàn ông, lời khiến Kim Đường đau đớn phẫn nộ.

Lúc , mấy tên loạn binh trong miếu thấy tiếng động cũng ùa cả , lăm lăm vũ khí bao vây bụi cây nơi họ ẩn nấp: "Kẻ nào? Quan binh ?"

"Không , , là bạn bè cùng tìm Thất thẩm thôi." Kim Đường lúc cái khó ló cái khôn, đầu óc bỗng nhanh nhạy hẳn lên, vội hiệu cho nhóm Thiên Đăng hiện : “Thất thẩm, thấy ở đây cùng một chỗ với loạn binh, sợ báo quan thì sẽ hại đến nên mới gọi mấy bạn lặng lẽ qua đây tìm."

Mấy tên thấy bọn họ ăn mặc sang trọng, khí độ bất phàm, đến cả con trai của phú hộ giàu nhất Trường An cạnh cũng phần lép vế thì cũng yên tâm đôi chút.

Tuy cái gã ngoại tộc trông vẻ khó xơi, nhưng nụ ngây ngô đần độn của và ánh mắt trong veo của Kim Đường y hệt , khiến bọn chúng cũng trút bỏ phần lớn sự đề phòng.

Lam Tú Dung dựa gã đàn ông, với Kim Đường: "Đừng gọi là Thất thẩm nữa. Dù ngươi dẫn tìm tới đây thì cũng về với ngươi ."

Kim Đường hỏi: " cuỗm hết di sản của Thất thúc , Bảo Bảo ? Người với nó dẫu gì cũng mười năm tình nghĩa con, chỉ vì một gã đàn ông lạ hoắc mà màng đến con trẻ ?"

"Kim Bảo chẳng qua là con thừa tự do tộc các đưa sang, liên quan gì đến ? Kim gia các nối dõi tông đường thì tự mà lo, đừng hòng trói buộc nuôi con tu hú!" Lam Tú Dung lạnh: “Giao dịch giữa Kim gia và Lam gia các thì liên can gì tới ? Ta là bằng xương bằng thịt chứ món hàng của các !"

Kim Đường vốn là con út nuông chiều từ nhỏ, ít va chạm sự đời, mồm mép lanh lợi bằng bà , nhất thời cứng họng đáp trả thế nào.

Hắn hỏi, nếu còn vơ vét tiền bạc của Kim gia, nhà nợ , nhưng mặt Huyện chủ, để ấn tượng về một con buôn tính toán chi li, cuối cùng chỉ há miệng ngẩn .

Bầu khí chìm im lặng, ngượng ngùng.

Thiên Đăng liếc xung quanh, ghé sát thì thầm: "Lăng Thiên Thủy ?"

 

Loading...