THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 97: Sơ Hở

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:59:57
Lượt xem: 160

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là tấm lòng hiếu thảo của con gái dành cho , nên Cáo Quốc Công chúa luôn mang theo bên .

một nỡ để tấm lòng của con gái nước ngâm nát? Vì thế khi xuống nước, nhớ còn mang theo bùa hộ mệnh , bà đương nhiên sẽ giao cho Yến Bồng Lai nhờ giữ hộ.

"Nếu vứt vật ở gần nơi Cáo Quốc Công chúa rơi xuống nước, chắc chắn sẽ gây rắc rối và lục soát, từ đó sẽ phát hiện sự thật Cáo Quốc Công chúa tự sát. Tuy nhiên, đối với Yến lang quân, vật vẫn còn tác dụng. Huynh cần dùng nó để chứng minh với Xương Ấp Quận chúa rằng Công chúa tin tưởng nhất khi c.h.ế.t, từ đó triển khai kế hoạch g.i.ế.c Trịnh Nhiêu An, tố giác Xương Ấp Quận chúa và tiêu diệt phủ Công chúa. Vì buộc mang nó ."

" mang bùa hộ mệnh trong an , nhất là khi Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể thể phát hiện bất cứ lúc nào, những mặt chắc chắn sẽ lục soát. Nếu phát hiện thì công sức đổ sông đổ bể. May , bên ngoài thủy tạ là thềm đá, chỉ cần mép, giả vờ cúi một cách là thể nhét chiếc bùa mỏng manh khe đá."

"Theo lẽ thường, sẽ chẳng ai cúi xuống tận khe đá ở móng nền để kiểm tra. Một khi Công chúa c.h.ế.t, Xương Ấp Quận chúa chắc chắn sẽ phong tỏa khúc sông đó để tế lễ gọi hồn. Huynh chỉ cần tìm gặp nàng , lấy bùa hộ mệnh trong khe đá đưa cho nàng thể chiếm lòng tin tuyệt đối."

"Quả nhiên, khi tự sát, Xương Ấp Quận chúa bắt đầu cùng toan tính. Huynh thậm chí còn giúp nàng bày kế sách 'Công chúa c.h.ế.t nhắm mắt', ép Thái t.ử thành , từ đó nhận sự tin tưởng của Quận chúa. Sau đó, âm thầm g.i.ế.c Trịnh Nhiêu An, lợi dụng ngọc bội Chu Sa để tạo bằng chứng giả rằng sự mất tích của Thương Lạc liên quan đến phủ Công chúa. Huynh thiết kế để Xương Ấp Quận chúa đến phủ gây rối, nhân cơ hội đó chuyển Thương Lạc đến phủ Công chúa."

"Vốn dĩ chuyện hảo kẽ hở. Cáo Quốc Công chúa di thư, thi thể, còn ung dung triển khai kế hoạch, khiến chúng cứ theo sự dẫn dắt của mà điều tra từng bước, cuối cùng đ.á.n.h sập phủ Công chúa và Xương Ấp Quận chúa. Sự cố duy nhất là t.h.i t.h.ể Cáo Quốc Công chúa trôi đến thủy tạ của chúng quá sớm, khiến Thương Lạc sợ hãi suýt ngã xuống thềm đá, và cũng vì thế mà phát hiện chiếc bùa hộ mệnh nhét trong khe. Chính vì buộc cho Thương Lạc biến mất thì các bước tiếp theo mới thể tiến hành."

Thiên Đăng đến đây, ánh mắt của tất cả đều đổ dồn Yến Bồng Lai.

"Yến lang quân, tất cả những việc , nhận tội ?"

Không thể chối cãi, đôi môi tái xanh của khẽ run rẩy, giọng cũng trở nên vỡ vụn: "Huyện chủ, nàng thực sự quá nghiêm túc . Thật chuyện đời chân tướng quan trọng, đôi khi vạch trần sự thật chỉ tổ gây thêm sóng gió, ý nghĩa gì ?"

"Huynh cho rằng cần thiết vạch trần ?"

"Ta , Huyện chủ, từng, và sẽ bao giờ hại nàng."

Gió nước dập dềnh, hoa lê lả tả, gương mặt Yến Bồng Lai giữa ngày xuân trở nên hư ảo.

Lời trầm thấp tựa như tiếng thở dài: "Ít nhất, thẹn với lòng. Ta nàng diệt trừ kẻ thù, Hoàng hậu và Thái t.ử vạch trần Thái t.ử phi lòng khó lường, còn giúp triều đình giải quyết tai họa. Ta vốn chỉ sạch sẽ trở về quê nhà, tại Huyện chủ cứ ngăn cản , phơi bày tất cả những gì thiên hạ?"

Ánh mắt Thiên Đăng đầy sắc bén, nàng gằn từng chữ: "Huynh thực sự thẹn với lòng ? Cảm thấy bản sạch sẽ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-97-so-ho.html.]

"Những kẻ trừ khử, đều là những kẻ đáng c.h.ế.t."

"Vậy còn Thương Lạc, rốt cuộc sai điều gì? Tại lầm của mà chịu đau đớn cả đời?"

Yến Bồng Lai từ từ đầu Thương Lạc, thấy Kỷ Lân Du đỡ lấy, thể mềm oặt dựa khác. Hắn sững sờ một lúc mới bàng hoàng : "Phải, với Tiểu Lạc. Vì sợ phá hỏng kế hoạch tiếp theo nên mới giam cầm . ... hại , cũng đổi kế hoạch, đưa bình an trở về mà..."

"Tuy lấy mạng Thương Lạc, nhưng nhờ ơn ban tặng, Liêu y cô chẩn đoán tay chân tổn thương . Cả đời ... thể sẽ khó khăn, tứ chi tàn phế."

Mọi thấy câu đều bàng hoàng, đau xót thiếu niên mười bốn tuổi mặt.

Vốn xuất sung túc, lớn lên sự che chở của cha, đến giờ bé vẫn còn giữ chút tính khí trẻ con. Vậy mà cuộc đời phía còn bắt đầu mang theo di chứng tàn khốc nhường , lẽ mãi mãi thể chạy nhảy sinh hoạt như những đứa trẻ bình thường khác nữa.

"Bồng Lai ca..." Thương Lạc Yến Bồng Lai, hé môi gì đó nhưng tiếng nấc nghẹn chặn nơi cổ họng.

Hồi lâu , mới khẽ hỏi: "Tại g.i.ế.c ? Tại hại ... Tại đến bước đường ?"

Trên gương mặt vốn luôn thanh lãnh như tiên của Yến Bồng Lai, cuối cùng cũng hiện lên vẻ bi thương tột độ.

Dường như đôi chân còn đỡ nổi , lảo đảo lùi hai bước, lẩm bẩm: "Bởi vì... bởi vì một đứa , nếu nó còn sống thì chắc cũng trạc tuổi bây giờ... Ta còn một đứa , nhỏ hơn nữa, cõng nó từ bé đến lớn, khi nó gọi cha gọi thì gọi 'ca ca' với ..."

Nước mắt tuôn rơi lã chã từ đôi mắt , khiến tất cả xung quanh đều ngỡ ngàng hiểu vì .

"Xin , Huyện chủ, lừa nàng... Ta g.i.ế.c Cáo Quốc Công chúa, g.i.ế.c Trịnh Nhiêu An, chỉ vì giúp nàng, càng vì triều đình. Là ... thực sự hận bọn họ, nhất định g.i.ế.c bọn họ!"

Vẻ cao quý thanh tao của vị Thần tiên lang quân tan biến sạch sẽ. Cả run rẩy cùng với giọng , câu chữ đứt quãng, từng từ như khó khăn lắm mới nặn từ trong lồng ngực.

"Bởi vì họ những điều tàn ác với , cũng giống như năm xưa... điều với nàng . Ta vì lấy lòng tin của Cáo Quốc Công chúa, phán cho nàng mệnh khắc chồng bi thảm, dùng nỗi đau của nàng để đổi lấy ngày hôm nay. Còn Trịnh Nhiêu An, năm đó, dùng để đổi lấy con đường thăng tiến của ..."

"Nếu và Cáo Quốc Công chúa, cha , còn cả các em , họ vẫn sẽ sống yên thế gian . Cho dù cả nhà sống cảnh thanh bần, cho dù vĩnh viễn ngày hôm nay, cả đời kẻ vô danh tiểu nơi thôn dã, ôm chí lớn mà gặp thời... thực sự họ sống! Ta về ngôi nhà tranh vách đất bên bến Mẫn Trì, về cái thời còn mang tên Yến Bồng Lai..."

 

Loading...