THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 93: Giam Cầm

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:59:53
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Bồng Lai khó nhọc mở lời, thần sắc nặng nề.

"Ta nên vì Xương Ấp Quận chúa ép buộc mà tiếp tay hại Thương Lạc... Vốn dĩ, khi Quận chúa phát hiện Thương Lạc nắm giữ manh mối, ả định g.i.ế.c diệt khẩu ngay. thể trơ mắt Thương Lạc c.h.ế.t? Nên mới giấu ở đây, chỉ đợi khi vụ án kết thúc, Xương Ấp Quận chúa lẽ sẽ đòi mạng Thương Lạc nữa... May quá, may là Thương Lạc bây giờ vẫn bình an vô sự, nếu , tội nghiệt của thật quá nặng nề."

Giọng Thương Lạc run run: " Huyện chủ, Bồng Lai ca ... tuy nhốt , nhưng vẫn bón cơm, chăm sóc ..."

Thiên Đăng lắc đầu, ánh mắt chằm chằm Yến Bồng Lai ánh lên tia lạnh lẽo: "Vậy ? Huynh thực sự vì ép buộc nên mới tay với Thương Lạc ư?"

Yến Bồng Lai hạ giọng: "Huyện chủ tin ?"

"Ta nhớ khi tội ác của Xương Ấp Quận chúa phơi bày, lẽ áp giải ngay đến Tông Chính Tự. nằng nặc đòi về phủ để tiêu hủy chứng cứ tội ác tày trời của . Khi Thái t.ử từ chối, hỏi về tung tích Thương Lạc, Xương Ấp Quận chúa ban đầu tỏ vẻ ngơ ngác, nhưng đúng lúc đó bỗng lên tiếng, Thương Lạc nhốt trong mật thất phủ Công chúa. Thế là Xương Ấp Quận chúa thuận nước đẩy thuyền, chớp ngay lấy cơ hội, lấy cớ về thư phòng thả Thương Lạc để thừa cơ bỏ trốn."

Nói đến đây, giọng Thiên Đăng càng thêm lạnh: "Yến lang quân, xem Xương Ấp Quận chúa nhúng tay chuyện của Thương Lạc. Từ đầu đến cuối, giam cầm, di chuyển, và sắp xếp cho lộ diện, chỉ một mà thôi!"

Thương Lạc ngẩn ngơ Yến Bồng Lai, môi mấp máy, cố hết sức nhấc tay lên như chỉ , nhưng chỉ nhấc đầy hai tấc vô lực buông thõng xuống.

Yến Bồng Lai bộ dạng của bé, gương mặt diễm lệ càng thêm t.h.ả.m đạm: "Xin , Tiểu Lạc, hại , chỉ là quá lo sợ, sợ phát hiện những việc sai trái ..."

"Chỉ là việc sai trái thôi ? Huynh thực sự lo sợ ư?" Thiên Đăng nể nang phản bác: “Ta thấy Yến lang quân luôn bình tĩnh, kín kẽ, từng bước đều vô cùng thỏa đáng. Ngay cả miếng ngọc bội Chu Sa của Thương Lạc, cũng thể dùng để thực hiện song song hai kế hoạch, và cả hai đều thành công mỹ mãn."

Nghe Thiên Đăng nhắc đến ngọc bội Chu Sa, Thương Lạc bất giác kêu lên một tiếng "A", khó nhọc sờ soạng bên hông, nhưng chỉ chạm chiếc túi thơm hình mèo rừng mà Thiên Đăng tặng: "Ngọc bội Chu Sa của ... mất ."

" ngọc bội Chu Sa khó xử lý. Nhất là khi Thương Lạc treo mặt nước, nước bốc lên, chu sa gặp ẩm sẽ phai màu, thậm chí tan rã, sẽ vì thế mà phát hiện sự thật. Thế nên Yến lang quân lấy ngọc bội Chu Sa , và dùng nó công cụ quan trọng để sát hại Trịnh Nhiêu An!"

Lời thốt , ồ lên kinh ngạc. Kỷ Lân Du buột miệng: "Binh bộ Lang trung Trịnh Nhiêu An là... là g.i.ế.c ? nhưng cả triều đình đều ông do bất cẩn ngạt thở c.h.ế.t khi xử lý di vật của Cáo Quốc Công chúa mà?"

Yến Bồng Lai khổ lắc đầu: "Huyện chủ, chuyện cả triều đình đều , thể vì từng chuyện với Vương phủ mà đổ hết lên đầu chứ?"

"Yến lang quân, trong vụ án , với , cũng từng giúp . Tốt thế nào, thật khó phân định. Vì thế chuyện ân oán, chỉ chứng cứ và dấu vết. Tâm địa một thể giấu sâu, nhưng những việc , những kết quả để thì tuyệt đối thể che giấu!"

" Huyện chủ g.i.ế.c Trịnh Nhiêu An, chẳng bằng chứng ?" Vẻ mặt Yến Bồng Lai vô tội, thậm chí còn chút ngơ ngác: “Trịnh Lang trung c.h.ế.t do t.a.i n.ạ.n trong thư phòng đóng kín, cửa nẻo then cài, ai . Gia nhân trong nhà, thậm chí cả Thương Biệt Giá đều thể chứng. Còn hôm đó chầu về bèn ở lì trong hậu viện Vương phủ, bước nửa bước. Xin hỏi thể ở hậu viện Vương phủ tại phường Khai Hóa mà g.i.ế.c Trịnh Lang trung trong thư phòng kín mít tại Trịnh trạch ở phường Vụ Bản?"

Chuyện quả thực hoang đường, mặt đều lộ vẻ hoang mang.

Ngay cả Minh Thứu vốn ưa Yến Bồng Lai cũng gãi đầu thắc mắc: " thế, cho dù bay cũng chẳng chui lọt cửa mà?"

"Không, Yến lang quân cần xuất hiện tại hiện trường, càng cần tự tay. Chỉ cần vài câu bâng quơ là đủ khiến Trịnh Nhiêu An tự tìm đường c.h.ế.t." Thiên Đăng sang cô cô Huyền Cơ: “Cô cô, lão bộc nhà họ Trịnh đến ?"

"Vừa nãy Huyện chủ dặn dò, chúng cho gọi tới ạ.” Cô cô Huyền Cơ vội đáp.

Lão bộc gọi Vương phủ với vẻ thấp thỏm lo âu, thấy Thiên Đăng bèn vội vàng dập đầu bái kiến.

"Miễn lễ. Gọi ngươi đến là hỏi thăm tình hình trong nhà mấy ngày hôm đó. Ta hỏi ngươi, ngày Trịnh Lang trung xảy chuyện, ông mang thứ gì về nhà ?"

Lão bộc vội đáp: "Dạ , hôm đó Lang trung từ nha môn về, tay chẳng mang gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-93-giam-cam.html.]

"Không mang gì cả, cũng gặp gỡ ai. Vậy là Trịnh Lang trung đột nhiên nổi hứng đốt ngọc bội Chu Sa, tình cờ chút khí độc đó xông lên, trùng hợp đóng kín cửa sổ, dẫn đến khí độc thoát nên qua đời?"

Lão bộc lau nước mắt: "Chứ còn gì nữa ạ. Chỉ cần sơ suất một chút thôi là Lang trung gặp chuyện ."

"Không, Lang trung nhà ngươi nhất định c.h.ế.t. Tất cả các mắt xích đều do dày công sắp đặt, ông thoát ."

Thiên Đăng liếc Yến Bồng Lai, thấy thần sắc cuối cùng cũng thoáng d.a.o động, há miệng định nhưng thốt nên lời.

Nàng chỉ tay hỏi lão bộc: "Vị Yến lang quân , ngươi quen ?"

Lão bộc vội : "Đương nhiên là quen ạ. Năm xưa Yến Bốc Thừa lên kinh là do Lão gia nhà dìu dắt, cùng quan trong triều nên dăm bữa nửa tháng gặp ."

"Mấy ngày , Yến lang quân từng đến Trịnh trạch ?"

Lão bộc ngẫm nghĩ : "Dạ . hai ngày khi Cáo Quốc Công chúa gặp chuyện, Yến Bốc Thừa đến phủ thăm Lang trung nhà . Vừa khéo Lang trung về, nên ngài đợi trong thư phòng một lát ."

"Lúc đó ngài tay đến ?"

Lão bộc hồi tưởng , sắc mặt Yến Bồng Lai chút ái ngại: "Yến Bốc Thừa lúc đó... tay xách một chiếc hòm nhỏ. Ta tưởng là quà ngài mang đến, định đưa tay đỡ lấy, ai ngờ Yến Bốc Thừa tránh , tự xách thư phòng. Tiểu nhân thấy lạ nên nhớ rõ."

Thiên Đăng trong Chiếu Ảnh Hiên, đồ đạc bên trong nhiều, chiếc hòm nhỏ ở góc phòng hiện rõ mồn một.

"Là cái đó ?"

Lão bộc theo, vội gật đầu: "Là nó."

Thiên Đăng hỏi Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy: "Thôi Thiếu Khanh và Lăng Tư Giai từng thấy chiếc hòm ?"

Lăng Thiên Thủy đáp: "Đã thấy, hai ngày khi Cáo Quốc Công chúa qua đời."

Thôi Phù Phong chi tiết hơn: "Hôm đó chúng tháp tùng Huyện chủ tra xét hiện trường hồ Khúc Giang trở về, từng gặp Yến lang quân bên ngoài Trịnh trạch. Lúc đó tay xách chiếc hòm , là đồ nhà gửi lên kinh, gửi ở nhà họ Trịnh nhờ chuyển giúp, nhớ bên trong là hai bộ y phục màu xanh."

Sắc mặt Yến Bồng Lai mất vẻ tự nhiên, gượng gạo : "Người nhà may áo gửi cho , ?"

"Cũng chẳng gì là ." Thiên Đăng phản bác, chỉ hỏi lão bộc họ Trịnh: “Người gác cổng nhà ngươi nhận đồ giúp khác, ghi chép ?"

"Đương nhiên, đều sổ sách xuất nhập cả. Trong nhà chỉ mấy , rõ ràng rành mạch." Lão bộc đoạn Yến Bồng Lai với vẻ ngờ vực: “ mà gần đây chỉ Lang trung nhà mang một chiếc hòm về cách đây nửa tháng, vẫn luôn để trong thư phòng. Còn chuyện nhà Yến Bốc Thừa gửi đồ đến, hề ấn tượng gì cả."

"Chuyện lạ thật đấy. Vậy chiếc hòm Yến Bốc Thừa lấy từ Trịnh trạch là ở ?" Thiên Đăng Yến Bồng Lai nhạt: “Ồ... Ta nhớ . Khi Trịnh trạch, tay xách một chiếc hòm, đó ở trong thư phòng một lát, xách chiếc hòm ."

Lão bộc gật đầu: " là như ."

"Thế thì đúng , Yến lang quân. Lúc chúng gặp , rốt cuộc chiếc hòm tay là đồ từ quê gửi lên, là đồ tự mang đến Trịnh trạch? Hay là..."

Nàng vỗ nhẹ lên chiếc hòm trong tay: "Lúc tự mang hòm của , còn lúc , đổi thành chiếc hòm để trong thư phòng ?"

 

Loading...